ạ, cũng sắp rồi đây!
-Xin lỗi, em phát nước uống cho hàng ghế VIP ạ!
Cô gái mọt sách do chính Bảo Kim Thư giả dạng bất ngờ chen ngang. Cô
đưa cho mỗi người một chai nước suối chỉ trừ Hải Thanh. Hạ Quyên hí
hửng:
-Trường mình chu đáo phết, nước lạnh đàng hoàng nhá!
Sau khi nghe thấy giọng điệu vui vẻ của Hạ Quyên. Kim Thư liếc mắt về phía cô, đồng thời nhếch môi thì thầm:
-Phải…..rất là chu đáo!
Chỉ còn vài phút nữa là bắt đầu trận đấu nên Hải Thanh cảm thấy mình
cần bổ sung nước để có thêm tinh thần. Anh nói với Hạ Quyên:
-Có thể cho anh uống để tăng cơ giành chiến thắng ko cô bé!?
-Hì, anh uống đi! – Hạ Quyên vui vẻ mở nắp chai nước và đưa cho anh.
Bảo Kim Thư nghe thấy thì ngay lập tức quay đầu lại, khuôn mặt cô biến
sắc. Hải Thanh cầm chai nước lên và từ từ đưa lên miệng.
Anh định uống chai nước đó?
Ko….ko được! Hải Thanh…..anh ko được uống nó!!!!!
Nhưng trễ rồi. Từng dòng nước có tẩm thuốc độc đó đã truyền nhau chảy
ào ạt vào cổ họng Hải Thanh. Kim Thư chết đứng ngay tại chỗ mà ko biết
phải làm gì. Anh đã uống nó rồi……chỉ một lúc nữa thôi….nó sẽ phát tán
khắp cơ thể……..ngưỡng cửa Tử Thần khi ấy ko hề xa chút nào.
“Xin quý vị khán giả ổn định chỗ ngồi để cuộc thi có thể bắt đầu. Mời các thí sinh trở về vị trí!”
-Thôi anh đi đây, chắc chắn anh sẽ giành chiến thắng về cho em! – Hải Thanh nháy mắt.
-E hèm, chỉ mình cô ấy thôi à!? :-
-Cả mọi người nữa, được chưa? Bye!
-Cố lên nha!!! – Hạ Quyên cùng Liễu Phi, Nguyệt Uyên và Nhật Anh hô lên. Hải Thanh đáp trả lại họ bằng nụ cười tự tin nhất.
Nhưng sao……bụng anh lại có cảm giác cồn cào…….
*-*
“Rất cảm ơn quý khán giả đã bỏ chút thời gian để đến với cuộc thi đấu
Karate với mục địch giao lưu của 2 trường Banwa và Shanchin. Sau đây là
trận mở đầu của cuộc thi, mời Nguyễn Hải Thanh và Trần Tố Khanh!!!”
Ông Hiệu trưởng tự lên làm MC luôn. Hải Thanh thấy khó chịu lạ thường.
Bụng anh nhói lên như có gì đó cào cấu, nhào nặn từ bên trong. Anh chàng Tố Khanh bên trường Shanchin thấy vậy liền đi lại hỏi thăm:
-Cậu sao vậy? Bị ốm à?
-Ko…..ko sao! Chúng ta ra đi!
-Thật ko đấy? Tôi thấy cậu có vẻ ko ổn!
-Ko sao thật mà Cậu ra trước đi, tôi sẽ ra ngay.
-Ừ!
Tố Khanh đành đi lên khán đài trước. Hải Thanh ở bên trong ráng dùng
tay dằn bụng xuống mong rằng có thể hạn chế cơn đau. Cảm thấy đã đỡ hơn, anh đứng dậy đi ra và bước chậm lên khán đài.
Nhưng chỉ mới
bước lên được mấy bậc thang, cơn đau đã trở lại, thậm chí nó còn đau đớn hơn lúc nãy gấp trăm lần. Trông thấy dáng vẻ kì lạ của Hải Thanh, phía
dưới mọi người có vẻ xôn xao. Có thứ chất lỏng gì đó đang di chuyển
ngược dòng cuống họng anh. Anh nén lại và đi nhanh lên nơi thi đấu. Lúc
này…..tiếng xì xào đã lớn hơn.
Bảo Kim Thư nấp vào một góc
khuất nơi cuối căn phòng. Cô đã làm gì thế này? Cô đã lập kế hoạch rất
kỹ cơ mà……chai nước đó đáng lẽ Hoàng Hạ Quyên phải uống, tại sao Hải
Thanh lại uống nó!? Trông thấy anh gắng gượng chống lại sự đau đớn trên
kia mà cô ko khỏi đau xót theo. Cô đã hại anh rồi…..cô đã ám sát chính
người con trai mình yêu!
Vừa đặt chân lên sàn đấu, Hải Thanh cố gắng đứng thẳng người lên. Nhưng chính hành động đó lại làm kích thích
sự lo lắng của tất cả mọi người đang có mặt ở đây.
Và……..
…….Anh đã thua!
Hải Thanh khuỵu gối xuống sàn, chất lỏng màu
đỏ tươi từ cuống họng trào ra ồng ộc khỏi khuôn miệng anh. Tiếng thét
hoảng sợ dưới hàng ghế khán giả làm kinh động cả hội trường. Thầy hiệu
trưởng cho gọi xe cấp cứu ngay.
Máu chảy thành vũng lớn trên
sàn, tràn xuống cả dưới đất. Hải Thanh ngã xuống co giật dữ dội. Hạ
Quyên đứng bật dậy chạy lên đỡ anh hét toáng lên:
-HẢI THANH!!!!!!
Thanh Nguyên cùng 3 người kia cũng rầm rập chạy lên khán đài.
Chuyện gì thế này?
-Nhanh, đỡ cậu ấy lên lưng anh!
Nguyên xoay lưng lại giục những người khác nhanh chóng đỡ Hải Thanh lên lưng mình. Hạ Quyên hoảng sợ đến nỗi ko thể khóc được. Cô nghe lời
Nguyên kéo thân thể trai tráng đang co giật ko ngừng của Hải Thanh lên
lưng cậu.
Âm thanh quen thuộc của xe cứu thương đã vang vọng từ xa.
Thanh Nguyên vội vã cõng Hải Thanh chạy ra ngoài cổng:
-Này…..cố gắng một tí đi…..đến bệnh viện ngay thôi!
Hình ảnh trong mắt Hải Thanh đang dần nhòa đi……rồi mệt mỏi nhắm lại.
Các y tá ko chần chừ lấy cáng ra ngay rồi đặt anh lên. Thanh Nguyên, Hạ
Quyên, Liễu Phi, Nhật Anh và Nguyệt Uyên nhảy lên xe đi theo đến bệnh
viện. Biết được chiếc xe này sẽ đến Bệnh viện Đa khoa Thành phố, Nguyên
tức tốc lấy điện thoại ra gọi cho Trịnh Văn Dương.
-Alo, gì vậy?
-Mày chuẩn bị…..cứu Nguyễn…..Hải Thanh…..
-Chuyện gì? Bình tĩnh coi!
-Cứ nghe lời tao, ra cửa bệnh viện đợi sẵn đi, đang đến đó đây!
Nguyên dập máy. Do được Dương kèm cặp về mấy vấn đề quan trọng nhất
trong y khoa nên cậu giúp mấy y tá kia sơ cứu cho Hải Thanh. Có một mùi
hương lạ toát ra từ miệng Hải Thanh, Nguyên cẩn thận cúi xuống để tìm
hiểu…….đây là mùi của……..
Chiếc xe cấp cứu đã khuất dạng, cuộc thi đấu đành phải hoãn lại. Mọi
người trong ban tổ chức đi vào trong dọ
