lại, cởi áo khoác ra
đi nhanh đến bên cạnh tôi, không để cho tôi phản kháng lại, khoác lên người tôi
chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm của anh. Sau đó chúng tôi cứ thế im lặng đi tiếp.
Lúc về gần đến trường,
Lương Triết dừng bước giọng rất nghiêm túc nói “Thủy Tha Tha, từ giờ trở đi anh
sẽ không quấy rầy em nữa, sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của em. Em tự
chăm sóc mình cẩn thận nhé!”
Tôi đứng ngẩn người ra
giống đứa trẻ lưu luyến con búp bê của mình. Có thể đứa trẻ chỉ thích con búp
bê nói : “I LOVE YOU”, nó không thích vẻ bề ngoài của con búp bê, không
thích mắt, màu tóc, quần áo. Nhưng những thứ đó không cản trở lúc cô đơn, cô bé
sẽ lấy con búp bê để lâu trong tủ ra chơi cho đỡ buồn. Bây giờ, con búp bê mở
miệng nói: “Thực ra chân của tôi có thể tự đi. Tôi sẽ đi mang theo mọi thứ. Cô
bé không thích những khuyết điểm của tôi thì tôi sẽ không để cô có được cả
những ưu điểm của tôi nữa.”
Cầu xin Lương Triết không
bỏ tôi ư? Không, không thể, cũng chẳng có lý do gì.
Còn mặc kệ để Lương Triết
xĩnh viễn rồi xa? Tôi không muốn, không thích và không cam tâm.
Tôi im lặng. Không biết
nói gì, thậm chí không biết được cả suy nghĩ thật của bản thân lúc này.
Thế giới tình cảm trở nên
vô cùng hỗn loạn, không rõ ràng. Tôi không biết mình muốn gì nhưng cũng biết
mình muốn làm gì .
Trời bỗng đổ mưa. Bàn tay
lạnh cóng của tôi thò vào trong túi tìm ô. Không tìm thấy mới nhớ ra tôi để
chiếc ô ở trong rạp chiếu phim và quên không cầm về .
Lương Triết lấy ô của anh
ra. Anh giương ô lên và cùng tôi từ từ đi trong mưa. Chiếc ô càng ngày càng
nghiêng về phía tôi. Tôi đẩy chiếc ô hướng về phía anh, bám lấy cành tay anh,
như thế cả hai mới có thể trọn vẹn trú dưới chiếc ô .
Đó là lần đầu tiên tôi
tiếp xúc với cơ thể anh. Tôi khoác chiếc áo của anh, bám lấy cánh tay anh. Hơi
ấm của cơ thể truyền qua chiếc áo len. Phút giây đó tôi thậm chí còn nghe thấy
nhịp đập của tim anh. Bỗng dưng má tôi ửng đỏ, tôi thấy hồi hộp cứ như là có
một vật gì đó vô hình khiến chúng tôi sát lại gần nhau.
“Cảm giác này quả là rất
tuyệt!” Bỗng nhiên anh nói .
Tôi không dám lên tiếng,
sợ sẽ nói những câu không lấy lại được.
“Anh có thể hỏi em một
câu được không?” Lúc về gần đến cửa ký túc xá, Lương Triết bỗng nhiên hỏi “Em
có yêu anh chút nào không?”
Tôi vẫn im lặng không nói
gì.
Lương Triết bỗng ôm chặt
tôi vào lòng, ôm rất chặt. Tôi cảm thấy vô cùng lo sợ, nghĩ là anh sẽ hôn tôi,
nhưng anh không. Cái ôm ghì đó chỉ kéo dài giây lát rồi anh buông tôi ra.
Tôi vội chạy lên tầng
năm, mở cửa phòng, chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống. Chỉ có ánh đèn đường và
những cặp tình nhân hôn nhau không dứt. Bóng dáng của Lương Triết đã biến
mất rất nhanh. Tôi cố gắng tìm anh trong bóng tối nhưng anh đã biến mất khỏi
tầm mắt tôi ngay từ lúc tôi quay người chạy lên tầng.
Hôm đó tôi nghĩ, Lương
Triết sẽ không bao giờ liên lạc với tôi nữa.
Tôi cũng cảm thấy hơi
buồn nhưng lại thấy như thế cũng tốt. Tôi thậm chí còn cảm thấy vui mừng và may
mắn thay giữa tôi và Lương Triết chưa xảy ra chuyện gì, như thế anh mới dễ dàng
buông tôi ra. Loại con trai như thế chẳng có gì đáng tiếc cả, không làm người
yêu của anh ta đúng là phúc phận của tôi.
Tối đó, sau khi nói
chuyện cả buổi với Hứa Lật Dương, tôi cảm thấy ở bên anh vẫn là thoải mái nhất.
Trời bắt đầu trở lạnh,
đến cuối học kì, chuẩn bị thi, liên lạc của tôi và Hứa Lật Dương cũng thưa dần.
Thời gian đó cả ngày tôi chỉ ở trong lớp học tự ôn bài .
Trong cái lạnh buốt của
mùa đông ở Vũ Hán, chỉ có trong lớp học là có chút ấm áp, tôi thường ngồi một
mạch đến 5 giờ chiều. Đến lúc ra khỏi lớp, ngoài trời tuyết đang rơi. Vũ Hán
rất ít khi tuyết rơi, mà tuyết rơi to như thế này thì càng hiếm gặp.
Từ lần trước khi đi xem
phim với Lương Triết quên không cầm ô về, tôi vẫn quên chưa mua ô. Lúc đầu định
chạy đến nhà ăn, ăn cơm rồi sau đó về kí túc xá, nhưng thấy tuyết rơi quá
nhiều, trên đường những ai không có ô đều biến thành người tuyết hết. Nhỡ mà ốm
ra đấy không thi được thì phiền. Nghĩ vậy tôi liền quay lại lớp học tiếp tục ôn
bài. Đợi cho đến khi tuyết ngừng rơi mới về.
Kim đồng hồ của lớp học
chỉ đến đúng sáu giờ. Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi, bụng tôi bắt đầu sôi lên
sùng sục .
Đang nghĩ xem có nên tiếp
tục chịu đói ngồi ôn bài đợi tuyết ngừng rơi hay là xông ra đội tuyết kiếm cái
gì ăn rồi tính tiếp thì bỗng nhiên có người từ đằng sau vỗ vào lưng tôi .
Tôi giật mình ngoảnh đầu
lại, hóa ra là Lương Triết. Tay trái anh bê bát mì bò Hồ Nam còn tay phải cầm
một cốc nước cam, nhìn tôi cười .
“ Sao anh lại ở đây?” Tôi
vô cùng ngạc nhiên.
“Lúc bốn giờ, tuyết bắt
đầu rơi, anh gọi điện lên phòng em thấy mọi người đều nói em lên lớp tự ôn. Anh
đoán chắc em vẫn chưa mua ô mới. Anh định tặng em một cái ô cơ nhưng tặng ô sợ
không may mắn nên anh không mua. Sợ em không có ô ướt người lại ốm nên anh đi
từng giảng đường, vào từng lớp để tìm em. Tìm hết các phòng ở bốn giảng đường,
cuối cùng mới tìm thấy em ở phòng này. Anh nghĩ là em chắc vẫn chưa ăn gì nên