-Đừng…..ko được…..đừng……
Bất chợt Hạ Quyên hét lên làm mọi người giật mình, cô co giật nhẹ trên
giường, lăn qua lăn lại như đang né tránh cái gì đó. Hải Thanh cuống
cuồng áp bàn tay của cô vào má mình, sốt sắng:
-Hạ Quyên, em sao vậy? Tỉnh dậy đi! Anh Hải Thanh đây!
-Ko….ko….cứu em với…..
-Hạ Quyên!
Nguyên ko chần chừ chạy đến bên giường người mình yêu, mặc kệ Hải Thanh cùng với những người khác đều tròn mắt ngạc nhiên trước hành động của
cậu. Mắt Hạ Quyên vẫn nhắm chặt, hình như cô đang gặp ác mộng, mồ hôi
lấm tấm đầy trên trán. Cô vô thức gào lên ko ngừng, đáng tiếc, cô đã gào lên một câu làm tổn thương đến người yêu của mình:
-Nguyên! Cứu em……
Chỉ là một câu nói, nhưng lại có thể hóa thành hàng nghìn mũi kim nhọn
sắc đâm xuyên thủng qua trái tim người con trai đang ngồi chết lặng kia. Hai bên gia đình cũng tròn mắt ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn nhau. Liễu Phi cũng khá bất ngờ trước sự việc vừa rồi.
-Anh ở đây!
Giọng nói của Nguyên trầm ấm vang lên, như có thể nghe được giọng cậu,
Hạ Quyên trở về trạng thái ngủ mê, ko còn giật mình la hét nữa. Sự tĩnh
lặng vốn có của phòng y tế đã trở về, nhưng ko khí ngột ngạt thì ko hề
giảm. Hải Thanh nhìn Nguyên một lúc lâu, đôi mắt nâu của anh sẫm lại, cơ hồ bên trong chất chứa rất nhiều nỗi niềm, đặc biệt là….đố kị. Anh đột
ngột lên tiếng:
-Đặng Thanh Nguyên!
Nghe thấy tiếng
gọi của Hải Thanh nhưng Nguyên chẳng buồn quan tâm, cậu lặng thinh nhìn
Hạ Quyên một cách dịu dàng nhất. Những người xung quanh ko hiểu đang có
chuyện gì xảy ra. Liễu Phi ái ngại nhìn 2 người con trai trước mặt đang
rất căng thẳng. Cô khéo léo kéo 4 ông bà đi ra ngoài, còn nháy mắt ra
hiệu luôn cho cả ba viên cảnh sát kia nữa. Tử Kiên ko phải là một kẻ
ngốc, anh khẽ gật đầu rồi gấp cuốn tập trên tay lại, đứng lên bước ra
ngoài.
Chỉ còn lại 3 người ở trong phòng. Một người đang rơi
vào cõi u mê nào đó ko thể xác định, hai người còn lại thì đang dành cho nhau những tia nhìn khó chịu, dù rằng ánh mặt ko đụng chạm vào nhau.
Căn phòng lặng im đến đáng sợ hơn lúc nãy gấp mấy lần. Hải Thanh tế nhị
nhấc tay Nguyên ra khỏi bàn tay mịn màng của Hạ Quyên, nhưng cậu lại ko
chịu buông. Và cái Hải Thanh nhận lại chính là ánh lườm như mang ý cảnh
cáo của Nguyên.
-Bỏ tay cô ấy ra! – Hải Thanh chau mày gằn giọng nói.
-Cậu là ai mà có quyền bắt tôi phải nghe theo? – Nguyên nhếch môi.
-Tôi là chồng chưa cưới của Hạ Quyên, tôi ko cho phép ai đụng vào người cô ấy ngoài tôi.
-Hừ…..chồng chưa cưới ư? Chồng chưa cưới mà để cho vợ mình ra nông nỗi này đây hả?
“Chồng chưa cưới!” Ba chữ đó nghe sao thật chướng tai. Nguyên nổi giận
quay ra xốc cổ áo Hải Thanh lên. Mùi sát khí tỏa ra nồng nặc phủ kín
khoảng cách của hai người. Hải Thanh cũng ko vừa, anh gạt phắt tay
Nguyên ra:
-Đừng lên giọng phán xét tôi!!!
-Cậu đừng có nằm mơ mà nghĩ tôi sẽ để yên, tôi sẽ giành lấy Hạ Quyên. Tôi sẽ ko nhường cô ấy cho cậu đâu!
-Cậu nghĩ Hạ Quyên sẽ chấp nhận cậu sao? Nên nhớ người cô ấy yêu là
tôi! – Hải Thanh cười khinh một cái rồi trợn mắt lên với Nguyên. Thật sự từ lúc sinh ra đến giờ anh chưa bao giờ có thái độ như vậy với bất cứ
ai: Kiêu ngạo và bất cần – mặc cho họ có làm anh phật ý.
-Tôi
sẽ làm cho cô ấy nhớ lại tất cả, nhớ về những ngày tháng ở Macdan! Tôi
sẵn sàng tuyên chiến với cậu, nhất định tôi sẽ ko thua.
-Những
ngày tháng…..ở Macdan? Ý cậu……. – Hải Thanh sững sờ nói ko nên lời.
Trong đầu anh chợt lóe lên câu nói của Nguyên trong buổi tiệc mừng Hạ
Quyên trở về:
“Tôi và cô ấy đã từng sống chung một nhà với nhau……”
Nguyên
ko nói gì mà lặng lẽ đi ngang qua Hải Thanh với phong thái lạnh lùng ghê rợn. Đến chỗ cánh cửa, Nguyên cất giọng nhẹ như gió nhưng vẫn ko thèm
quay mặt lại:
-Nhớ rõ những gì lúc nãy tôi đã nói.
“Rầm”
Tiếng đóng cửa mạnh mẽ dứt khoát vang lên làm dấu chấm kết thúc cho
cuộc tranh cãi vừa rồi. Hải Thanh mệt mỏi ngồi phịch xuống nền nhà, tay
ôm lấy đầu khổ sở. Một phần những câu Nguyên nói vừa rồi ko sai…..anh ko thể bảo vệ được cho Hạ Quyên lúc cô gặp nguy hiểm. Khốn thật! Tại sao
nó ko làm anh chú trọng nhiều bằng cái ý nghĩ đang bay tùm lum trong
đầu. Chính là sự tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra giữa Nguyên và Hạ
Quyên khi cô mất tích. “Từng sống chung một nhà với nhau” ko đơn giản
chỉ mang một ý nghĩa. Có thể họ đã có tình cảm với nhau, thậm chí còn
rất là sâu đậm, hơn cả tình yêu của anh và cô. Nếu Hạ Quyên nhớ lại…..
Không! Không được! Việc ấy ko thể nào xảy ra. Nếu cô nhớ lại thì có thể
sẽ rời xa anh mà đến bên hắn, về với những ngày tháng vui vẻ. Anh ko
muốn như vậy, Hạ Quyên là của anh…..cô ko là vợ anh thì ko có người con
gái nào khác trên thế giới này có thể thay thế được.
Ích kỷ.
Ừ, anh ích kỉ!
Bời vì yêu thôi. Hải Thanh yêu cô bé xinh xắn đáng yêu ngày nào cũng
sang nhà nghịch nước, phá phách vườn thượng uyển của mình. Anh yêu cô
gái dịu dàng hồn nhiên trong tà áo dài trắng thướt tha, tinh khiết như
giọt sương mai buổi sớm. Anh yêu cô gái xinh đẹp diễm lệ trong bộ trang
phục áo cưới được thiết kế
