nhưng
trên mặt Tiểu Băng nhanh chóng hiện lên một màu hồng ửng – màu hồng không bình
thường chút nào.
“King cong”
Con dao trong tay Tiểu Băng rơi lẻng xẻng ngay xuống
đĩa
Đối với một người chỉ cần ăn một miếng chocolate nhân
rượu đã say mà nói, “lê nhân rượu vang” là một món tráng miệng vô cùng đáng sợ.
“Đường tiên sinh…”
Tiểu Băng cảm thấy lưỡi của nàng tê rần, cái cảm giác
tê tê này lan dần từ đầu lưỡi lên đến tận đỉnh đầu. Thực ra điều mà nàng muốn
nói là: Anh phải chịu trách nhiệm đưa tôi về đấy… nhưng, lời muốn nói không thể
thốt ra được nữa rồi.
Thế giới giống như những đám mây tự thay đổi hình dạng
không theo một quy luật nào cả, cảnh sắc trước mắt hòa trộn vào với nhau tạo
thành một mớ hỗn độn mơ hồ. Tiểu Băng nằm bò trên bàn mơ mơ hồ hồ, đầu nàng
nặng trịch, buồn ngủ và mệt mỏi. Đường Chính Hằng ngỡ ngàng nhìn người con gái
đang say ngất trên bàn, mỉm cười, hàng mi đen và rậm nhấp nháy, tạo nên một dáng
vẻ tuyệt đẹp. Anh ngừng lại, đắn đo một lát, nhưng vẫn đưa tay áp vào trán
nàng.
Tiểu Băng cứ lẩm lẩm như đang nói điều gì đó. Vì tác
dụng của rượu, má nàng ửng lên một sắc hồng khiến nàng lúc này trông xinh đẹp
kiều diễm lạ thường.
“Mọi người… đừng… đừng để con lại một mình… đừng..”
Trong cơn mê nàng đang lẩm bẩm điều gì đó, bàn tay
nàng túm lấy tay anh một cách vô thức, ngón tay nàng lạnh ngắt. Đường Chính
Hằng lặng đi trong chốc lát, rồi lật tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của Tiểu
Băng, trong lòng không kìm nổi một chút đau đớn. Ba năm nay phải sống một mình,
lại phải kiếm tiền trả nợ, nàng ấy sống rất vất vả đúng không? Thế nên ngay cả
trong giấc ngủ nàng ấy cũng không muốn bị bỏ lại một mình đơn độc.
*****************
Trong cơn mơ màng, Tiểu Băng có cảm giác nàng nhìn
thấy một cậu bé với đôi mắt sáng long lanh, một bà lão hiền từ, một người con
gái trẻ xinh đẹp, một người đàn ông trung niên với gương mặt u sầu… những kí ức
nàng luôn giữ trong lòng cứ dần dần quy tụ lại, sau đó lại dạt đi như những cơn
sóng rút ra tận ngoài biển xa. Những người đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt
nàng, dần dần tạo thành một màn sương dày đặc.
“Mọi người… đừng… đừng đi…”
Tiểu Băng mơ hồ tỉnh lại, cảnh tượng trong mơ không
hiện ra nữa, cái nàng nhìn thấy chỉ là một căn phòng lạ hoắc, và người đàn ông
đang nằm bên cạnh. Đầu óc loạn hết rồi, thế giới này cũng loạn hết cả rồi chỉ
sau một giấc ngủ.
Tiểu Băng cẩn thận ngồi dậy, vỗ nhẹ đầu, cố gắng nhớ
lại, rốt cuộc thì tối hôm qua xảy ra chuyện gì. Hình như là, Tiểu Lượng hát bài
“Lỗ Băng Hoa”, em ấy đã thắng cuộc, nàng khóc nức nở, sau đó thì gặp Đường
Chính Hằng.
Sau đó hai người cùng ăn tối.
Sau đó nữa…
Hình như nàng say, sống chết bám lấy Đường Chính Hằng
không cho anh ta đi. Nghĩ đến đây, nàng kinh hoàng cúi đầu nhìn lại mình một
lượt, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, may mà quần áo trên người nàng vẫn còn
nguyên. Lúc này Tiểu Băng mới khe khẽ nhìn sang người đàn ông đang ngủ say bên
cạnh. Anh ta giống như một vị quý tộc, phong thái lạnh lùng tới mức có cảm giác
anh ta không nhuốm cái khói lửa của chốn nhân gian. Lông mi anh rất dài, rất
dày, mũi anh rất cao, đôi môi mềm mại, làn da nhẵn mịn….
Tiểu Băng có cảm giác trái tim nàng đang run rẩy, bất giác cơ thể nàng càng lúc
càng tiến gần đến anh ta.
“Muốn hôn trộm tôi sao?”
Một đôi mắt đầy vẻ lạnh lẽo đột ngột đập vào tầm nhìn của Tiểu Băng, đôi mắt ấy
sâu thẳm như một hồ nước, trong chốc lát nó như nuốt chửng lấy nàng. Trái tim
nàng lúc này đập loạn không còn theo nhịp nào nữa rồi.
“Có phải cô muốn hôn trộm tôi không?”
Giọng nói của Đường Chính Hằng mang đầy vẻ đe dọa, Tiểu Băng ngây ra nhìn anh
chằm chằm, một mùi thơm lành lạnh sộc tới. Đôi môi của Đường Chính Hằng đã ấn
lên môi nàng, tràn tới hơi thở mang sự xâm chiếm, có cảm giác không một chút
tình cảm, không một chút ấm áp.
Khoảnh khắc đó Tiểu Băng sợ sệt hoảng loạn hệt một chú hươu non.
Trong lúc nàng còn đang trong cơn hoảng loạn, bàn tay của người đàn ông ấy đã
luồn ra sau gáy nàng, kéo chặt nàng vào lồng ngực của anh, tiếp tục hôn không
một chút dịu dàng, cũng không một chút mềm mại. Tiểu Băng chỉ cảm thấy vô cùng
hoảng loạn, lí trí bảo nàng, chỉ cần cắn anh ta một cái thật đau là có thể đẩy
anh ta ra được. Nhưng không hiểu sao, Tiểu Băng cứ chần chừ không thực hiện
việc đó.
Bị một cảm xúc kì lạ tác động, thúc giục, không hiểu từ lúc nào tay nàng đã đặt
trên thắt lưng của đối phương, nàng cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn mãnh liệt của
anh. Không hề kháng cự. Ngay đến trái tim nàng cũng không ngừng chất vấn, tại
sao nàng lại ấp ủ một hy vọng phi thực tế với người đàn ông điển trai này chứ.
Nàng ao ước được ôm anh như thế này, hôn anh như thế này.
Cho đến khi thời gian ngừng lại.
“Theo tôi đi!”
Rất lâu sau, Đường Chính Hằng mới kết thúc nụ hôn, anh đưa tay lên vuốt đôi má
đang ửng hồng của Tiểu Băng, một nụ cười vụt hiện trên môi. Nhưng đôi mắt đó
vẫn thâm sâu như một hồ nước lớn, đóng trên đó cả một lớp băng dày, không cho
ai có thể nhìn thấy đáy. Lí trí bảo anh, vừa rồi đáng lẽ không
