Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219410

Bình chọn: 8.00/10/1941 lượt.

mơ hồ. Nhìn theo góc này, mặt cô có một đường nét rất đẹp. Đôi môi hơi

cong cong, mang theo vài phần mê hoặc.

Đưa tay, bắt lấy

tay cô, một ý nghĩ hình thành trong lòng anh, anh cúi người, bờ môi

hướng về phía hai cánh môi đỏ mọng kia mà áp lên. Kiều Tâm Uyển chỉ nhìn thấy khuôn mặt Cố Học Võ ngày càng phóng đại ở trước mặt mình. Tay bị

anh ta cầm, cô nhất thời không rõ cô phải làm gì, cơ thể cứng đờ không

biết phải phản ứng như thế nào. Mãi đến khi đôi môi ấm áp mềm mại dán

lên môi cô. Khi bốn cánh môi chạm vào nhau, đầu óc cô đột nhiên trống

rỗng.

Cố, Cố Học Võ đang làm cái gì? Anh, anh lại hôn cô?

Môi hé ra muốn kêu lên lại tạo cho anh cơ hội đưa đầu lưỡi bá đạo xâm nhập

vào miệng của cô, linh hoạt mà mềm mại quấn lấy cái lưỡi thơm tho đang

muốn rụt lại của cô. Cô khiếp sợ, hoàn toàn không thể phản ứng. Nhìn

khuôn mặt Cố Học Võ, phản ứng đầu tiên của cô là lông mi anh thật dài.

Nhìn từ khoảng cách gần như vậy, ánh mắt anh giống như một hồ nước sâu

không đáy, làm cho người hít thở không thông…

“Ứ…” Muốn kêu lại kêu không được, đầu lưỡi đã bị anh cuốn lấy, cảm giác này làm cho cơ thể cô bắt đầu run rẩy.

Đây, đây là hôn sao? Không phải loại tiếp xúc đơn giản chạm vào một cái. Là một nụ hôn thật sự. Nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt.

Cảm giác Kiều Tâm Uyển hình như có chút phân tâm, Cố Học Võ nhíu mày, dường như là không hài lòng. Bàn tay to nâng lên giữ chặt gáy của cô, làm cho cô càng gần sát với mình. Miệng lưỡi kịch liệt dây dưa. Kiều Tâm Uyển

hoàn toàn không có bao nhiêu kinh nghiệm, làm sao chịu được anh khiêu

khích, trêu đùa như vậy? Khuôn mặt cô từ từ ửng đỏ. Cô cảm thấy có chút

khó thở, mở đôi môi ra muốn hô hấp, lại chỉ có thể làm cho môi lưỡi hai

người dây dưa càng chặt hơn.

Hơi thở của anh quá mức

cường thế, nóng bỏng như thế, cô hoàn toàn không có cách nào phản ứng.

Trước đây khi hai đôi môi đụng vào nhau cũng chỉ trong thời gian ngắn

ngủi, đây mới là nụ hôn đầu tiên của cô.

Cuối cùng, Cố

Học Võ cũng buông cô ra. Nụ hôn chấm dứt, cô hoàn toàn không thể hô hấp, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Cố Học Võ buông tay ra, nhìn Kiều Tâm Uyển

trên giường. Ánh mắt tối đi vài phần: “Kiều Tâm Uyển.” Lời vừa ra khỏi

miệng, anh phát hiện giọng của mình có hơi khàn khàn. Hắng giọng, vẫn

nắm tay cô không buông, anh một lần nữa lặp lại lời mình vừa nói: ”

Chúng ta tái hợp đi.”

Hai chữ tái hợp này, cuối cùng làm

cho Kiều Tâm Uyển bắt đầu tỉnh táo lại. Nhìn Cố Học Võ ở trước mặt, cô

đột nhiên hiểu được cái gì. Trong lòng đầy tức giận, cô giơ tay lên, một cái tát thật mạnh vung lên mặt Cố Học Võ.

Chát. Một

tiếng. Cố Học Võ sửng sốt một chút, Kiều Tâm Uyển ở phía sau dùng sức

đẩy anh ra, ngồi ngay ngắn, nuốt nuốt nước miếng, hô hấp có chút nặng

nề.

“Cố Học Võ, anh vô liêm sỉ.”

Cố Học Võ sửng sốt một chút, nhìn sự kích động trên mặt Kiều Tâm Uyển, nửa ngày

cũng không có phản ứng, không rõ vì sao cô kích động như vậy. Cô vừa mới tỉnh ngủ, lại bị anh hôn như vậy nên tay chân còn không có sức. Đánh

cũng không quá mạnh. Mặt của anh không bị cô đánh đau, nhưng nhìn Kiều

Tâm Uyển sau khi vung tay tát một cái rồi thu lại tay thì sắc mặt anh

lại thay đổi, vươn tay qua kéo tay Kiều Tâm Uyển.

Quả nhiên, tay cô đã đỏ lên.

“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển vươn tay chỉ vào cửa, giọng nói đầy tức giận: “Anh cút ra ngoài cho tôi. Cút.”

“Kiều Tâm Uyển.” Lông mày lần thứ hai nhíu lại, Cố Học Võ có chút khó hiểu nhìn cô: “Cô đang giận?”

Giận cái gì? Giận anh hôn cô?

Nói gì vậy? Chẳng lẽ cô không nên tức giận sao?

Kiều Tâm Uyển hừ lạnh một tiếng: “Tôi không thể tức giận được sao? Cố Học

Võ, có phải anh thấy Kiều Tâm Uyển tôi thấp hèn lắm không? Hèn hạ đến

mức không thể không dựa vào cái cây như anh?”

Cố Học Võ sửng sốt, anh không có ý này.

“Nói cho anh biết, Cố Học Võ, tôi tuyệt đối tuyệt đối sẽ không đưa con cho anh. Anh từ bỏ đi.”

Cô thật sự không ngờ Cố Học Võ lại có thể nghĩ như vậy? Vì con mà tái hợp

với cô? Quả thực làm cho cô rất bất ngờ, cũng rất kinh hãi. Phần nhiều

là làm cho cô không biết làm sao. Không thể nói được gì. Cố Học Võ ơi là Cố Học Võ, anh thật sự xem thường tôi quá.

Cố Học Võ hơi nheo mắt, nhìn khuôn mặt tức giận của Kiều Tâm Uyển. Đột nhiên anh cũng hơi hiểu ra: “Cô nghĩ tôi tái hợp với cô là bởi vì con?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Kiều Tâm Uyển thật sự không ngờ, Cố Học Võ cũng sẽ

vì con mà sống cùng một người phụ nữ anh không yêu. Trong nhận thức của

cô, chuyện như vậy Cố Học Võ tuyệt đối không làm được.

Cố Học Võ giật mình một cái, vừa rồi lúc nói ra yêu cầu này, thực sự là

vậy. Ở một phương diện nào đó mà nói, anh cũng không muốn tổn thương

Kiều Tâm Uyển. Sau khi trải qua cảnh tượng trong phòng sinh, anh chỉ cảm thấy anh có lẽ có thể thay đổi cách thức để có được con. Còn cả lời

Kiều mẹ đã nói, cả dáng vẻ bảo vệ con tuyệt đối mà Kiều Tâm Uyển luôn

biểu hiện ra ngoài. Vừa rồi nhìn gương mặt Kiều Tâm Uyển đang ngủ, anh

phát hiện anh đã không còn ghét người phụ nữ này như trước kia. Để xác

định ý nghĩ của anh nên anh mới hôn cô. Phát hiện dường như cũng không


Pair of Vintage Old School Fru