cũng không chạy mất.”
“Ừ………… ” Cô lưu luyến thu lại tầm mắt: “Thật là đẹp, đẹp quá đi!”
Ứng Nguyên nhìn ngó bốn phía. Anh đã đi khắp nơi, cảnh đẹp hơn nữa cũng nhìn rồi. Nơi này tuy không tệ, nhưng cũng chỉ là một cảnh rất bình thường mà thôi.
Nhưng qua ánh mắt ngạc nhiên của Bạc Hà, anh cũng bắt đầu cảm thấy nơi này vô cùng vô cùng đẹp.
Mặc dù vẻ đẹp này mang theo hơi thở tang thương. Thương cho một cô gái xinh đẹp đơn thuần, cuộc sống lại chỉ có hai bàn tay trắng.
“Nếu như em thích, anh có thể dẫn em đi khắp nơi.” Anh hắng giọng một cái, có chút lúng túng: “Thực ra anh thích đi khắp nơi, nhưng một mình đi du lịch rất nhàm chán………… “
Bạc Hà nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, cúi đầu: “…………Em không có tiền.” Loại bất lực ngượng ngùng này khiến cô chảy nước mắt, mặc dù cô đã rất cố gắng nuốt xuống.
“Tiền? Không quan trọng! Cũng không phải có rất nhiều tiền mới có thể đi du lịch.” Nhưng nơi nào mới thích hợp đi du lịch, không khiến cho Bạc Hà cảm thấy xấu hổ lúng túng đây? Linh quang chợt lóe, anh nói: “Em có nghe qua Tập Tập chưa?”
“Tuyến Tập Tập [1'>? Em biết.” Cô gật đầu một cái.
Anh thở phào nhẹ nhỏm: “Chỉ cần đi xe lửa là có thể đến! Mặc dù là khu ngắm cảnh, nhưng có thể lái xe đạp hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã ở trấn nhỏ. Chỗ dừng chân cũng rất tiện nghi, nếu như không muốn thuê căn hộ, thuê phòng trọ giá không tới một ngàn đồng! Nếu chúng ta chia nhau, thêm tiền giao thông, tiền thuê phòng, chi phí ăn uống, thì chỉ tốn không tới ba ngàn là có thể đi được……”
Đi xe lửa! Có thể ngồi thật lâu trên xe lửa, nhàn nhã ăn thức ăn tiện lợi trên xe, cưỡi xe đạp chạy khắp nơi ở trấn nhỏ………… Giống như ở nhà bà ngoại lúc trước.
Hơn nữa, cũng không phải quá đắt. Mua giày rồi, cô vẫn còn chút tiền có thể dùng.
“Ngày mai chúng ta đi đi.” Ứng Nguyên thuyết phục cô: “Em đưa cho anh hai ngàn, anh sẽ lên kế hoạch cho chuyến đi, chơi thật vui, có được không?” Anh biết rõ tuy bề ngoài Bạc Hà yếu đuối, nhưng nội tâm lại rất quật cường, dù nói gì cũng sẽ không nguyện ý để anh bỏ tiền: “Lái xe thì cũng được, chỉ là đường rất xa, anh sợ em mệt mỏi………… “
“Em muốn ngồi xe lửa.” Bạc Hà thấp giọng nói, ánh mắt lộ ra vẻ khát vọng không cầm được.
“Được, chúng ta đi xe lửa.” Khát vọng nhỏ bé trong mắt cô khiến cho mũi anh cay cay, anh gật đầu thật mạnh: “Chúng ta cùng đi ra ngoài một chút.”
Cô không nên nhận ý tốt của Ứng Nguyên như thế………… Nhưng mà, cô không kìm lòng được. Cô thích trời xanh, thích gió biếc, bản tính vẫn luôn bị trói buộc trong đô thị, vậy nên bây giờ cô không nén được tâm trạng muốn bay ra.
“Đi chơi liên tục hai ngày liền, có phải rất quá đáng hay không?” Cô sợ hãi cười.
Nụ cười đó làm tim anh đau đớn. Cô…………Cô xứng đáng được nhận những thứ tốt hơn, có cuộc sống vui vẻ hơn, mà không phải nghèo khó khốn quẫn giữa chốn đô thị to lớn như vậy, để muộn phiền giết chết cả tuổi xuân!
“Một chút cũng không.” Anh cam đoan: “Tin anh.”
Cô vô cùng tin tưởng đưa tay cho Ứng Nguyện: “Em tin anh.”
Ngày hôm sau, trời nhiều mây không mưa.
Bọn họ thức dậy thật sớm, vội vàng đón xe điện ngầm đến trạm xe lửa. Suốt đường đi Bạc Hà rất hưng phấn, trái ngược với tính hướng nội thường ngày, nói linh tinh không ngừng. Tối qua cô có mượn máy tính của Tự Vân, nghiên cứu tư liệu cả buổi tối, quá mức hưng phấn, cho nên lên xe không bao lâu, giọng cô càng ngày càng nhỏ, cuối cùng ngủ thiếp trên vai Ứng Nguyên.
Ứng Nguyên cực kỳ cẩn thận cởi áo khoác ra, đắp lên người cô. Mặc dù là mùa hạ, nhưng điều hòa trong xe lửa vẫn lạnh, nếu không cẩn thận sẽ bị cảm.
Sợi tóc mềm mượt của cô xõa trên vai anh, gương mặt an tĩnh khi ngủ nhìn rất trẻ, giống trẻ con, không giống một người hai mươi tuổi chút nào. Càng quen cô, càng hiểu tính cách nhạy cảm hay suy nghĩ của cô, xã hội đen tối tàn khốc này đối với cô mà nói quá gian khổ.
Cô hoàn toàn không được hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc không lo không nghĩ của một cô gái, phải lo lắng về tài chính, còn bị gánh nặng sinh kế của gia đình đè lên vai. Thẳn thắng mà nói, anh tuyệt đối không tin tưởng nam nữ bình đẳng, nếu thật sự bình đẳng, phụ nữ cũng sẽ không bị đau đớn mỗi kỳ sinh lý, còn phải chịu khổ cực lúc sinh đẻ.
Đàn ông nên chăm sóc cho phụ nữ một chút, quan tâm nhiều một chút. Ba của anh rất tin vào điều này, cũng giáo dục anh như vậy. Mặc dù những người phụ nữ trong nhà được nuông chiều đến mức “vô pháp vô thiên”, nhưng trên khuôn mặt của mẹ và em gái luôn ngập tràn nụ cười hạnh phúc, khiến cho những người đàn ông như bọn họ có cảm giác tự hào.
Đều là phụ nữ, tại sao Bạc Hà phải chịu nhiều khổ cực như vậy, không có ai quan tâm yêu mến?
Anh rất khó chịu, vô cùng khó chịu.
Nhưng mà, là một người ‘bạn tốt’, việc anh có thể làm bây giờ có hạn. Vì không vượt qua giới hạn kia, anh phải thật cẩn thận. A, anh thật không muốn mất Bạc Hà…………tình cảm nam nữ rất nông cạn, một khi hai người qua lại sẽ để lại rất nhiều hậu quả sau này.
Đã quen với rất nhiều cô gái tốt, nhưng kết quả cuối cùng luôn là càng ngày càng không chịu nổi, cho đến khi tình cảm rạn nứt, đau khổ chia tay. Nửa đêm tỉnh mộn
