Cô Dâu Mười Bảy Tuổi

Cô Dâu Mười Bảy Tuổi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322825

Bình chọn: 7.5.00/10/282 lượt.

ính mình,"người ta

đâu thèm quan tâm đến cảm xúc của mày chứ...ngu ngốc,thật là ngu

ngốc...haha"

Hôm qua uống khá nhiều rượu,cộng thêm cả đêm không tài nào ngủ được nên

khiến đầu anh hơi đau nhức,bước vào phòng bếp,thấy bàn ăn đang nguội

lạnh nằm yên...chưa có người đụng tới:"em nấu cho tôi sao...haha...là sự bố thí cho người bị em bỏ rơi sao...tôi không cần"...nghĩ rồi anh đưa

tay gạt phăng tất cả xuống đất,chén đĩa vỡ tung,văng khắp nơi..."em tốt

với tôi quá,nấu cả một bàn thức ăn đầy...tôi k cần...tôi không

cần..."..."sao em phải khóc,sao lại phải khóc,đáng lẽ đc tự do em phải

vui chứ,hay em khóc khj kết thúc sớm quá,không như dự định của

em..haha"...

Windy như bấn loạn,đập phá và nói nhảm 1 mình,sao nơi đâu cũng thấy bóng dáng của nó thế này,anh không biết mình sao lại thế này nữa,lí do

gì...lí do gì khiến anh trở nên như thế..."Tôi hận em,nhưng...tôi lại

yêu em nhiều hơn,tại sao,tại sao em lại có thể đối xử với tôi như thế,và tại sao đó lại chính là người bạn tốt nhất của tôi..tại sao...tại

sao??"

Windy ngồi sụp xuống nền nhà,có lẽ từ khi sinh ra cho đến giờ,đây là lần đầu tiên có 1 người con gái khiến trái tim anh đau đến thế,ở nó có cái

gì đó khiến anh thao thức,vui buồn lẫn lộn,khiến tim anh dâng lên ngàn

hạnh phúc để rồi lại nếm triệu nhói đau.Rốt cuộc...nó muốn gì đây,anh

phải làm gì với nó đây

*******

-Cô tỉnh dậy rồi sao,tưởng chết luôn rồi chứ

Nó tỉnh vừa mở mắt ra,nhìn thấy 1 chùm đèn pha lê trên trần nhà lạ

hoắc,không gian xung quanh là một màu vàng chanh chói mắt..."mình đang ở đâu đây"...đó là ý nghĩ đầu tiên trong đầu nó,rồi chợt giật mình vì

tiếng phát ra ở bên cạnh.Vừa nhìn thấy người đó,nó vô cùng ngạc nhiên và một chút khó hiểu"tại sao mình lại ở đây"

Con người đó mặc 1 chiếc áo ngủ 2 dây xanh trời hơi trễ,mái tóc xõa xuống đang ngồi trước bàn trang điểm

-Có phải cô đang nghĩ tại sao mình lại ở đây phải không?

-...

-haha...hôm qua tôi gặp cô gần chết bên đường,thương tình nên vác cô về đây

Nó yên lặng giây lát,nhìn con người đó với cái nhìn như muốn nói lời cảm ơn

-c..ả..m...

-cô định cảm ơn tôi sao...thôi khỏi,chẳng muốn được nhận lời cảm ơn từ

cô đâu,..haha...-rồi như nhớ ra điều gì đó,cô ta nói tiếp-tay cô bị

thương,tuy không nặng,nhưng không băng bó kịp thời nên bác sĩ bảo phải

nghỉ ngơi,cô cứ ở đây đi,khi nào thích thì đi,không phải nghĩ nhiều

Nói rồi cô ta bước vào phòng tắm,thay đồ và đi,không để Gia Gia có thể

nói gì được,Nó nhìn cô ta với vẻ cảm ơn nhưng cũng đầy khó hiểu vô

cùng,không biết là cô ta đang muốn gì ở nó

Giờ nó mới nhìn bàn tay mình,bàn tay đang được băng bởi lớp băng trắng

phau,quấn nhiều vòng...cũng chỉ là to gắp 2 bình thường thôi)...cử động

thì hơi nhói lên 1 xíu,hôm qua nó đã không để ý tới."Hôm qua...hôm qua

đã...".Nó tự nhiên nhớ đến chuyện hôm qua,lòng tự nhiên lại quặn thắt

lại,nó không biết đây có phải sự thật không,hay chỉ là một giấc mơ

thôi.Nếu là sự thật sao phũ phàng quá,sao anh tàn nhẫn quá,còn nếu là

mơ,thì sao nó lại đau trong tim thế này,vết thương này là do đâu..."

*******

Hồng khôi đến lớp,nhìn vẻ mặt của cô ta cũng chẳng khác gì ngày

thường,với những chuyện hôm qua xảy ra,cô đang chờ một điều gì đó,từ 1

ai đó.Hồng Khôi vẫn bước đến chỗ ngồi của nó,bên cạnh windy,nhìn vẻ mặt

phờ phạc của anh cô biết hôm qua đã có chuyện gì đó xảy ra,nếu không tại sao...lại vậy.Những tưởng anh sẽ giống hôm qua,đuổi cô đi chỗ khác thì

không,anh cứ ngồi yên mà chẳng thèm quay sang 1 cái,N.Duy cũng chẳng nói gì,không khí sao có gì đó rất lạ.Tống Phương ngồi bên dưới đang đưa mắt nhìn Hồng Khôi với vẻ tức tối."con ả thối tha,đêm qua thế mà vẫn dám

sao",cô ta nghiến răng nhìn bằng đôi mắt dao sắc nhọn.."Tôi sẽ cho cô

biết,nếu dám đụng đến những gì của tôi một lần nữa,tôi nhất định sẽ

không để cho cô yên đâu,hãy cứ đợi đấy"

***

-chị Phương,hôm nay cô ta không đến,chứng tỏ là đã đúng theo kế hoạch

của chúng ta rồi-yến yến vừa kẻ môi,vừa nói với Tống Phương(chẹp,đi hc

mà cũng thế,bó s tay>.<

-nhưng nhìn anh Long có vẻ phờ phạc quá,con nhỏ đó là cái thá gì mà anh

ấy lại phải bận tâm thế chứ,thực sự chưa bao giờ em thấy anh ấy như vậy

cả-Vy vy cũng lên tiếng

Chỉ có Tống Phương là không nói gì,ánh mắt cô ta nhưng đang linh tính chuyện gì đó,rồi chợt lên tiếng

-vẫn chưa xong đâu,con ả Hồng Khôi vẫn lẽo đẽo ngay bên Minh Long,chị

không an tâm chút nào,cô ta sẽ phá kế hoạch của chúng ta mất,hơn nữa,cô

ta chuyển về đây chắc chắn là vì minh long...-dừng trong dây lát,H.Khôi

nói tiếp-được,cô sẽ biết thế nào là dám đụng đến Tống Phương này

Nói rồi cô ta cầm đt,ấn 1 dãy số dài

-alo,anh Lâm,là em đây

-có vẻ như độ cảnh cáo hôm qua cho cô ta đang còn nhẹ,em muốn hôm

nay...đúng,chính xác là hôm nay giải quyết sạch sẽ cho cô ta mất đường

đi luôn

Tống Phương vừa nói,ánh mắt lại lóe lên những ngọn lửa trong đáy,lời nói nghiến từ kẽ răng,vẻ câm hận lắm

Người tên Lâm ngập ngừng

-đúng,sau khi làm xong sẽ tung lên các báo lớn,làm cô ta thân bại danh

liệt,không thể ngốc đầu dậy được nữa,sau đó,em sẽ cho tất cả những ng


Snack's 1967