t giọng trách cứ. Nguyệt Uyên khẽ
bật cười:
-Em ko sai đâu. Như vậy…..thì tốt hơn cho cả ba người.
-Tại sao lại tốt? Chẳng phải biết được sự thật, Hạ Quyên sẽ trở về bên Thanh Nguyên sao?
-Tình yêu ko thể nào bị ép buộc được! Và…..nó ko phải nơi dành cho sự
dối trá. Hải Thanh cũng đã tự mình góp phần vào việc đẩy Hạ Quyên đi.
-Đó là vì…..
-Vì yêu, đúng ko? Hoàn toàn sai, đó ko phải là yêu, mà là sự ích kỷ của bản thân. Hạ Quyên chọn ai, là quyền quyết định của nó, chúng ta ko thể xen vào được. Đặng Thanh Nguyên cũng ko phải là người xấu, nếu ko tốt
thì em đâu có tự nguyện hiến máu mình để cứu cậu ta.
-Ko….. –
Liễu Phi cúi mặt nói nhỏ - Chỉ vì em nghĩ, cậu ấy vì đem lọ thuốc có thể cứu sống Hải Thanh về mà bị thương nên mình cũng phải có trách nhiệm…..
Nguyệt Uyên cười nhẹ rồi đứng dậy đối diện với Liễu Phi:
-Em yêu Hải Thanh phải không Liễu Phi?
Liễu Phi im lặng ko nói. Ánh mắt cô lảng sang nơi khác để ko phải chạm
trán với đôi mắt sâu thẳm của Nguyệt Uyên. Dường như nó đang dò xét tâm
can cô.
-Liễu Phi, em là một cô gái rất tốt, chị công nhận như
vậy. Nhưng em ko nên vì tình riêng mà nhẫn tâm phá hoại tình cảm của
người khác như vậy! Hãy cứ để số phận định đoạt.
Nắm chặt lấy
vạt áo của mình, Liễu Phi cắn môi khó khăn kìm nén những giọt nước mắt
đang chực trào ra. Nguyệt Uyên cười dịu dàng và đưa tay lên vuốt tóc cô. Bao nhiêu tủi hổ trong lòng như tuôn ra cùng với dòng lệ long lanh trên má……..
Đã gần sáu giờ sáng.
Trước cửa của căn phòng cấp cứu số 1,
một cô gái ngồi co ro người lại trên chiếc ghế nhựa màu xanh. Cô ngồi ở
đây đã hơn 3 tiếng rồi, mặc cho hơi lạnh tiết trời mùa đông từ bên ngoài luồn lách vào cứ lởn vởn đâu đó xung quanh.
Hoàng Hạ Quyên mệt mỏi gục đầu xuống tay mình. Nước mắt đọng lại thành những vệt dài trên gương mặt xinh đẹp đầy lo lắng.
Tại sao?
“Người quan trọng nhất” của cô ở trong kia đã 5 tiếng rồi mà tại sao vẫn chưa ra?
“Người quan trọng nhất”
Nghĩ đến cụm từ ấy, nước mắt của Hạ Quyên lại tuôn ra ồ ạt. Cô thật quá ngu ngốc! Người đó đúng là “người quan trọng nhất” của cô mà……tại sao
cô không nhận ra chứ!? Để rồi bây giờ, có hối hận cũng quá muộn ư?
-Nguyên……
Hạ Quyên vô thức bật ra một tiếng kêu sầu não. Hiện tại trong đầu cô
toàn là những hình ảnh đùa vui ngày nào giữa mình và Nguyên trong căn
nhà nhỏ xinh ngập tràn hoa giấy, trên bãi biển thơ mộng Macdan…… Gương
mặt tựa thiên thần cùng với nụ cười tỏa nắng ban mai của người con trai
ấy là rõ nét nhất. Cô muốn được thấy nụ cười ấy….được thấy con người
ấy……….
“Cạch”
-Mệt thật….. Ơ, Hạ Quyên!
Một
tiếng gọi đánh thức Hạ Quyên thoát khỏi cơn mơ mộng ảo đầy ắp kỉ niệm
xưa. Cô ngẩng đầu lên…..1 tia sáng của sự vui mừng từ từ dâng trào trong đôi ngươi tròn xoe.
-Anh Dương, Nguyên sao rồi? Anh ấy ko sao chứ??
-Hạ Quyên! Em bình tĩnh……
Ngay lúc đó, chiếc giường bên trong phòng cấp cứu được đẩy ra chuẩn bị
đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hạ Quyên nhìn theo chiếc giường ấy…..
Mái tóc màu đỏ tía quen thuộc, khuôn mặt của thiên sứ không thể lẫn với
bất cứ một ai……..
Không chần chừ thêm dù chỉ một giây, Hạ Quyên gạt phắt tay Dương ra rồi chạy theo. Dương nhanh chóng tháo khẩu trang y tế ra rồi hét lớn ra lệnh với đội y tá:
-Không được để cô ấy đến gần bệnh nhân! Bảo Trân, giữ Hạ Quyên lại, còn những người khác đưa cậu ấy đi mau!
Cô y tá Bảo Trân nghe Dương nói vậy liền làm theo. Bị chặn lại, Hạ Quyên nổi điên quát tháo:
-Làm trò gì vậy? Mau tránh ra!!!
-Em nghe bác sĩ Dương nói rồi đấy, ko được lại gần bệnh nhân.
-Bỏ tôi ra, tôi muốn gặp Nguyên! Nguyên!!!
-HẠ QUYÊN!
Dương lớn tiếng gọi tên Hạ Quyên khiến cô theo phản xạ ngừng lại. Cô
đảo đôi mắt vừa khó hiểu mà vừa khó chịu hướng thẳng vào anh. Dương tiến lại gần cô và nói bằng giọng điệu vô cùng lạnh giá:
-Em còn ở đây làm gì?
-Anh hỏi lạ, em đến để…… - Hạ Quyên đáp lại với sự bực tức.
-Em hãy mau về bên Nguyễn Hải Thanh đi…..trở về đúng với vị thế tiểu thư của mình! – Dương cắt ngang lời Hạ Quyên.
-Anh…..anh nói gì thế?
Như ko tin vào những gì mình vừa nghe được, Hạ Quyên hỏi lại thêm lần
nữa. Cô đang rất ngạc nhiên vì thái độ lạnh lùng và những lời nói khó
hiểu của Dương. Hôm nay sao bỗng dưng anh lại như thế!?
-Haiz…..Bảo Trân, cô đi được rồi. – Dương ra quay mặt sang nói với Bảo Trân.
-Vâng!
Sau khi cô y tá đi khuất, Dương lại trở về với trạng thái khi nãy…..lạnh nhạt…..và tức giận.
-Vì em Nguyên đã đánh đổi cái gì? Nó bất chấp mạng sống của mình để bảo vệ em ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà cái nó nhận……là gì hả Hạ Quyên?
-Em……
-Anh sẽ ko để người bạn thân nhất của mình đánh mất cả cuộc đời chỉ để
theo đuổi một tình yêu không có kết cục đâu. Thế nên anh yêu cầu
em…..tránh xa Nguyên ra!
Câu nói vừa rồi của Dương như một lưỡi dao sắc bén đâm phập vào sâu trong lòng Hạ Quyên. Môi cô mấp máy ko nói nên lời.
Chuyện gì đang xảy ra thế?
Dương đang đùa phải không?
-Đùa…..anh đang đùa em phải ko anh Dương? Hơ hơ, anh đùa ko vui chút nào cả……
Hạ Quyên kéo lấy tay Dương cười
