qua, hơi thở của anh cũng từ từ trở lại bình thường, Thường Trữ Viễn liền đỡ lấy thân thể của Lâm Trinh Lan, để cô nằm xuống, cánh tay vòng qua hông của cô, ôm lấy cô
thật chặt.
“Ư, anh rút ra trước đã!” Cảm thấy vật của anh vẫn còn chôn trong cơ thể cô, Lâm Trinh Lan như mất đi thần trí không khỏi uốn
éo người, muốn anh đi lấy vật ấy ra trước.
Thường Trữ Viễn làm
như không nghe thấy cô nói gì, tay ôm lấy eo của cô không buông, vật
đang chôn sâu ở trong cơ thể cô cũng thế, rõ ràng ý muốn của anh chính
là sẽ để tình trạng như vậy mà qua đêm đây.
“Nếu em không muốn làm thêm một lần nữa, thì hãy ngoan ngoãn một chút.” Thường Trữ Viễn thở dài nói.
Tuy Lâm Trinh Lan cảm thấy xấu hổ nhưng sau nhiều lần như vậy cô cũng không còn hơi sức để mà giãy giụa, vì vậy đành im lặng ngủ.
Tay của
Thường Trữ Viễn đang ở bên hông, nay vòng qua cái bụng phẳng của Lâm
Trinh Lan, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng dưới của cô. Vừa vuốt ve vừa suy
nghĩ đến bên trong tử cung của cô đang chứa đầy ái dịch của chính mình
thì liền cảm thấy vui vẻ cùng thỏa mãn, cũng không có y định tách ra
khỏi cơ thể của cô.
Nghĩ cô sẽ mệt mỏi, nên anh mới không có một
hơi đòi hỏi cô quá nhiều, cũng không sao anh còn hai ngày thời gian nữa
mà, Hiệp 3 thì chờ sáng ngày mai đi, cũng không cần vội!
Anh một lần nữa vòng tay ôm lấy cô thật chặt, kéo cái chăn đắp cho hai người.
Thường Trữ Viễn hài lòng ngửi mùi thơm trên người Lâm Trinh Lan, cùng
với cô tiến vào mộng đẹp.
Phải tốn mấy ngày mới sửa sang hoàn thiện tài liệu, Lâm Trinh Lan đem văn kiện đến các phòng ban có liên quan.
“Hô!” Bận rộn mấy ngày nay rốt cuộc đã làm xong phần công tác này, cuối cùng
cô có thể để xuống tảng đá lớn này, Lâm Trinh Lan thở dài một hơi.
“Reng… reng…” tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Lâm Trinh Lan bắt máy “Alô, xin hỏi ai vậy?”
“Trinh Lan sao?” Đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc.
“Là tôi, chị là ai?” Lâm Trinh Lan khách khí hỏi thăm.
“Trinh Lan, chị là Nhã Đường! Lý Nhã Đường, em còn nhớ không?”
Lâm Trinh Lan ngẩn ra rồi mới nói: “Chị Nhã Đường?”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Chính là chị!” Lý Nhã Đường vui vẻ nói.
Lý Nhã Đường là chị lớp trên của Lâm Trinh Lan, năm đó cũng là cô giúp một tay mang Lâm Trinh Lan vào hội học sinh, Lâm Trinh Lan mới có thể biết
Thường Trữ Viễn, nếu tính toán lại, Lý Nhã Đường cũng có thể coi là
người làm mai cho bọn họ.
“Chị Nhã Đường, đã lâu không gặp.” Lâm Trinh Lan vui vẻ nói.
Lý Nhã Đường là người có cá tính hướng ngoại, nói chuyện nghênh ngang, mặc dù khi làm việc rất là khắt khe nhưng rất quan tâm chăm sóc với người
bên cạnh. “Còn biết nói đã
lâu không gặp, nếu như chị không liên lạc có phải là em tính cả đời này
cũng không liên lạc với chị hay không?” Lý Nhã Đường nói.
“Hi Hi...” Lâm Trinh Lan giả bộ ngu ngơ cười khúc khích.
Lúc còn đi học, tình cảm giữa cô và Lý Nhã Đường cũng không tệ, Lý Nhã
Đường rất chăm sóc cô, vừa vào học liền mang cô đi giới thiệu xung
quanh, chỗ nào bán thức ăn ngon, chỗ nào có giáo viên dạy tốt, nhà giáo
viên nào có xe máy... tin tức trong trường đều nói cho cô biết còn tặng
cho cô không biết bao nhiêu là sách.
Sau khi hai người tốt
nghiệp cũng còn có qua lại chút ít, nhưng từ khi cô sống chung với
Thường Trữ Viễn thì dần dần ít liên lạc với Lý Nhã Đường. Vì cô không
muốn Lý Nhã Đường biết mối quan hệ này. Mỗi khi hẹn hò, ăn cơm hay xem
phim... cô cũng rất cẩn thận đi rất xa nơi này.
Giữ bí mật thật
sự là một việc quá cực khổ! Nhưng mà cô lại không muốn rời xa Thường Trữ Viễn cho nên không thể làm gì khác hơn là xa lánh tất cả bạn bè.
“Thật xin lỗi!” Lâm Trinh Lan nhỏ giọng nói.
Bởi vì cô cố ý xa lánh bạn bè, một năm gặp nhau không tới ba lần, thật là
một trời một vực với trước kia, ngày nào cô cũng ra ngoài gặp bọn họ.
Lâm Trinh Lan cũng biết mình thật có lỗi với Lý Nhã Đường, nhưng là giữa bạn bè và người yêu cô chỉ có thể chọn một.
“Chị nói cho em biết, ngày 17 tháng sau chị kết hôn, bất kể thế nào em cũng
phải đến tham dự hôn lễ của chị, biết chưa?” Lý Nhã Đường giả bộ hung
hăng.
“Cái gì? Chị phải kết hôn? Có thật không? Em nhất định sẽ
đến, ngày 17 sao?” Lâm Trinh Lan vội vàng cầm bút lên đánh dấu trên
lịch.
Cô cảm thấy áy náy với Lý Nhã Đường cho nên cô quyết định,
ngày 17 tháng sau cho dù có bận như thế nào cũng phải nghĩ biện pháp đến tham dự hôn lễ này mới được.
“Có giấu anh nào đẹp trai thì nhớ mang đến cho chị nhìn một chút nha!” Lý Nhã Đường nói.
“Không có... Không có đâu!” Lâm Trinh Lan nói dối, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Đâu có... làm gì có anh nào?”
Lý Nhã Đường cho là Lâm Trinh Lan xấu hổ, cũng không hỏi tới nữa, chẳng
qua là nhịn không được nhíu mày, “Tiểu Lan! Chẳng lẽ đến bây giờ em vẫn
không quen bạn trai sao?”
Lâm Trinh Lan quen biết Lý Nhã Đường
còn lâu hơn so với Thường Trữ Viễn, tình cảm của hai người cũng xem là
tốt, nhưng không biết nên nói là Lý Nhã Đường không nhạy cảm, hay Lâm
Trinh Lan giữ bí mật quá kín đáo mà Lý Nhã Đường thật sự không biết
Thường Trữ Viễn