XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211705

Bình chọn: 7.00/10/1170 lượt.

á tính, hôm nay khó có cơ hội gặp, anh há chịu bỏ qua?

Anh không những không chịu bỏ qua, còn chuẩn bị thêm dầu vào lửa, ho nhẹ một tiếng, âm thanh không kiên nhẫn cao vút, "Lãnh Thiếu, ngài có muốn kiểm tra hay không, nếu không kiểm tra, tôi đi ra."

Câu này của Tiết Tử Hằng vừa rơi xuống, sắc mặt của Lãnh An Thần càng trầm hơn, ánh mắt sắc như dao bắn về phía Đoan Mộc Mộc, "Bà xã, cô cởi nhanh lên một chút cho tôi, bác sĩ Tiết tính tiền công theo giây, bây giờ cô trễ nải không chỉ là thời gian, mà còn là lãng phí tiền của chúng ta, hơn nữa, chuyện này thì có gì xấu hổ, cũng không phải là cô chưa xem qua."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc nhất thời hồng đến mang tai, cô gần như muốn giơ chân lên, người đàn ông này nói hưu nói vượn cái gì, cô đã nhìn qua cái công cụ kia lúc nào, nếu có nhìn, thì cũng là bị ép buộc.

"Lãnh An Thần, anh tạm thời nói ít đi, anh. . . . . ."

"Bà xã, chúng ta là vợ chồng, đừng nói là nhìn rồi, mà cô dùng cũng đã dùng qua bao nhiêu lần rồi. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc thật muốn đào hố chôn mình, sao cô lại chọc phải tên đàn ông bỉ ổi này cơ chứ?

Tiết Tử Hằng nghe hai vợ chồng đối thoại, không nhịn nổi nữa, phì cười ra tiếng, "Đúng vậy a chị dâu, không có gì xấu hổ cả, hơn nữa vận mệnh này của anh hai còn liên quan đến “tính phúc” đời sau của chị, chị cũng đừng nên xem nhẹ."

Lần này, Đoan Mộc Mộc muốn đập đầu vào tường, cái tên Tiết Tử Hằng này quả nhiên cũng là nhân vật phúc hắc, chỉ là cô tuyệt đối sẽ không cởi quần cho anh, kệ anh ta có thích kiểm tra hay không kiểm tra.

"Đứng lại!" Thấy cô đi ra ngoài, Lãnh An Thần lên tiếng, "Cô không cởi cho tôi cũng được, nhưng cô không thể đi."

"Tại sao?"

"Bởi vì tôi bị thương là do cô làm."

"Ai bảo anh giở trò lưu manh với tôi, tôi. . . . . ."

"Đối với bà xã, không được gọi là giở trò lưu manh, mà được gọi là yêu, làm, yêu. . . . . ."

"Khụ khụ. . . . . ." Tiết Tử Hằng rốt cuộc nghe không nổi nữa, "Hai vị, nếu hai người lại làm trễ nải thời gian trị liệu, tôi không dám cam đoan Đại Bảo Bối của anh ta còn có thể mạnh như rồng như hổ nữa hay không đấy."

Lần này, hai người rốt cuộc yên tĩnh lại, nhưng hỏa pháo lại vòng sang hướng người khác, "Vậy sao cậu còn không hành động đi, đứng cứng đờ ra đó làm gì?"

Sắc mặt Tiết Tử Hằng bầm đen, anh đã trêu ai ghẹo ai?

Mấy phút sau.

"Mở rộng chân ra, rộng hơn một chút nữa. . . . . ." Bác sĩ ra lệnh.

"Tiết Tử Hằng, cậu muốn làm gì? Không cho dùng tay của cậu đụng vào . . . . . ." Sắc mặt của người nào đó cũng biến thành màu đen.

"Không để cho tôi đụng, vậy tôi kiểm tra thế nào? Được, tôi đi. . . . . ."

"Cậu đứng lại. . . . . ."

Người nào đó thỏa hiệp, Tiết Tử Hằng đắc chí cười một tiếng, coi như anh đã trả được mối thù.

Nhưng Lãnh An Thần lại càng thêm căm tức, ánh mắt mạnh mẽ bắn thẳng tới Đoan Mộc Mộc, đây đều là do cô làm hại, lại để cho một người đàn ông đụng vào chỗ kín của mình, chuyện này nếu truyền ra ngoài, Lãnh An Thần anh về sau đừng làm người.

Đoan Mộc Mộc quay đầu đi không nhìn, chốc lát chỉ thấy Tiết Tử Hằng đè thấp thân thể xuống, mang bao tay đặt ở giữa hai chân Lãnh An Thần . . . . . .

Thấy động tác này, phản ứng của Đoan Mộc Mộc chính là cúi đầu xuống gần như chạm đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng giống như trái cà chua đã chín mùi, mang tai nóng lên từng trận, mặc dù không thấy được anh ta làm gì, nhưng cô có thể tưởng tượng a, chỉ trong chốc lát, cô liền bắt đầu YY ——

Bàn tay Tiết Tử Hằng cầm vào Đại Bảo Bối của người nào đó, sau đó vật kia liền trở nên lớn hơn một chút, sau đó nữa người nào đó nhịn không được muốn di chuyển, kết quả người nào đó liền di chuyển lên xuống trong tay Tiết Tử Hằng, cuối cùng dừng lại, chất gì đó phun ra. . . . . .

"Ha ha. . . . . ." Nghĩ tới đây, Đoan Mộc Mộc không nhịn được, bật cười.

"Đoan Mộc Mộc. . . . . ." Nghe thấy tiếng cười, Lãnh An Thần gầm nhẹ.

"A, tôi...tôi ở đây. . . . . ." Đoan Mộc Mộc lập tức nín cười, nhưng bắp thịt trên mặt vẫn còn giật giật.

"Cô cười cái gì?" Lãnh An Thần bị Tiết Tử Hằng loay hoay vô cùng không thoải mái, mà người phụ nữ này còn dám cười anh .

"Tôi không có cười a!" cô tuyệt đối không thừa nhận, nếu không cô nhất định phải chết.

"Còn nói không? Cô. . . . . ." Lãnh An Thần cắn răng.

"Được rồi, đừng tranh cãi nữa!" Tiết Tử Hằng cắt ngang cuộc tranh cãi của bọn họ, sau đó đưa tay về phía Đoan Mộc Mộc, "Chị dâu, lấy giùm tôi hộp khăn giấy tới đây."

". . . . . ." Không ai có phản ứng, bởi vì cô không cẩn thận đã nhìn thấy Đại Bảo Bối của Lãnh An Thần, hơn nữa còn thật sự ở trong tay Tiết Tử Hằng ngẩng đầu lên, tư thế to lớn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, đây quả thực giống y như tình cảnh cô vừa YY a.

"Chị dâu. . . . . ." Ngẩng đầu, Tiết Tử Hằng nhìn người phụ nữ đang ngẩn người, chỉ thấy ánh mắt cô đang dừng ở giữa hai chân của Lãnh An Thần, tham lam thưởng thức.

Người phụ nữ này cũng quá nóng bỏng đi?

Mặc dù Tiết Tử Hằng là bác sĩ, nhưng anh cũng là một người đàn ông, giờ phút này cũng cảm thấy không chịu nổi ánh mắt của Đoan Mộc Mộc, ho nhẹ hai tiếng, "Chị dâu, chị muốn nhìn sẽ có rất