Old school Swatch Watches
Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328475

Bình chọn: 9.00/10/847 lượt.

m năm, không phải hai trăm năm, mà là đời đời kiếp kiếp, là vĩnh viễn.

Đợi Ngân Tiểu Tiểu khóc xong, rốt cục Mặc Lão Đại cũng nhẹ nhàng thở ra dưới đáy lòng. Bao lâu rồi Tiểu Bạch Si không khóc như vậy?

“Hắc Thán, chúng ta sẽ luôn luôn ở cùng một chỗ, đúng không?”

Mặc Lão Đại sững sờ.

“Cơ Khang đã nói cho ta biết .” Ngân Tiểu Tiểu ngửa đầu nhìn Mặc Lão Đại, “Hắn nói ngươi sẽ mang theo trí nhớ chuyển sang kiếp khác.”

Sắc mặt Mặc Lão Đại ảm đạm xuống, hôn Ngân Tiểu Tiểu một cái: “Thật xin lỗi, Tiểu Tiểu. Mỗi một đời ta sẽ đi tìm ngươi, tìm được ngươi, chúng ta liền cùng nhau, nếu tìm không thấy, ta cũng sẽ không trở thành bầu bạn với xà khác.”

“Chúng ta sẽ ở cùng nhau.” Ngân Tiểu Tiểu hôn trả lại Mặc Lão Đại, “Cơ Khang cũng nó, bởi vì ta không có trí nhớ truyền thừa nên ta cũng sẽ mang theo trí nhớ chuyển sang kiếp khác.” Thật xin lỗi, Ngân Tiểu Tiểu nói ở trong lòng, tha thứ ta không thể nói cho ngươi biết chuyện ta là nhân loại.

“Thật, thật sao?” Mặc Lão Đại kinh hỉ, nói lắp ba lắp bắp.

Ngân Tiểu Tiểu gật mạnh đầu: “Đương nhiên là sự thật!”

Mặc Lão Đại vui vẻ ghìm chặt lấy Ngân Tiểu Tiểu: “Rất, thật tốt quá.”

Ngân Tiểu Tiểu: “Buông, buông, ta, ta thở không nổi, đáng giận.”

Mặc Lão Đại vui vẻ nướng nhiều thêm một con thỏ cho Ngân Tiểu Tiểu —— đó vốn là đồ ăn của Mặc Lão Đại, Ngân Tiểu Tiểu cũng thật vui vẻ ăn nhiều một con thỏ —— tổng cộng ăn hai con.

Bạch Gia Hắc vừa mới kiếm ăn trở về đứng ở trước mặt Ngân Tiểu Tiểu, vẻ mặt bí hiểm: “A cha, ngươi ăn có phải quá nhiều rồi hay không?”

Ngân Tiểu Tiểu sửng sốt, đúng nha, ngày hôm nay mình đã ăn hai con thỏ! Sức ăn sắp đạt đến thời điểm mình mang thai rồi! Hơn nữa, Ngân Tiểu Tiểu dùng cái đuôi sờ sờ bụng, không có cảm giác no!

Mặc Lão Đại cũng sửng sờ, hồi tưởng lại sức ăn của Ngân Tiểu Tiểu trong khoảng thời gian này, ừm, tuy rằng cứ hai ngày Ngân Tiểu Tiểu ăn một lần, nhưng ngoài lúc ăn món chính cũng ăn nhiều mấy quả trứng chim.

Ngân Tiểu Tiểu không sao cả: “Không sao, sức ăn lớn cũng tốt, ba ba ngươi luôn chê ta ăn ít đó!”

Mặc Lão Đại đồng ý gật đầu, ăn nhiều một chút cũng tốt.

Bạch Gia Hắc nhìn Ngân Tiểu Tiểu, nhìn nhìn lại Mặc Lão Đại, không nói.

Nhưng theo thời gian trôi qua, Ngân Tiểu Tiểu và Mặc Lão Đại phát hiện có chỗ không thích hợp .

“Hắc Thán ngươi nói, gần đây có phải ta mập lên rất nhiều hay không?” Ngân Tiểu Tiểu chần chờ hỏi Mặc Lão Đại đang ở bên cạnh nhìn mình chằm chằm.

Mặc Lão Đại gật gật đầu: “Ừ, hơn nữa nhìn vô cùng giống…”

“Vô cùng giống lúc ta mang thai!” Ngân Tiểu Tiểu cướp lời nói xong, sau đó vẻ mặt mờ mịt nhìn Mặc Lão Đại.

Mặc Lão Đại nhếch miệng, trầm mặc một hồi: “… Chúng ta đi tìm Cơ Khang!”

“Tiểu Tiểu à.” Cơ Khang tùy ý nhìn Ngân Tiểu Tiểu, “Lại mang thai, thật là vất vả ngươi.”

Mặc Lão Đại: “…”

“Chẳng phải độc xà chỉ có thể sinh một lần thôi sao?” Ngân Tiểu Tiểu hỏi.

Cơ Khang nhìn về phía Ngân Tiểu Tiểu chớp chớp mắt: “Chẳng phải là do ngươi không có trí nhớ truyền thừa sao?”

Này! Ta không có trí nhớ truyền thừa cũng không thể đối xử với ta như vậy! Ngân Tiểu Tiểu bi phẫn ! Ta tuyệt không muốn sống nữa a uy!

Sắc mặt Mặc Lão Đại rất khó nhìn, thật vất vả mới thoát khỏi chín ấu xà ! Thế mà Tiểu Bạch Si lại mang bầu!

Mặc Lão Đại sắc mặt khó coi và Ngân Tiểu Tiểu buồn rười rượi đi về nhà, thông báo cho chín ấu xà tin tức “Bất hạnh” này, từ đó về sau, chín ấu xà đều ngóng trông đệ đệ của mình đi ra.

Mặc Đại Nhất lại một lần nữa tới nhà Mặc Lão Đại, đem tin tức Ngân Tiểu Tiểu lại mang thai rải ra ngoài.

“Này, ngươi nghe nói gì chưa? tộc phu của chúng ta sau khi sinh chín ấu xà lại còn mang thai!”

—-

Đầm: Đến đây phần chính văn đã hoàn rồi, còn 3 phiên ngoại nữa là kết thúc nha~

Edit: Đầm♥Cơ

Cha của ta là Đại Chu Vương.

Ông ta là vương giả độc nhất vô nhị Đại Chu.

Ta là trưởng tử của phụ thân, cũng là vương của Đại Chu sau này.

Ta gọi là Cơ Khang.

Phụ thân thích dạy ta múa kiếm. Kiếm pháp của phụ thân tốt nhất thiên hạ. Ông thường nói với ta có được giang sơn Đại Chu không dễ chút nào, thần sắc bi thống mà tự hào. Phụ thân còn thích nghe mẫu thân đánh đàn, khi đó ta trộm tránh ở phía sau rèm xem, chỉ cảm thấy đó là bức họa đẹp nhất trong thiên hạ.

Nhưng đó đều là chuyện trước kia.

Lâu đến nỗi ta đã quên mẫu thân trông như thế, lâu đến nỗi dường như ta đã không nhận ra người ngồi ở địa vị cao thượng kia là phụ thân của ta.

Ta không hề gọi ông là phụ than nữa, ta gọi ông là Vương, Đại Chu Vương.

Ông không hề gọi ta là Khang nhi, mà gọi ta là Khang thái tử, ông ngồi ở trên bậc thang cao cao, ánh mắt xa cách mà lạnh nhạt.

Khi đó mẫu thân đã mất. Vương bắt đầu thích nghe nữ nhân khác đánh đàn.

Thật ra từ sau khi đệ đệ sinh ra, mấy năm mẫu thân còn sống kia, Vương đã không còn thích nghe mẫu thân đánh đàn.

Trong hậu cung không thiếu nhất đúng là nữ nhân.

Mẫu thân bị bệnh mà chết, nằm ở trong quan tài bảy ngày mới hạ huyệt. Ta mang theo đệ đệ quỳ trước quan tài bảy ngày. Vương lại không đến nhìn dù chỉ một lần.

Ngày mẫu thân hạ huyệt, mưa to như trút nước, ta mang theo đệ đệ từ hoàng cung