Insane
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212705

Bình chọn: 10.00/10/1270 lượt.

mật quá vậy?

Đến lượt mẹ tôi lên tiếng, tuy bà nói rất nhẹ nhàng nhưng tôi lại cảm nhận được sự nghi ngờ toát ra từ ánh mắt bà.

-Anh ấy là.....một người bạn......

Tôi ấp úng ko nói nên lời cho rõ ràng được, cứ như một cô gái bị bắt

quả tang khi đang ngoại tình vậy. Hic, mà tôi đâu có ngoại tình, tôi với Nguyên chỉ đi dạo quanh công viên nói tí chuyện thôi mà!

-Bạn mà như thế này sao? – Ba nhìn tôi ngờ vực.

Tôi cố gắng tự trấn an mình cho bình tĩnh lại, khẳng định:

-Vâng, chỉ là bạn, ba mẹ tin hay ko thì tùy ạ! Con chỉ nói sự thật!

-Con đừng nghĩ chỉ nói với ba mẹ là xong, còn đám phóng viên đang đợi bên ngoài nữa kìa!

Mẹ từ tốn nói, ra hiệu cho tôi nhìn ra ngoài.

Choáng váng!

Cả một rừng người với máy ảnh, bút, máy quay, micro...v..v...

Họ la ó đòi tôi ra để phỏng vấn.....chỉ vì một bức ảnh thôi sao? o_O

Tôi cắn môi, thật tình đầu óc trống rỗng, nếu như có một hạt cát bé nhỏ thì cũng chả tìm thấy được đâu. Lúc này, tôi lo cho Hải Thanh. Ko biết

anh đã đọc bài báo này chưa?

Ơ.....chiếc motor màu bạc quen quen xuất hiện từ xa.....là anh?

Cánh báo chí như nghe thấy tiếng rồ ga đang phóng đến nên tản dần ra

hai bên, nhôn nhao hơn hẳn. Đúng là anh rồi! Tôi nửa mừng mà nửa

lo.......anh đã biết!

=============================================================

-Em sao vậy? Lại đây ngồi đi!

Ko hiểu Hải Thanh đã nói gì đó với đám phóng viên mà có thể khiến họ đi về một cách ko phản kháng. Sau đó anh tiến vào sân nhà tôi. Tôi đứng

ngay cửa đón anh mà lòng cứ thấp thỏm ko yên. Đáp lại tôi ko phải là nét mặt trách cứ hay lạnh lùng như tôi vẫn tưởng, anh mỉm cười tự nhiên gọi tên tôi. Hỏi thăm ba mẹ tôi một lát, họ bảo tôi và anh nên ra sau vườn

ngồi nói chuyện. Hải Thanh ngồi xuống chiếc xích đu màu trắng trang nhã

với phong thái rất điềm đạm, cứ như chưa có gì xảy ra. Tôi do dự. Sao

anh lại có thể giữ được nụ cười dịu dàng trên môi giỏi như thế chứ? Càng nhìn nụ cười của anh, tim tôi càng thắt lại...... Khuỵu xuống tấm thảm

cỏ xanh mướt, tôi nghẹn giọng:

-Anh.....mọi chuyện ko phải vậy đâu! Em với Nguyên chỉ là bạn thôi!

-Ừm, anh biết! Em đứng dậy đi. Anh sẽ tìm cách giải quyết chuyện này......

Hải Thanh cười gượng xoa đầu tôi. Đôi mắt màu nâu mà tôi thích vì sự

bình yên luôn hiện hữu bây giờ đã hóa sẫm một màu u tối. Tôi chùng mắt

cười trừ:

-......Cảm ơn anh!

-Hì.....em vào nhà xem có trái cây gì ko rồi đem ra đây, anh gọt cho em ăn nhé bé yêu!

-Vâng, đợi em tý!

Nghe giọng anh đã tự nhiên hơn, tôi vui vẻ chạy nhanh vào nhà mở tủ

lạnh ra lục đồ ăn. Cầu mong sự hiểu lầm ko đáng có này sẽ sớm trôi qua!

=============================================================

Khi bóng dáng Hạ Quyên đã khuất bóng trong nhà, nụ cười trên môi Hải

Thanh tắt ngúm. Anh bóp mạnh tay mình lại, gân xanh nơi cổ tay nổi lên

rõ rệt. Anh ko hiểu sao chính mình lại có thể diễn kịch hay đến như vậy. Ráng nặn ra những nụ cười tự nhiên nhất, cố gắng kìm chế sự tò mò về

vấn đề đang “hot” nhất hôm nay. Thật sự sáng nay, lúc cô giúp việc chạy

như ma đuổi vào nhà và giơ tờ báo ra trước mặt anh, anh còn ko tin vào

mắt mình. Tâm trạng anh khi trông thấy khuôn mặt của Nguyên đang tươi

cười rất vui vẻ ở bên Hạ Quyên ko từ nào có thể tả được. Như một sự tổng hợp vô hình: Ghen có, giận dữ có, đố kị có, căm ghét có.......

Nếu như có người ở đây, chắc người đó cũng ko khỏi rợn người bởi những

tiếng rôm rốp phát ra từ các khớp xương tay của Hải Thanh.

Anh

rất muốn nổi giận và có quyền tra hỏi Hạ Quyên.....nhưng ko thể......

Tại sao anh lại làm như thế đối với người con gái mình yêu được chứ!?

Con ngươi mang màu nâu sẫm đen nằm giữa lòng trắng mắt của Hải Thanh

khẽ lay động, những tia mạch máu nhỏ li ti bên trong hằn lên đỏ ngầu.

Anh nghiến răng:

-Đặng Thanh Nguyên, nếu cậu đã muốn.....tôi sẵn sàng đối mặt!

*-*

Ở một nơi cách đó khá xa, một người con trai đang ngồi chống cằm suy tư bên khung cửa sổ trong suốt. Ánh mắt cậu đơn độc hướng về một nơi xa

xăm nào đó......cơ hồ ko thấy được đích đến.

“Nước mắt em lăn

dài cùng với mưa, anh có thể nhận ra! Nhưng em lại ko thể phân biệt được giọt thủy tinh đang đọng trên má anh là mưa hay nước mắt!?” Đã ba ngày trôi qua mà toàn trường Banwa nói chung và khoa Kinh tế nói

riêng, sự ảnh hưởng của bài báo kia vẫn ko hề giảm đi chút nào. Đi đến

đâu cũng toàn nghe những lời xì xào khó chịu. Những cụm từ “đứa con gái

lẳng lơ”, “xấu xí”, “quạ mà tưởng thiên nga”…..dường như có thể mọc rễ

và cắm sâu vào trong não của Hoàng Hạ Quyên. Sức chịu đựng của con người có giới hạn……..ko để yên được hay sao vậy hả?

Hải Thanh cũng

ko phải ko biết đến tình hình hiện nay. Anh luôn ở bên cạnh Hạ Quyên mọi lúc mọi nơi để kiếm chuyện cho cô khỏi nghe những lời nói chướng tai

kia.

Về phía Thanh Nguyên, cậu lại khá thờ ơ với việc này. Vậy

nên ngay lập tức sau một ngày tin tức được đăng, tin đồn Nguyên định

giành Hạ Quyên với Hải Thanh cũng rộ lên nhanh chóng. Điều này làm nhiều cô nàng trong trường vô cùng ấm ức.

-Thật là tức chết đi được, con nhỏ