bé tí thế này
thì lấy chỗ đâu cho sự lãng mạn cơ chứ.
Lúc sắp ăn cơm, Trịnh
Thường ôm quả bóng về nhà. Vừa mới vứt quả bóng xuống dưới sàn, Tếu Ảnh đã đưa
chiếc khăn cho Trịnh Thường, sau đó nói: “Anh tắm đi rồi còn vào ăn cơm.” Trịnh
Thường lấy khăn từ tay Tếu Ảnh lau khô mồ hôi rồi thuận tay vứt luôn lên bàn,
nói: “Không tắm đâu, ăn cơm cái đã.” Chiếc áo tập bóng của Trịnh Thường lúc này
ướt đầm mồ hôi, nhất là đằng sau lưng, ướt đến nỗi chiếc áo dính chặt vào
người. Trịnh Thường chẳng ngại ngần gì sự có mặt của tôi, tự nhiên cởi chiếc áo
tập bóng ra, lấy một chiếc áo phông từ trong tủ quần áo mặc vào người.
Tếu Ảnh chắc đã quá quen
với việc này nên chẳng hề có phản ứng gì. Chỉ có mình tôi trợn tròn mắt nhìn
Trịnh Thường mặc vào người đang bốc mùi mồ hôi một chiếc áo mới mà lấy làm kinh
ngạc
Người mẹ hiền vợ thảo Tếu
Ảnh đã làm xong một bữa cơm thịnh soạn, trong đó có món khoai tây chua cay, đậu
phụ sốt cà chua, món chân giò và món cá xào thịt nạc.
Trịnh Thường nếm món chân
giò rồi nói: “Sao mà nhat thế này, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, em tự
nấu ăn vừa phiền phức vừa không ngon, sao không mua thức ăn sẵn cho rồi?” Tếu
Ảnh nhìn Trịnh Thường, tay cầm đũa đang giơ lên chợt buông thõng xuống.
Trịnh Thường nếm thêm
miếng cá xào thịt, rồi lại chê bai: “Món này cũng nhạt. Thôi anh phục em rồi.
Đưa ví đây cho anh, anh tự xuống nhà mua bát mỳ bò ăn cho xong bữa.”
Tếu Ảnh do dự một lát rồi
lục tìm chiếc ví KITTY hồng đưa cho Trịnh Thường. Trịnh Thường
cầm lấy ví, ngoảnh đầu lại nói với tôi: “Xin lỗi tí nhé, em cứ ăn tự nhiên.”
Trịnh Thường ra khỏi nhà
không đóng cửa. Một cơn gió lùa vào làm cánh cửa sập đến “rầm” một tiếng, cả
căn phòng rung lên.
Đó là lần đầu tiên tôi ăn
cơm ở nhà Tếu Ảnh sau sáu tháng Tếu Ảnh ra ở riêng. Bữa cơm hôm đó, tôi và Tếu
Ảnh đều cắm mặt vào an, ai cũng có những suy tư riêng, muốn nuốt hết vào trong
những điều không vui.
Con gái mà được chiều
chuộng thì sẽ trở nên nhõng nhẽo, còn con trai mà được chiều chuộng quá sẽ dần
trở nên vô trách nhiệm. Tếu Ảnh là điển hình về việc quá chiều chuộng Trịnh
Thường.
Từ
lúc ở nhà Tếu Ảnh về, tôi không trở lại căn phòng của hai người đó lần nào nữa.
Tôi không thể chịu đựng được khi chứng kiến những cảnh đó. Còng Tếu Ảnh thì từ
hôm đó như đứa trẻ bị thương. Vì thế hai chúng tôi cũng ít liên lạc với nhau
hơn, cho đến một hôm tôi đọc được một tin rao bán đồ ở trên diễn đàn trường.
Hôm đó, trong lúc đang
lướt đọc diễn đàn trường, tôi đọc được một chủ đề mới đăng có tựa đề là: Phá
thai cần tiền, bán gấp di động đời mới.
Tôi tin rằng nếu là bạn,
khi đọc được một bài ccó tựa đề như thế, bạn sẽ tò mò bấm chuột để vào xem bài.
Nội dung bài viết đó như sau:
Bạn gái tôi lỡ để mang thai, đang cần tiền
để đưa cô ấy đi nạo thai. Tôi có một chiếc điện thoại Samsung đời mới muốn bán
với giá rẻ. Mọi người ai có nhu cầu đừng nên trả quá rẻ, hãy cùng giúp đỡ tôi.
Xin liên hệ với số máy 139xxxx1145 để biết thêm thông tin cụ thể về chi tiết
máy.
Tôi đọc đến số điện thoại
này, bỗng thấy rùng mình. Đó là sỗ điện thoại của Tếu Ảnh. Hai chúng tôi lúc
trước đã cùng nhau mua điện thoại, cùng đi mua sim, hai số điện thoại liên tiếp
nhau. Của Tếu Ảnh là 1145. còn của tôi là 1155.
Chẳng nhẽ Tếu Ảnh có thai
sap?
Tôi nhấc điện thoại gọi
cho Tếu Ảnh. Đầu bên kia Tếu Ảnh đã nhấc điện thoại, nhưng tôi ngập ngừng mãi,
mới cất tiếng nói: “Tếu Ảnh, dạo này mọi việc vẫn ổn chứ?”
Tếu Ảnh cũng ngập ngừng
một lúc rồi mới trả lời: “Vẫn ổn.”
Lúc tôi đang do dự không
biết có nên hỏi về bài viết trên diễn đàn trường kia không thì Tếu Ảnh lên
tiếng hỏi trước: “Thuỷ Tha Tha, gần đây cậu có biết có ai cần mua di động
không? Trịnh Thường có cái di động đang muốn bán. Nếu có ai cần thì cậu cứ nói
với chúng nó là giá cả có thể thương lượng được hộ mình nhé.”
Câu trả lời đã quá rõ,
tôi ở đầu day bên này vừa đau lòng vừa cảm thấy có cái gì đó không thoải mái.
Tim tôi nhói đau bởi vì tôi biết Tếu Ảnh lại sắp khổ thêm nữa rồi. Còn không
thoải mái là vì Tếu Ảnh đã giấu tôi chuyện cô ấy mang thai. Có nhiều lúc độ sâu
đậm của tình bạn giữa hai người con gái được do lường bằng mức độ chia sẻ những
thông tin riêng tư.
Tôi không tin là Tếu Ảnh
giấu tôi vì cô ấy không tin tưởng tôi, nên tôi đã mạnh dạn hỏi nhỏ Tếu Ảnh một
câu: “Cậu có thai rồi đúng không?”
Tếu Ảnh im lặng một lúc
rồi nói: “Thực ra Trịnh Thường rất tốt với tớ. Anh ấy định bán chiếc điện thoại
mới mua được một tháng để…”
Tếu Ảnh chưa nói hết câu,
tôi đã ngắt lời: “Nếu anh ra thực sự tốt với cậu thì đã không để cho cậu phải
mang thai thế này. Nạo thai một lần, có đến mười cái di động cũng không bù đắp
được những mất mát mà nó đem lại đâu.”
Tếu Ảnh không nói gì nữa.
Tôi hỏi: “Hai người còn thiếu bao nhiêu tiền nữa?”
Tếu Ảnh vội vàng nói:
“Thôi, bán chiếc điện thoại đi chắc là cũng đủ rồi, để hôm khác tớ gọi lại
chúng mình nói tiếp sau nhé.”
Điện thoại đã bị dập.
Sang ngày hôm sau nữa,
Hứa Lật Dương hỏi tôi: “Có phải Tếu Ảnh có bầu không em?” T
