Ring ring
Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329680

Bình chọn: 8.00/10/968 lượt.

ĩnh giáo tới tận xương máu, rằng những người phụ nữ khác không thể nào khiến cho hắn hứng thú được.

Ngay từ đầu, có lẽ là vì vẻ đẹp của cô đã khiến cho muốn có được cô đến điên cuồng, nhưng dần dần hắn mới phát hiện ra mình rất yêu mến cảm giác được ở bên cạnh cô. Cô dịu dàng, hòa nhã, mềm mại như nước, khí chất trầm tĩnh thanh nhã của cô làm cho người khác thấy tĩnh lặng. Thậm chí hắn còn có thể thả lỏng mình ngủ thật say bên cạnh cô. Bởi vì, cô khiến cho hắn có cảm giác an tâm.

Cô và mẹ hắn cùng một tuýp phụ nữ, xinh đẹp, dịu dàng, khí chất mềm mại khiến cho người ta phải yêu mến, lại còn dịu dàng ngoan ngoãn yếu đuối, ở nơi loạn lạc này mà ngay cả khả năng tự bảo vệ mình cũng không có. Chỉ đơn giản như vậy đã có thể khiến cho đàn ông sinh ra ý muốn bảo vệ.

Vì yêu thích cô cho nên hắn muốn tìm được cô, muốn chạm vào cô. Nhưng người được hắn yêu thích lại cảm thấy mình đang chịu sự vũ nhục.

Công cụ làm ấm giường ư?

Lục Tiến hắn vì một công cụ làm ấm giường mà cấm dục đến vài năm?

Hắn cần phải hao tâm tổn trí mà chiều chuộng một công cụ sao?

Nghĩ tới đây, tính cách lạnh lùng từ trước đến nay của hắn có hơi không thể khống chế nổi, nhưng nhìn vào đôi mắt to mênh mông biển nước của cô, rốt cuộc hắn lại không thể nói ra câu tức giận nào.

Cô tựa như một con búp bê thủy tinh tinh sảo sáng long lanh, vừa quý giá vừa phiền toái, trừng phạt không được mà la mắng cũng không xong, hắn nên làm gì với cô mới phải đây?

Lục Tiến hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại hơi thở của mình.

“Anh chưa từng xem em là công cụ làm ấm giường, em là người phụ nữ duy nhất mà anh muốn.” Hắn nhẫn nại chậm rãi lên tiếng.

Nhịp tim đập của Sơ Vân vì lời hắn nói mà càng tăng tốc, cảm thấy một vị ngọt đột nhiên lướt qua lồng ngực mình, vừa ngọt lại vừa ấm áp, thế cho nên chân tay có hơi nhũn ra không biết phải làm sao.

“Vậy tại sao anh lại không cho em đi ra ngoài?” Cố gắng dằn vẻ xấu hổ xuống, cô cắn môi hỏi tiếp. Đề tài vừa rồi xem như là xong, từ nay về sau chỉ cần hắn không làm nhiều như vậy nữa thì cô cũng cho phép hắn. Nhưng mà cô muốn giải quyết tiếp…vấn đề thứ hai. Đây cũng là điều làm cô suy nghĩ.

Từ năm năm trước tới giờ, hình như cô chưa bao giờ chính thức được tự do, bây giờ cô thấy mình như một con chim bị nhốt trong một cái lồng cực kì hoa lệ.

“Bởi vì tình thế hiện nay khá căng thẳng, bên ngoài rất nguy hiểm.” Con ngươi đen của Lục Tiến hiện lên một vầng tăm tối.

Sơ Vân ngửa mặt lên, đôi mắt to nhìn thẳng về phía hắn, đáy mắt mang theo một vẻ thất vọng. Cô thật sự muốn thẳng thắn trao đổi với hắn, nhưng hắn lúc nào cũng thế, không muốn để cô biết hắn đang thật sự nghĩ gì.

“Không…không phải” cô nhìn hắn, do dự không biết có nên mở miệng nói ra suy nghĩ của mình không.

“Là vì anh không tin em, anh sợ em giống như năm năm trước, đột ngột rời đi.” Rốt cuộc cô cũng lấy hết dũng khí, kéo xuống tấm màn mỏng vẫn bị lảng tránh tưởng như trong suốt nhưng lại là chướng ngại giữa hai người.

Căn phòng tĩnh lặng đột nhiên càng trở nên âm u yên tĩnh.

Một lúc sau, Lục Tiến đột nhiên hờ hững giương mắt lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tươi. Nụ cười này, đẹp đẽ mị hoặc lại lạnh lùng, làm cho người ta không rét mà run.

“Em đã muốn nói đến chuyện này…”

“Vậy thì hãy nói cho anh biết, vì sao năm đó lại trốn đi?” Đáy mắt tăm tối của hắn hiện lên một vẻ lạnh lùng.

Cô đã lỗ mãng đụng chạm tới giới hạn của hắn, trong nháy mắt đã khiến cho hắn nhớ tới mối hận từng bị cô phản bội.

“Bảo bối, nói cho anh biết, vì sao?” Hắn đi về phía trước, hai tay chống sang hai bên người cô, dường như đang mặt đối mặt với cô dịu dàng đặt câu hỏi.

“Tại sao lại đính hôn với thằng kia? Hả?” Ánh mắt tĩnh lặng của hắn nhìn cô, phát ra từng chữ một qua kẽ răng.

“Em không có đính hôn với người đàn ông khác.” Sơ Vân bị hắn lại gần nên có chút bức bối, thân thể lùi về sau nhưng vẫn lấy dũng khí đối mặt với hắn.

“Em với cảnh sát Chu…ưm!” Lời giải thích của cô bị một bàn tay đột nhiên bịt lại.

“Đừng để cho anh nghe thấy cái miệng nhỏ nhắn của em gọi tên thằng khác nữa, hiểu chưa?” Lục Tiến dán sát vào gò má cô, dịu dàng dặn dò.

“Ừm ừm” Sơ Vân gật đầu trong sự kìm chế của hắn.

“Lục Tiến, em chưa từng nghĩ như vậy.” gò má được hắn buông ra nóng bừng đau nhức, Sơ Vân thở dốc một hơi, sốt ruột giải thích với hắn.

“Em chỉ nhờ anh ấy tìm đứa bé giúp em, sau đó mẹ của em…”

“Về phần chuyện trốn đi, lúc ấy em rất nhớ nhà.” Cô hơi nhíu mày, không biết phải thế nào mới có thể nói rõ tâm tình phức tạp lúc ấy.

Lục Tiến cũng không ngắt lời cô nữa, chỉ nhìn ngắm thật kĩ gương mặt nhỏ đang lo lắng.

“Nhưng mà bây giờ em đã tới đây với anh, hơn nữa còn có Hạo Hạo.” Sơ Vân giương mắt nhìn vào gương mặt điển trai của hắn, ngượng ngùng nói nhỏ, dường như đang thì thầm biểu thị ý tứ của mình.

Từ trước đến giờ cô luôn là người hướng nội, đây là lần đầu tiên cô biểu đạt tình cảm của mình ra ngoài như vậy. Nhưng mà Lục Tiến lại không hiểu ám hiệu của cô.

“Em đúng là đã trở về bên anh.” Hắn hờ hững lên tiếng.

“Nhưng cũng không vì em thật sự tự nguyện.” ánh đèn mờ