u liền hoảng sợ.
Cố Học Võ vươn tay lấy chiếc chuông trong tay bà bỏ vào tay con gái.
Không ngờ tay Bối Nhi quá nhỏ, căn bản là không cầm được. Khẽ buông tay, chiếc chuông rơi xuống, đập vào trán bé.
“Oe oe oe…” Bị đau
khiến Bối Nhi lập tức khóc òa lên. Cố Học Võ hơi sững sờ, vội vàng bế
Bối Nhi. Anh bế không tốt, Bối Nhi được bế càng khóc dữ hơn. Âm thanh đó có thể nói là chói tai.
“Bối Nhi còn quá nhỏ.” Dì Chu vươn tay
bế Bối Nhi từ tay Cố Học Võ, vẻ mặt hơi chỉ trích: “Tay con bé còn nhỏ,
không cầm được chuông.” Cũng không phải bà ngược đãi Bối Nhi, không cho
bé cầm.
Cố Học Võ xấu hổ, tình cảnh ban nãy, anh đúng là tưởng dì Chu đang bắt nạt con gái.
“Bối Nhi ngoan, đừng khóc, đừng khóc.” Dì Chu dỗ Bối Nhi, lại vỗ nhẹ vào
lưng của bé, tiếng khóc nhỏ dần. Trên trán bé có một vệt hồng do vừa rồi chiếc chuông nhựa kia rơi xuống đã đập vào.
Bối Nhi rất uất ức,
đôi mắt nhỏ ngập nước. Chớp mắt, nước mắt lại rơi, bé lại bắt đầu khóc
to. Sắc mặt dì Chu hơi khó chịu, trừng mắt nhìn Cố Học Võ, anh đến đúng
là thêm phiền. Vỗ vỗ Bối Nhi, bà nhẹ nhàng dỗ: “Bối Nhi ngoan, đừng
khóc, đừng khóc ha.”
Lúc này Bối Nhi mới dừng khóc, nhưng miệng
nhỏ nhắn vẫn chu lên, bộ dạng vô tội rất đáng thương. Cố Học Võ hết
cách, muốn vươn tay bế con gái một tí, nhưng sợ Bối Nhi khóc dữ hơn. Hơi xấu hổ, cổ họng không được tự nhiên, anh quyết định có lẽ vẫn nên đi
tìm Tâm Uyển.
Vào phòng bên cạnh không thấy Kiều Tâm Uyển, Cố Học Võ hơi bất ngờ, mắt nhìn qua một lượt, cuối cùng nghe thấy tiếng nước
vọng ra từ phòng tắm. Xem chừng Kiều Tâm Uyển đang tắm?
Thu hồi
ánh mắt, lại nhìn thấy một vài tài liệu trên bàn trà. Anh tiến tới, tùy ý xem qua, đều là về việc di dân sang Đan Mạch, còn có một ít giới thiệu
điều kiện địa phương ở Đan Mạch. Anh nhíu mày, thì ra việc Kiều Tâm Uyển muốn di dân là thật, không phải nói đùa?
Cầm lấy sổ tay tùy tiện lật vài tờ, phần trên là về giáo dục trẻ em, còn có cả những vòng tròn
đành dấu. Vẻ mặt anh lạnh đi, Kiều Tâm Uyển muốn đưa con gái đến Đan
Mạchcũng phải xem anh có chịu hay không.
Lúc này cửa phòng tắm mở ra, Cố Học Võ nghe thấy tiếng động liền quay mặt đi. Tóc Kiều Tâm Uyển
còn ướt, trên người quàng một chiếc khăn tắm, tay cầm khăn mặt lau tóc.
Vì nghiêng đầu nên cô không chú ý tới Cố Học Võ ngồi trên ghế sô pha trong phòng. Ngẩng đầu lên, Kiều Tâm Uyển muốn đi lấy máy sấy.
Ánh mắt vô tình nhìn thấy Cố Học Võ đang đứng ở trong phòng mình, cô giật mình
hoảng sợ, khăn mặt trong tay vì thế rơi trên mặt đất cũng không biết.Ngơ ngác nhìn Cố Học Võ, lại nhìn ra cửa, vừa rồi sau khi cho Bối Nhi bú
xong, lúc cô bảo dì Chu đi rõ ràng đã khóa cửa rồi, vậy anh vào bằng
cách nào?
Ánh mắt Cố Học Võ lướt qua người Kiều Tâm Uyển, bởi vì
vừa mới tắm xong, trên người cô mang theo hơi nước, từng giọt từng giọt
như mưa rơi xuống bờ vai, lần lượt chảy vào trong khăn tắm, nơi căng đầy kia như ẩn như hiện.Có lẽ là do sinh con nên ngực của cô đã lớn hơn
trước kia nhiều. Tuy đã dùng khăn tắm vây quanh, nhưng vì thở mạnh nên
lại hơi chuyển động, nhìn rất mê hoặc. Bên dưới khăn tăm là hai chân
thon dài thẳng tắp, trắng nõn cân xứng.
Hiện tại có thể thấy dáng người của Kiều Tâm Uyển rất đẹp. Ánh mắt Cố Học Võ tối lại, không hề cử động, cũng không nói gì. Kiều Tâm Uyển bị cái nhìn chăm chú của anh làm cho cả người không được thoải mái.
Rõ ràng có khăn tắm vây quanh mà cô cứ có cảm giác giống như mình không mặc gì vậy. Cố nhặt lấy cái
khăn mặt trên mặt đất, cô đưa tay che trước ngực, trừng mắt nhìn Cố Học
Võ một cách tức giận: “Anh, sao anh lại ở trong này? Đi ra ngay.”
(*) Xuất thủy phù dung: hoa sen mới nở; đoá hoa mới hé (chỉ dung mạo đẹp đẽ của con gái)
=== ====== ====== ====== =========
Editor lảm nhảm:
Aaaaaa chào mọi người, đây là chương đầu tiên đánh dấu sự trở lại của Táo sau
nhiều tháng vật lộn với một năm bận rộn này. Xin vui mừng thông báo,
mình đã trở lại và ăn hại hơn xưaaaa ồ dê!!!!
Ặc híc, mình edit
chương này lúc sắp được nhận bằng tốt nghiệp cấp 3, nếu có bị vui quá
hóa dồ, xin các vị đừng ném đá *chỉ chỉ sang bên* có cái sọt đây nè,
muốn ném cứ ném vào đây nha
Thực ra thì Táo edit chưa được lâu
lắm thì phải tạm nghỉ, bây giờ quay lại thấy hơi run, sợ bao nhiêu kinh
nghiệm ít ỏi tích lũy từ trước bị “cuốn trôi theo dòng nước” rồi TT_TT
Nhưng tất nhiên là mình sẽ cố gắng edit “mượt” hết sức có thể, vì mình
yêu đại boss Phong Vũ lắm lắm ý, lấp hố vất vả lắm, nếu còn phải cầm bản tạp nham kém chất lượng của mình chắc chị ý buồn lắm nhở (?!) …
*quay ngang quay dọc* shhhh nói nhỏ nè, bí quyết của mình là phải chân chó,
chân chó mọi lúc mọi nơi, già trẻ lớn bé gái trai đều không tha, như thế mới tồn tại và tỏa nắng chói sáng được, nhớ hông?
|| … || … || …
Âu sệt, Táo quên mất là boss Phong Vũ còn đứng đằng sau
@Phong Vũ : hì hì … em yêu chị thật mà, đừng bắn emmmm *xắn váy chạy ~~~* Cố Học Võ không hề
nhúc nhích, ánh mắt tối sầm vài phần, vẫn ở trên người Kiều Tâm Uyển. Bị anh nhìn như vậy, Kiều Tâm Uyển cảm giác mình cứ như là đang không mặc
quần áo