Snack's 1967
Cô Dâu 30 Ngày

Cô Dâu 30 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322995

Bình chọn: 10.00/10/299 lượt.

ời thầm.

Bóng hình đó tiến gần nó hơn, tim Kỳ Vy càng đập nhanh hơn. Chỉ muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng nó không thể, trốn cách mấy cũng không thể, vì nó sẽ bị bắt lại. Đừng dại dột để rồi thiệt thân….

Dáng người đứng trước mặt nó, nó vẫn ngồi im bất động không thể động đậy, mắt nhắm tịt. Rồi hắn đưa tay gạt nhẹ tấm khăn che mặt của Kỳ Vy ra. Nó sợ đến độ không dám mở mắt ra, đôi mắt cứ nhắm mãi. Tuy nó có chút tò mò về Thái Tử nhưng lại rất sợ, sợ nhất là khi mà hắn nắm tay nó với bàn tay lạnh lẽo của hắn.

Nhưng tại sao hắn gỡ khăn che mặt của nó ra rồi mà không cảm thấy động tĩnh gì cả ?

Kỳ Vy từ từ mở mắt ra, trước mắt nó là một nam nhân dung mạo tuyệt đẹp, nhưng có phần lạnh lùng pha lẫn chút buồn trong đôi mắt đen tuyền óng ánh như hai viên ngọc trai đen. Mái tóc cũng đen tuyền và dài.

Nó ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của nam nhân đứng trước mặt, Kỳ Vy càng bối rối. Rồi vội đưa mắt nhìn nơi khác, nhưng hình như hắn vẫn nhìn nó không chớp mắt mà cũng không nói gì.

Chợt bàn tay lạnh lẽo nọ đặt lên chiếc cằm bé nhỏ và nâng lên, nó giật mình nhìn vào đôi mắt đó.Đôi mắt mang nỗi buồn đó chứa những tia lạnh giá, cảm giác như trái tim Kỳ Vy bị đóng băng lại, như lòng ngực bị bóp nghẹn không thể thở được nữa. Rồi hắn buông tay ra và ngồi bên cạnh nó. Kỳ Vy sợ hãi cố nép mình vào góc giường, mắt chỉ nhìn xuống.

- Nàng… tên gì ? - Một giọng nói trong trẽo nhưng không hề mang một chút cảm xúc.

Lần đầu tiên tên Thái Tử mở miệng hỏi nó kể từ khi gặp hắn lúc làm lễ. Trong lòng mang chút bối rối, thẹn thùng nhưng nó cũng cố gắng thốt ra:

-H..H H..ạ.. K..ỳ Vy !

Hắn khẽ nhếch môi mỉm cười nhìn Kỳ Vy:

- Hạ Kỳ Vy.…tên hay đấy…! – Hắn bất giác đổi cách nói chuyện, lần này có vẻ khác hẳn câu “Nàng tên gì…”, nghe có chút cởi mở và thân thiện hơn.

Kỳ Vy lại cảm thấy một sự giả dối từ hắn, rõ ràng hắn đã biết tên mình rồi mà còn hỏi mình.

- Nhưng… tại sao… tôi lại phải…lấy anh ? – Kỳ Vy khẽ đưa mắt nhìn hắn. Hắn lại im lặng khiến nó cảm thấy bối rối, hình như hắn ta đang nghĩ gì đó.

– Ta nghĩ nàng cũng biết rồi mà ? Chắc ta cũng không cần phải trả lời lại. - Thái Tử cũng chỉ nhếch miệng cười thầm, rồi hắn tiến gần đến Kỳ Vy hơn, nó giật mình cố ngồi xa hắn ra...

- Giờ… chúng ta làm gì đây nhĩ ? - Lời nói của hắn mang một hàm ý gì đó thì phải…

Kỳ Vy khó hiểu quay sang nhìn hắn với ánh mắt thơ ngây. Quả thật nó không biết ý của hắn là thế nào…

- Anh nói gì vậy?

Thái Tử nhìn nó và lại mỉm cười mỉa mai : “ Vậy nàng chưa nghe hai từ “Động phòng” bao giờ à?”

Kỳ Vy giật mình to mắt nhìn hắn : “Gì cơ ? Cái gì….? Hắn nói cái..quái gì vậy ?”

Chưa để Kỳ Vy trả lời, hắn vội ôm lấy cổ Kỳ Vy và hôn lên môi nó. Cách đây 2 ngày.

Hạ Kỳ Vy, nữ sinh vừa tốt nghiệp trừơng cấp 3…

Hôm nay nó mặc bộ váy đẹp nhất mà Việt Anh tặng nó hôm sinh nhật cách đây một tuần, tuy không gặp được mặt người yêu nhưng nhận được món quà do anh tặng thì chẳng còn gì hạnh phúc bằng. Kỳ Vy dẫn xe đạp ra khỏi cổng nhà, vừa dẫn xe nó vừa suy nghĩ, lâu rồi không gặp Việt Anh… “ Mình sẽ tạo cho anh ấy bất ngờ….”. Mà không nghĩ rằng sẽ có một chuyện khủng khiếp sắp xảy ra với nó.

- Kỳ Vy! Con đi đâu đấy ? À À… Mẹ hiểu rồi - Mẹ của Kỳ Vy mìm cười đầy hàm ý khi thấy bộ váy mà nó đang mặc, hẳn là đi gặp Việt Anh.

Kỳ Vy nhìn mẹ nũng nịu:

- Dạ, con ra ngòai một lát rồi sẽ về thôi mà.

Bà chỉ mỉm cười đáp lại:

- Về sớm nhé con gái, hôm nay mẹ sẽ nấu súp cua đợi con về…

Nó đạp xe tung tăng đến trừơng Đại Học mà Việt Anh đang theo học, đến trừơng. Coi bộ cái nắng chói chang gây gắt, không thể cho nó đứng ở ngay bên kia đừơng – cổng trường. Nó đành dừng xe bên cạnh dưới bóng của một cái cây, với lại còn khá sớm. Nếu Việt Anh thấy nó đứng dưới nắng mà không đội mũ thế này chắc anh ấy sẽ rất tức giận. Nó không muốn nhìn Việt Anh với vẻ mặt như thế đâu…

Dù gì đường không nhiều xe lắm, chỉ lác đác vài chiếc xe nhỏ qua lại thôi. Nên nó yên tâm hơn, khi Việt Anh ra nó sẽ chạy đến ôm cổ anh và tạo cho anh bất ngờ.

Khi đứng đó, mọi người đi qua lại đều nhìn nó bằng một ánh mắt ngựỡng mộ.. “Trong cô bé đó xinh quá ông nhĩ…?” Một phụ nữ đang đi cùng chồng đang cầm trên tay chiếc ô màu xanh dương vừa phớt ngang qua nó…

Con bé cũng chẳng quan tâm đến điều đó, nếu nó quan tâm đến thì tự dưng lòng nó sẽ mang một cái gì đó kiêu hay người ta gọi là chảnh.

Chợt từ bên trong cánh cổng, từ lượt người đi ra ngày càng đông hơn. Kỳ Vy biết rằng mình sắp gặp được Việt Anh, lòng nó nôn nao và nhìn về hứơng cổng trừơng không chớp mắt…

Chen với đám đông đi ra là một chàng trai nổi bật không thể lầm lẫn được với bất kì ai, gương mặt anh lúc nào cũng đẹp hơn bao giờ hết. Đang đi ra và nhìn xung quanh như tìm một ai đó, Kỳ Vy tuy không nói gì với Việt Anh rằng nó sẽ đến trừơng gặp anh nhưng Việt Anh biết điều đó, vì Kỳ Vy vừa thi xong tốt nghiệp và đoán chắc nó sẽ đến đây.

Kỳ Vy vui sứơng chạy thật nhanh qua đừơng và không để ý những gì đang diễn ra xung quanh nó…

Nhưng từ đâu có một chiếc xe tải nặng hàng tấn đang lao về phía nó nhanh như bay…

Tr