u mới quay đầu lại về,giá như...giá như nó cần cậu
.....
Nó về đến nhà,như 1 cái máy lập trình sẵn,nó đi vào bếp và bắt đầu nấu
bữa tối,"mình phải nấu để windy về còn kịp ăn nữa,nếu không anh ấy sẽ
giận",rồi chưa đầy 30 phút nó đã nấu xong,dọn sẵn ra bàn và ngồi đợi anh về
7h45...8h...8h30...9h...11h...bàn ăn vẫn chưa vơi đi chút gì,nó chưa
ăn...nó đợi anh về ăn cùng...nhưng...nhưng sao mãi mà anh không
về...ngay cả một cú điện thoại báo rằng anh không ăn cơm ở nhàcũng không có,nước mắt nó lại rơi,trong căn nhà rộng thênh thang này giờ chỉ có
mình nó...anh đã quên rồi...anh đã quên lời hứa với nó,sẽ không bao giờ
để nó ở nhà ăn cơm 1 mình...anh đã quên...và giờ đây có lẽ nó đã biết
nguyên nhân rồi.Trong một phần 1 giây,nó không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa,nó khóc...nước mắt cứ thế mà trào ra không thể kiềm lại
được như khi chiều nữa,khuôn mặt của nó giờ đây chỉ toàn là nước mắt,nó
gục đầu xuống bàn ăn,đôi vai khẽ run run lên rồi dần dần run lên 1 cách
mạnh mẽ,những tiếng nấc cứ thế mà vang theo
.....
Bóng đèn bật sáng,1 người con trai tuấn mĩ xuất hiện,anh ngỡ ngàng khi
nhìn thấy cảnh trước mặt mình:1bàn ăn thịnh soạn chưa vơi đi chút gì,1
cô gái gục đầu xuống bàn,đôi vai gầy cứ run lên theo từng tiếng nấc
nhẹ...cô ấy đang khóc,cô ấy chưa ăn gì cả
Nhìn thấy thế,anh hốt hoảng chạy lại phía nó,ôm nhẹ đôi vai gầy đang run lên kia mà hỏi
-em khóc sao?Sao em lại khóc
Nghe giọng nói quen thuộc,nó ngước mắt lên,không quên quệt đi những giọt nước mắt còn đọng lại
-anh về rồi à,đã ăn uống gì chưa
Nó phớt lơ câu hỏi của anh mà hỏi vẻ đầy quan tâm lo lắng
-anh ăn rồi-rồi anh liếc nhìn bàn ăn-em chưa ăn sao,sao em ngốc quá vậy,nếu đợi không thấy anh thì em phải ăn đi chứ
-không,em ăn rồi-nó nói,nhìn thẳng vào mắt anh-anh đã ăn rồi sao,ăn ở đâu?
Câu hỏi của nó như xoáy sau vào lòng anh,anh lúng túng không biết trả
lời thế nào,rồi cuối cùng anh cũng nói...tuy có phần hơi ngượng ngập
nhưng cuối cùng cũng đã cho nó '1 lí do chính đáng"
-à,hôm nay nội gọi anh đến công ty,anh phải đi đàm phán với đối tác...ừ,đúng...đàm phán với đối tác
Thái độ của anh hết sức túng túng
-vâng,em hiểu rồi...anh đừng lúng túng thế
"lúng túng-là sao"-suy nghĩ của windy bất ngờ lo lắng..rồi anh cũng nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác
-sao em lại khóc?
windy hỏi với vẻ lo lắng
-hjj-nó cười gượng gạo-em không sao,chỉ tại nhớ nhà thôi
-à,thế sao,vậy ngày mai chúng ta sẽ về thăm nội,được không
Anh nói và cười với nó,vòng tay ôm nhẹ eo nó,tâm trạnh đã bớt lo lắng phần nào"thì ra cô ấy chỉ nhớ nhà"
nó nhẹ nhàng khỡ tay windy ra và nói
-anh lên phòng nghỉ đi,em phải dọn bàn ăn đây
Nói rồi nó đẩy anh ra,và dọn bàn ăn,"windy...tại sao ngay đến lúc này...anh vẫn còn lừa dối em"........
Thái độ cự tuyệt của
nó khiến windy hoang mang,"cô ấy chưa bao giờ cự tuyệt anh như
thế".Nhìn người con gái đang lặng lẽ dọn bàn ăn,ánh mắt vô
hồn và sưng húp lên vì khóc khiến lòng anh đau như cắt.
Anh bước lên phòng,đặt tay lên trán suy nghĩ...suy nghĩ về tất
cả những gì xảy ra ngày hôm nay...quá mệt mỏi đối với anh
-ngày nào e cũng nấu cơm cho a ăn chứ-windy nhìn nó cười,như là một lời yêu cầu nó hứa
-vâng,e sẽ nấu cho a mỗi ngày,,khi nào a chán thì thôi
-k bao h có chuyện a chán cơm vk a nấu đâu
Hắn nhăn răng cười khi gắp cho nó đũa thịt
-biết thế thì tốt,mà a nhớ k đc bao h bỏ e ở nhà ăn cơm 1mình đâu đấy,nếu có a die vs e
Giọng nó như đe dọa trc
-tuân lệnh vk iu
Chợt trong đầu anh vang lên hồi ức đó.Đúng rồi,anh đã đi từ
sáng đến giờ...không 1 cú điện thoại gọi về,anh đã thất hứa
với nó rồi,chẳng trá tâm trạng nó buồn như thế,vậy là anh đã làm nó khóc
Anh với tay lất điện thoại trong túi áo khoác treo tủ,kiểm tra
thì có cuộc gọi nhỡ của nó...giờ thì không nghi ngờ gì nữa
rồi,"phải chăng mình quá vô tâm không",người con gái cạnh mình
mà cũng không thể làm cho người ấy luôn luôn cười được
Anh bước xuống lầu,đi thật nhẹ nhàng xuống thì bất ngờ khj
gặp nó đang ngồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa,ánh mắt vô
định nhìn ra màn đêm,khóe mắt long lanh như đang muốn khóc...một lần nữa...lòng anh lại nhói lên cơn đau,nhưng cơn đau này đau
đớn thấy rõ,vì anh hiểu nguyên nhân chắc chắn chỉ tại anh mà
thôi.Tiến lại gần nó hơn,anh lấy áo mình khoác lên người
nó,vòng tay từ phía sau ôm lấy nó như che chở,cằm anh tựa nhẹ
vào đầu nó,môi anh mấp máy thủ thỉ
-sao không lên phòng đi ngủ,mà còn ngồi đây,đã muộn lắm rồi đó...ngồi đây gió lạnh,dễ bị cảm lắm
Nó vẫn không quay đầu lại mà đáp
-anh ngủ trước đi,em chưa muốn ngủ
Lặng một lúc lâu khi vẫn trong tư thế đó,bất chợt windy lên tiếng
-anh xin lỗi
Tiếng xin lỗi tuy không to nhưng gia gia vẫn nghe thấy,thật sự trong ngữ điệu rất thành thật và hối lối,...nhưng..
-tại sao