Disneyland 1972 Love the old s
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211732

Bình chọn: 10.00/10/1173 lượt.

Kêu Khang Vũ Thác đến gần tôi, mục đích của anh là gì? Là muốn tìm chứng cứ tôi ngoại tình, để cho tôi không còn ưu thế khi li hôn có đúng không? Lãnh An Thần, tôi đã sớm nói qua, khi ly hôn cái gì tôi cũng không cần, tại sao anh còn phải như thế?"

Cô nói xong, nhìn về phía Khang Vũ Thác, tuy ánh mắt đã căng đầy nước mắt, nhưng cô nhịn được, trước mặt người đàn ông lừa gạt, lợi dụng cô, cô không muốn mình yếu ớt, "Còn anh nữa. . . . . . Nói cái gì mà hữu duyên, nói cái gì mà thích tôi hả ? Đều là âm mưu. . . . . . Khang Vũ Thác, anh thật khiến tôi thất vọng. . . . . ."

Bọn họ sao có thể lừa cô như vậy? Cô ghét nhất những người lợi dụng tình cảm của cô, huống chi người này vẫn là thần tượng trong cảm nhận của cô?

"Chị dâu. . . . . . Không, Mộc Mộc. . . . . ." Khang Vũ Thác nhìn cô như vậy, hoảng hốt, tiến lên muốn kéo cô giải thích, nhưng anh còn chưa đụng vào cô, Lãnh An Thần đã nhanh hơn anh một bước, một lần nữa kéo Đoan Mộc Mộc vào trong ngực của mình.

"Không phải như em nghĩ, anh không có. . . . . ." Lãnh An Thần giải thích, chuyện này trở nên nằm ngoài sự dự liệu của anh , anh không ngờ cô lại nghĩ như vậy, mặc dù anh thừa nhận quả thật có suy nghĩ muốn tìm lý do đuổi cô đi, nhưng lần này cô thật sự nghĩ oan uổng cho anh .

"Buông tôi ra, tôi không muốn nghe." Trong đầu Đoan Mộc Mộc rất loạn, bây giờ chỉ muốn rời đi thôi.

Mới vừa rồi anh nhục nhã cô, bây giờ chân tướng lại bị vạch trần, cô cảm thấy mình thật không chịu nổi.

"Bà xã. . . . . ."

"Không được gọi tôi như thế." Cô hất anh ra, "Lãnh An Thần, tôi sai rồi, tôi thừa nhận tôi sai rồi còn không được ư, chẳng lẽ anh nhất định muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"

Gào xong, cô không nghe bất luận người nào kêu gọi sau lưng, chạy đi, chạy khỏi nơi này càng xa càng tốt.

"Mộc Mộc! " Khang Vũ Thác ngây ngẩn một hồi, sau đó thấp giọng kêu một tiếng rồi đuổi theo.

Nhìn Khang Vũ Thác chạy đi, Lãnh An Thần cũng luống cuống, nhưng hiện giờ chân của anh đang bị thương, căn bản không chạy nổi, nhìn ra hướng cửa, anh gầm nhẹ, "Khang Vũ Thác, cậu quay trở lại đây, cô ấy là vợ của tôi. . . . . ."

Khang Vũ Thác căn bản không nghe được, trước mắt đều là hình ảnh ánh mắt bi thương của Đoan Mộc Mộc.

Không, anh muốn giải thích rõ, cho dù cô không tin, anh cũng muốn nói cho cô biết, anh không lợi dụng cô, cũng không lừa gạt cô, hơn nữa anh thích cô, là thích thật sự. Đoan Mộc Mộc chạy một hơi ra khỏi phòng bệnh, gió thổi vào mặt có chút lạnh, đưa tay quệt mặt, nhưng những ngón tay lại đầy nước mắt, đáng chết, đã nói là không khóc, nhưng cuối cùng lại khóc.

Thì ra, cô cũng không kiên cường như cô tưởng.

Sau lưng có tiếng bước chân vội vàng đuổi theo, giữa đêm tối yên tĩnh vô cùng vang dội, trong lòng Đoan Mộc Mộc run lên, theo bản năng muốn chạy, nhưng đã có người nhanh hơn cô một bước, chặn lại đường đi.

"Mộc Mộc, em hãy nghe tôi nói…" Giọng nói của Khang Vũ Thác rất gấp gáp, mang theo tiếng hít thở hổn hễn sau khi chạy, "Tôi thật sự không có lừa cô, càng không có lợi dụng cô...cô phải tin tưởng tôi."

Tròng mắt đen của anh tỏa sáng lấp lánh, mang theo sự chân thành, dù là trong đêm tối lờ mờ cũng tỏ rõ là người trong sáng, không giống như nói dối.

Đoan Mộc Mộc rất muốn tin tưởng anh, nhưng vừa nghĩ tới quan hệ của anh và Lãnh An Thần, cô thật sự không làm được.

"Anh không cần giải thích nữa, dù có lừa gạt hay lợi dụng cũng không còn ý nghĩa nữa rồi, chỉ có điều sau này anh cũng không còn cơ hội nữa." Âm thanh của cô rất thấp, mang theo sự xa cách tuyệt tình, không còn vẻ kích động khi nhìn thấy anh như trước kia nữa.

Trái tim của Khang Vũ Thác giống như bị tay của cô bóp chặt, "Mộc Mộc. . “

"Không phải gọi tôi là chị dâu sao?" Nhớ tới danh xưng anh gọi trong phòng bệnh, cô nhìn anh châm chọc.

Cười nhạo như vậy, khiến Khang Vũ Thác suy sụp, đưa tay nắm cánh tay cô thật chặt, "Em cho rằng tôi nguyện ý gọi sao?" Anh gào thét, âm thanh khàn khàn, "Tôi thích một cô gái, tôi chuẩn bị cưới người đó làm vợ, nhưng cô gái đó lại trở thành vợ của người khác, chấn động như vậy thì làm sao tôi chịu đựng được?"

Đoan Mộc Mộc mặc dù oán hận anh, nhưng khi nghe những lời như thế vẫn khiếp sợ không thôi, anh thích cô, cô biết, nhưng anh nói chuẩn bị cưới cô làm vợ?

Đây là sự thực sao?

"Thời gian trước đây chúng ta bị chụp hình, tôi sợ ảnh hưởng đến em, nên tìm Lãnh An Thần, kêu anh ấy dập tắt chuyện này, sau đó anh ấy cầm tấm hình đó tìm tôi, nói là có thể giúp tôi, muốn tôi rời khỏi em, lúc đó tôi còn thấy bực mình. . . . . . Thì ra, em đã sớm là vợ của anh ấy." Khang Vũ Thác khổ sở rũ mí mắt xuống, gương mặt tuấn mỹ trong màn đêm trở nên vặn vẹo, "Tại sao em không nói cho tôi biết, em đã kết hôn? Tại sao lại tạo cho tôi hi vọng, nhưng cuối cùng lại khiến tôi tuyệt vọng? Miệng em luôn nói rằng tôi lừa em, lợi dụng em. . . . . . Nhưng bây giờ tôi lại đang nghi ngờ rốt cuộc là ai lợi dụng ai?"

Vốn Đoan Mộc Mộc đang một bụng oán giận, nhưng khi nghe một tràng chỉ trích như thế, cô chợt phát hiện trong khi giao thiệp với Khang Vũ Thác, chính mình cũng mập mờ không rõ.