chuyện mình đã làm vĩ đại dường nào, "Anh cả, chị rất ngọt."
Câu nói sau cùng khiến Lãnh An Thần tối mặt, đột ngột níu chặt cánh tay Lãnh An Đằng, "Em hôn cô ấy?"
Lãnh An Đằng sợ hãi lắc đầu liên tục, trong miệng kêu, "Đau, thật là đau!"
Sức lực của Lãnh An Thần quá lớn, bóp cậu ta đau đớn.
Không trách được bộ dạng Lãnh An Đằng như muốn hôn hôn cô, thì ra chỉ là hô hấp nhân tạo, nhận thức như vậy khiến Lãnh An Thần thoải mái hơn một chút, nhưng vừa nghĩ tới môi của cô bị người khác chạm qua, cho dù chỉ là một dứa bé có mười tuổi Lãnh An Đằng, anh cũng cảm thấy không thể.
"Về sau, không cho phép gặp mặt cô ấy có biết hay không?" Âm thanh của Lãnh An Thần trở nên nặng nề, mang theo cảnh cáo.
Lãnh An Đằng uất ức gật đầu một cái, còn nói, "Nhưng nếu không hô hấp nhân tạo cho chị, không phải chị sẽ bị chết sao?"
"Dù có hô hấp nhân tạo thì cũng phải là anh hô hấp nhân tạo!" Lãnh An Thần kéo cổ áo, cảm thấy rất nóng nực vì buồn bực phiền não, khi chạm vào ánh mắt có vẻ không hiểu của Lãnh An Đằng thì anh lại nhắc nhở, "Bởi vì chị ấy là vợ của anh, chỉ có anh mới có thể chạm vào chị ấy!"
Đoan Mộc Mộc chạy về phòng mở nước nóng tắm, mới xua đuổi được lạnh lẽo trong người, nhưng khi tắm xong mở cửa phòng tắm ra, đã thấy một người đàn ông ngồi ở trên ghế sa lon, nhất thời dừng bước.
Lãnh An Thần nghe thấy tiếng động nhìn sang, thấy cô chậm chạp bất động, chân mày nhíu lên, "Có thể cùng em chồng mập mờ không rõ, vậy mà lại không chào đón ông xã của mình, bà xã, cô luôn có thể phát triển những trò chơi mới rất đa dạng, khiến cho tôi phải rửa mắt mà nhìn."
Anh lại bắt đầu bới móc!
Đoan Mộc Mộc vừa lau tóc vừa đi tới trước bàn trang điểm, "Tùy anh muốn nói thế nào cũng được, dù sao thì thanh giả tự thanh." (Trong sạch thì ko sợ gì cả)
Trong gương lộ ra bộ dáng mát mẻ của cô sau khi tắm, có lẽ do rơi xuống nước bị sợ hãi, nên tối nay da thịt của cô lại càng trắng hơn tuyết, làm nổi bật cánh môi đỏ tươi, nhớ tới chuyện Lãnh An Đằng nói đã hô hấp nhân tạo cho cô, anh lại cảm thấy cánh môi đỏ mọng này vô cùng chói mắt.
Thân thể đột nhiên bị anh kéo qua, ánh mắt đen như lưu ly nhìn cô chằm chằm, như muốn khoét trên người cô một cái hang, "Cái gọi là trong sạch của cô cũng bao gồm cả hôn môi sao?"
Đoan Mộc Mộc đang có chút ngây ngốc, thì đã cảm thấy hơi lạnh đầu ngón tay anh xoa vào môi cô, “Hôn môi với em chồng có cảm giác không tệ chứ?"
Thì ra là đang nói hô hấp nhân tạo, Đoan Mộc Mộc cảm thấy vừa giận vừa buồn cười, "Lãnh An Thần, anh có cố tình gây sự thì cũng phải đúng mực một chút có được hay không? Cái đó được kêu là hô hấp nhân tạo, không gọi là hôn môi."
"Vậy sao? Sao tôi có cảm giác không sai biệt lắm, dù sao cũng là miệng đối miệng! " Âm thanh của anh nhàn nhạt, nhưng sức lực trên tay lại đang gia tăng, cơ hồ muốn phá nát bờ môi của cô, vừa nghĩ tới trên đôi môi này đã dính nước miếng của người khác, anh đã phát điên.
Đoan Mộc Mộc bị anh xoa đau, bắt tay anh lại, đột ngột đứng dậy, quát, "Miệng đối miệng thì kêu là hôn môi sao?"
"Dĩ nhiên!" Lãnh An Thần gật đầu.
Đoan Mộc Mộc bị anh chọc giận đến phát điên, khi cô thiếu chút nữa chết chìm, thì anh không xuất hiện, nhưng khi cô được người ta cứu, thì lại bị sự chất vấn của anh?
Thật là quá khi dễ người rồi, quá buồn cười rồi !
Hậu quả của đầu óc đầy máu chính là quên suy nghĩ, cô giơ tay lên ôm cổ của anh, sau đó ấn môi lên môi anh, anh không phải là không biết như thế nào mới gọi là hôn môi hay là hô hấp nhân tạo sao? Như vậy cô nên dạy anh là đúng rồi.
Cô nhón lên cái miệng của anh, cánh môi mềm mại dán lên môi anh, sau đó thổi hai cái, nói: "Cái này gọi là hô hấp nhân tạo."
Nói xong, môi của cô một lần nữa in vào môi anh, sau đó lộ ra cái lưỡi thơm tho, kỹ xảo không tốt cạy môi của anh ra, chen vào, ôm anh, dây dưa lấy. . . . . .
Mấy giây sau, cô buông anh ra, tức giận nói, "Đây mới gọi là hôn môi, hiểu không?"
Lãnh An Thần hoàn toàn bị giật mình tới ngu muội, anh không thể nào nghĩ rằng cô sẽ chủ động hôn anh, đây hình như là lần đầu tiên cô chủ động dâng anh nụ hôn, mặc dù thời gian cô đụng chạm vào anh rất ngắn, nhưng vị ngọt thuần khiết đặc biệt này giống như thuốc phiện, đụng một cái sẽ nghiện, làm cho người ta muốn nhiều hơn.
Thấy anh không nói, chỉ nhìn mình, Đoan Mộc Mộc liếc mắt, "Thật tội nghiệp cho anh là một cao thủ tình trường, vậy mà ngay cả hôn môi và hô hấp nhân tạo cũng không phân biệt rõ, rõ là. . . . . ."
Lãnh An Thần hoàn toàn không để cho cô nói hết lời, đã cúi đầu hôn lên môi của cô, mạnh mẽ như muốn vò nát môi cô.
Sao anh lại có thể không phân biệt rõ sự khác biệt của hôn môi và hô hấp nhân tạo, nhưng cho dù là hô hấp nhân tạo, anh cũng không cho người khác làm thế với cô, nếu phải làm thì cũng chỉ có thể do tự anh làm.
Bàn tay to của anh đè chặt cái gáy của cô, ngón tay thừa dịp lọt vào kẽ hở giữa môi cô, đầu lưỡi thừa dịp cô khẽ nhếch miệng chui vào trong miệng của cô, cuộn lấy cái lưỡi của cô cùng nhảy múa.
Trong nháy mắt, hô hấp quấn quít, Đoan Mộc Mộc lúc này mới ý thức được sự bất thường, nhanh chóng giãy g
