h.
Ôn Nhiễm sửa sang lại bàn làm việc, thản nhiên nói một
câu :"Mình không mua cổ phiếu."Trên thực tế, cổ phiếu hay những loại
đầu tư mạo hiểm linh tinh gì đó, cô đều không đụng vào, đây có lẽ là bản năng.
Tiểu Hứa chép miệng, quay lại tiếp tục nghiên cứu màn
hình máy tính.Sở Lân chỉnh chu trong tây trang giày da vào công ty, nét mặt
không giấu vẻ rạng ngời làm cho Tiểu Hữa cũng tò mò theo, hỏi vội:"Tổng
giám đốc, có chuyện gì tốt sao, chia sẻ cho mọi người một chút đi."
Sở Lận mỉm cười, chỉ nói một câu:"Tối nay có bữa
cơm, Ôn Nhiễm cô đi cùng tôi."
Ôn Nhiễm sửng sốt, nửa đứng dậy hỏi:"Cùng đối tác
dùng cơm?"
"Ngân hàng JS, nếu có thể, công ty sẽ theo chân
họ đàm phán chuyện hạng mục.Ngân hàng này cũng không tính là lớn."
"Vậy GP thì sao?"Tiểu Hứa hỏi.
Sở Lận cười khổ:"Bên phía GP chắc là không đồng
ý, chúng ta cũng không phải là một hạng mục lớn, có lẽ bọn họ cũng không quan
tâm nhiều đâu."
Ôn Nhiễm khẽ thở ra, rất nhanh lại cảm thấy mất mát.Cô
xoa xoa mặt mình, cưỡng chế chính mình phải đem toàn bộ chú ý vào công việc
trước đã.
Tối qua không phải cô đã cự tuyệt anh rồi sao?
Cô kiên trì không lên xe, hất tay anh rồi đi thẳng về
phía trước, mà anh cũng thực có bản lĩnh, lái một chiếc xe hạng sang Cayenne
bằng tốc độ của người đi bộ.Giằng co như thế, cho đến khi cô bỗng nhiên chạy
như điên, lao lên một chiếc xe buýt.
Người trên xe đều kinh ngạc nhìn cô, mà Ôn Nhiễm vừa
thở hổn hển vừa nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy xe của Diệp Dĩ Trinh chuyển hướng,
quay xe rồi đi mất.
Anh không đuổi theo cô nữa, mà lòng cô cũng không
thoải mái, chỉ có một cảm giác phiền muộn.
Kì thực cô có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh.
Tối qua về nhà cô đã cố ý xem lịch, bây giờ đã là
tháng năm, cách ngày cô rời trường đã ba tháng.Khoảng cách kể từ lần cuối cô
gặp anh ở trường cũng đã sắp bốn tháng rồi.
Mở quyển sách ra, giấu ở trang cuối cùng là bức ảnh
chụp ngày tốt nghiệp.Ôn Nhiễm nhìn chính mình trong bộ áo cử nhân, không khỏi
tức cười.Mới đó thôi mà, cô đã cảm thấy xa lạ đến thế.
Nhớ ngày chụp ảnh tốt nghiệp, giáo sư Ngô từng lơ đãng
nói một câu:"Trong ảnh chụp thiếu mất một người, thật là đáng tiếc."
Cô khi đó ngực đau đến tê rần, hít từng chút không khí
một.
Đương nhiên cô biết, đó là ai.
Ôn Nhiễm còn nhớ rõ lần cuối cùng gặp anh, khi đó anh
đưa cô về nhà, đứng dưới lầu nói lời từ biệt, ý cười trên mặt anh, vừa ấm áp,
dung túng, cũng rất sủng nịch.Mà cô lại bướng bỉnh không chịu cho anh một cái
hôn làm quà năm mới.
Khi đó mới hạnh phúc làm sao, thế mà, về sau không còn
gặp anh được nữa.
Ôn Nhiễm lẩm bẩm nói:"Không biết đã rời đi
đâu?"Cũng có thể nói là, đi lâu như vậy sao giờ còn trở lại?
Ạnh ở đó, lại càng làm cho cô tay chân luống cuống.
Buổi tối đặt ở khách sạn lớn nhất thành phố T, Ôn
Nhiễm cùng Tiểu Hứa bước vào.Tiểu Hứa chậc lưỡi:"Công ty này cũng lớn nha,
ngay cả khách sạn này cũng đặt được."
Ôn Nhiễm nhẹ nhàng cười, không nói gì, trong đầu cô
lại hiện về ngày đó, cô và anh cũng ở một tầng khách sạn, nói chuyện thâu đêm.
Đại diện của ngân hàng JS là phó giám đốc Lưu.Phó tổng
này là một người đàn ông trung niên đầu hói, đi phía trước Sở Lận, lén quay lại
dùng một ánh mắt khôn khéo đảo quanh người Ôn Nhiễm.
Ôn Nhiễm cũng rất phiền chán mấy hình thức xã giao bên
ngoài này, nhưng vẫn phải mở miệng cười chống đỡ.Cô không tránh khỏi xã hội,
một mình đọc sách thánh hiền trong tháp, cho nên, rất nhiều chuyện không thể
không làm.
Rượu quá ba chén, Ôn Nhiễm hơi ngấm men say.Chỉ là đối
với ông Lưu lại liên tiếp mời rượu cô, áp lực quá lớn.Ôn Nhiễm vụng trộm nhìn
thủ trưởng Sở Lận một cái, chỉ thấy anh hơi khép mắt lại, ý bảo cô nâng chén
đi.Ôn Nhiễm đành bất đắc dĩ phải cụng ly.
Rượu Bordeaux cũng rất quý, thế mà tên mặt người dạ
thú này lại mời hơn 10 bình, mặt cô cũng đỏ rực rồi mới thấy được tình
hình.Hiện tại rốt cục cũng không chống nổi nữa, Ôn Nhiễm cầu cứu Sở Lận, anh
đương nhiên hiểu, vội bưng chén rượu lên:"Ôn tiểu thư mới đến công ty
không lâu, tưu lượng còn kém, chén này tôi uống thay cấp dưới."
Lưu đầu hói xua tay:"Chén này nhất định Ôn tiểu
thư phải uống."
Sắc mặt Sở Lận càng trở nên khó coi.Để khỏi phải khó
xử, Ôn Nhiễm cười cười, cắn răng uống chén rượu cuối cùng, xin phép đứng lên,
đi ra ngoài.
Thời điểm bữa ăn sắp kết thúc, Ôn Nhiễm lấy cớ đi vệ
sinh chạy vội ra toilet, ôm bồn cầu mà nôn.Giống như cả lục phủ ngũ tạng đến
muốn ói ra ngoài.Cô rất muốn chửi ầm lên, chuyện trước mắt thực là, cô cứ như
từ dưới nước chui lên vậy, bây giờ cũng là cuối thu, cả người đều ra tầng tầng
mồ hôi lạnh.
Đứng trước gương, cô trang điểm lại, rửa mặt sạch một
lần rồi mới đi ra.Bước chân có phần chao đảo, cô chống tường bước đi, không cẩn
thận đụng phải một người.
"Ơ..."Cô ngẩng đầu, cái người kia lại mạnh
mẽ kéo cô lại.
Người đó im lặng đứng, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi có
thêu ít hoa văn, đôi tay giữ lấy cánh tay cô, anh nhíu mày:"Em uống
rượu?"
Ôn Nhiễm chớp mắt, không nói.
Người này nghĩ rằng cô chưa muốn nói rõ mọi chuyện,
liền xoay người lại, xoa