ng nghe qua, tuy là cấp bậc giáo sư nhưng lại không ra dáng,
thường xuyên có những hành động xằng bậy với học sinh nữ, quả thật là một người
thầy biến chất.Anh vẫn luôn khó hiểu, người như vậy sao đại học A vẫn còn dùng.
Thấy cô không muốn đề cập thêm, anh cũng không nói
nữa, nhẹ giọng gọi:"Ôn Nhiễm".
"Dạ?"
Anh cười nhợt nhạt:"Thực ra điều tôi muốn hỏi là
tại sao em lại trốn tránh tôi?"
"A..."Ôn Nhiễm nhất thời miệng mở thành chữ
A, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Anh cười cười nhẹ nhàng đẩy cằm cô lên, khép miệng
lại:"Tôi thấy em là người thông minh, nên biết nắm lấy cơ hội."
Cô mở to mắt nhìn anh, tâm tình trở nên rất khẩn
trương.
"Không cần bởi vì người khác mà từ bỏ cơ hội của
chính mình, vả lại hạng mục GP cũng không phải mình hắn quyết định."
"Vâng."Cô nhẹ giọng đáp, vì những điều anh
nói, trong lòng cũng hơi xao động.
"Đã hiểu sao?"
"Dạ hiểu." Cô nhanh chóng gật đầu.
"Tốt lắm."Diệp Dĩ Trinh mỉm cười vừa
lòng,"Chúng ta nói tiếp vấn đề lúc nãy, tại sao mấy ngày này lại trốn
tránh tôi?"
Ôn Nhiễm quanh co:"Em, em không trốn thầy, thầy
không phải đi thành phố T họp sao? Thế thành phố T thú vị không ạ?"Cô nói
xong cười gượng hai tiếng, quả thực muốn đánh mình một cái.
Diệp Dĩ Trinh nhìn cô một lúc mới nở nụ cười:"Ôn
Nhiễm, nói dối không giấu được đâu."
Sao?Ôn Nhiễm cúi đầu xấu hổ.Lại một lần nữa bị nâng
cằm lên, buộc phải nhìn thẳng vào ánh mắt anh.Trong lòng cô lại lần nữa rung
lên hồi chuông cảnh báo, một loại cảm giác kì lạ dâng lên trong đáy lòng, khiến
cô thực không cách nào hình dung.
"Thật ra mấy ngày nay tôi tự hỏi mình, có phải
tôi khiến em hiểu lầm điều gì không?"Anh nghiêm túc nhìn cô, thẳng thắn mà
thành khẩn.
Ôn Nhiễm giống như bị nhìn thấu hết cả.Cô có phải quá
ngu ngốc hay không, ngay cả che giấu cũng không làm nổi, cho nên mới để anh
biết hết, cho nên bây giờ anh mới muốn tìm cơ hội làm sáng tỏ hiểu lầm, cô
nhanh chóng nói:"Thầy Diệp, thầy không làm gì cả, chỉ là em..."
"Thật không?"Anh thản nhiên hỏi lại.
Cô cuống quýt gật đầu, sợ anh sẽ nói ra điều gì khiến
cô phải xấu hổ.
"Vậy em có muốn nghe cảm nhận của tôi
không?"
"Thầy, thầy nói đi ạ." Cô cúi đầu, không dám
ngẩng mặt nhìn, chỉ nghe thấy giọng nói của anh nhẹ nhàng trên đỉnh đầu.
"Tôi luôn cảm thấy có một cảm giác rất kì quái,
nhưng tôi không muốn lừa chính mình, cũng không muốn lừa người khác."Anh
khẽ cười,"Nếu cảm giác này nói cho tôi biết mình thích em, thì tôi sẽ nghe
theo điều đó."
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy đầu
mình oanh ra như có cái gì vừa nổ tung.Cô hoàn toàn không thể nhìn anh, lại bị
anh nâng mặt lên, muốn lui cũng không được." Bởi vì hôm nay, tôi mới nhận
ra một điều, thời gian không đợi con người." Cho nên, điều tôi muốn sẽ bắt
lấy thật nhanh.
Cô ngây ngẩn, giống như không tiếp thu được gì cả,
cũng không biết phải làm sao.
Phản ứng như vậy cũng nằm trong dự kiến của anh, Diệp
Dĩ Trinh cúi người, buộc lại khăn quàng cổ cho cô:"Có lẽ điều này với em
là quá đột ngột, cho nên tôi không vội buộc em đưa ra đáp án, nhưng em phải
đồng ý, sẽ thực sự suy nghĩ vấn đề này, được không?"
Ôn Nhiễm dần phục hồi tinh
thần, nhìn vẻ mặt ôn hòa bình tĩnh ấy, bởi vì thích cho nên trong đó có vẻ gì
đó dung túng cho cô, đôi mắt tránh đi, cô gật gật đầu:"Vâng ạ."
Vậy là Ôn Nhiễm đã nghĩ cả một đêm.
Sáng sớm hôm sau cô đành phải mang một đôi mắt đen
ngầu ảo não ngủ dậy.
Lâm Sanh vừa cười vừa hỏi:"Nói, tối hôm qua đi
trộm hay sao vậy hả?"
Ôn Nhiễm quay sang liếc bạn một cái, vội vàng rửa mặt,
lại bị nước lạnh làm cho nhe răng nhếch miệng, đầu óc khi đó mới hoàn toàn tỉnh
táo được.
"Lâm Sanh" Cô đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai
mắt nhìn Lâm Sanh trong gương.
"Sao vậy?" Lâm Sanh mơ hồ không rõ đáp.
"Cậu, vì sao lại không quen bạn trai?"
Lâm Sanh ngẩn người:"Là sao?"
Cô hơi nghiêng người tới:"Mình chỉ là, nhớ
tới...."
Lâm Sanh tạt nước lên mặt, nói:"Không có gì, mình
chỉ là muốn tập trung học tập mà thôi."Cô bỗng nhiên cười một nụ cười đến
lạ, nhưng lại có điểm ngượng ngùng."Mình thấy tình cảm thật sự quá gian
nan, cậu có biết không Ôn Nhiễm, anh ấy so với mình vĩ đại hơn nhiều quá, ở
trước mặt anh ấy mình cao ngạo đến mấy cũng không gượng dậy được."
Ôn Nhiễm khó tin, cô ấy như vậy mà có thể còn tự
ti:"Lâm Sanh."
Lâm Sanh lắc đầu, cười tươi:"Cho nên mình mới cố
gắng trở nên tốt hơn, làm cho tên xấu xa nào đó không xứng với mình, cũng là
khiến cho mình có thể vất hắn ra phía sau, đi tìm một người đàn ông tốt."
Nhìn bộ dạng mãn nguyện của bạn, Ôn Nhiễm hiểu ý cười,
cầm lấy tay bạn:"Cậu sẽ đạt được thôi."
Buổi sáng Ôn Nhiễm đến trường nhận đơn đang kí hạng
mục GP, tập giấy thật dày, cô ở thư viện điền vào mãi đến mười hai giờ trưa mới
xong.
Phiền Ánh Trạch đang sửa sang lại sách trên giá, tò mò
hỏi cô:"Cô à, nghe nói hạng mục này rất khó được, cô muốn tham gia
sao?"
Cô không ngẩng đầu lên:"Sao, em không tin tưởng
cô hả?"
Anh chàng lớp trưởng vốn là người thành thật
mà:"Cô mấy hôm trước còn kiên định nói không tham gia."Cậu còn nhớ
rõ, ngày đó hai người đi trên đường cùng
