Hằng phen này rắc rối to rồi. Đúng thế, đúng thế… tôi hiểu
rồi, tôi hiểu rồi…
Anh vừa nói vừa nở một nụ cười đê hèn.
Nhìn Tiểu Băng kéo Đường Chính Hằng bỏ chạy, Vũ Chính
Tân biết bản thân dù có níu kéo thế nào thì trong lòng Tiểu Băng từ giờ phút
này sẽ không bao giờ có vị trí của anh nữa.
Ngoài việc buông tay, anh không còn sự lựa chọn nào
khác.
Trên ghế khách mời của buổi lễ trao giải, Lâm Phi
buông điện thoại xuống, trên mặt lập tức hiện ra một nụ cười ngạo mạn. Quay đầu
lại nhìn Hứa Vĩ Đình đang ngồi ở một chỗ cách đó không xa, anh vẫn ăn mặc giống
như một chú bướm sặc sỡ sắc màu, không ngừng nở ra nụ cười rạng rỡ, ngồi bên
cạnh anh là một nữ minh tinh mặt hoa da phấn. Nỗi đau bị bỏ rơi hiện ra trước
mắt, cô không bao giờ quên được, người đàn ông cợt nhả đó đã từng vô tình phá
hủy tất cả những ước mơ và hạnh phúc trước kia của cô.
Và giờ đây, anh ta lại hủy hoại tác phẩm mà cô tự hào
nhất: minh tinh một tay cô tạo nên – Kỉ Tư Nam!
Thế nên cô phải báo thù, cứ cho là vì chuyện này phải
hy sinh nữ ngôi sao nổi nhất của Thiên Dật là Hà Lệ, thì cô cũng phải để cho
con người đó nếm mùi nhà tan cửa nát.
Lâm Phi nghiến răng tức giận, dường như muốn nghiến vỡ
cả răng. Ánh nhìn sắc bén lấp lánh trong đôi mắt. Hủy hoại Đường Chính Hằng chỉ
là bước thứ nhất, Hứa Vĩ Đình, tôi không dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy đâu!
Lúc bất chấp tất cả để kéo Đường Chính Hằng bỏ chạy,
Tiểu Băng cảm thấy mình như trở về cơn ác mộng ngày trước, trong cơn mơ, nàng
cũng chạy thục mạng như thế này, chạy tới mức sức cùng lực kiệt, nhưng vẫn
không thể nào thoát ra khỏi bóng tối vô cùng vô tận. Không biết đã chạy đến tận
đâu, màn đêm dần buông xuống, chỉ có hơi thở gấp gáp nặng nề của người đàn ông
bên cạnh vẫn rõ ràng mồn một. Trên đường trống vắng không có lấy một bóng xe,
đến một tiếng khởi động xe cũng không nghe thấy. Trong không khí man mác mùi
hương lành lạnh, đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông lấp lánh như vì sao đêm.
Hình như đằng sau không có ai đuổi theo nữa, bước chân
Tiểu Băng bất giác chậm dần lại, thật sự nàng không còn sức để tiếp tục chạy
nữa rồi. Từ vụ tai nạn ô tô ba năm trước cho đến giờ, nàng có cảm giác đã đánh
mất niềm vui đẹp đẽ đơn thuần nhất trong cuộc đời mình. Nàng dùng cạn kiệt sức
lực của bản thân mới có thể kiên trì đóng vai một Trác Tiểu Băng lạc quan kiên cường.
Nhưng nàng đã cố gắng quá lâu, nàng mệt mỏi quá rồi.
Lúc ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, xuyên qua màn đêm vô
cùng vô tận, Tiểu Băng dường như nhìn thấy nơi cuối của màn đêm, cha mẹ đang
mỉm cười nhìn nàng. Mẹ, con mệt mỏi lắm rồi. Nàng mỉm cười chìa tay ra với bà,
nhưng chẳng thể nào với tới được. Đứa trẻ tuyệt vọng đành nhắm nghiền mắt chìm
vào giấc ngủ.
Đường Chính Hằng ôm chặt nàng vào lòng, cúi đầu xuống.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm mùa đông của Bắc Kinh, rồi tan biến
ngay tức khắc.
Dường như thời gian lại trở về buổi tối của ba năm về
trước. Trong phòng ăn theo kiểu phương tây, cô gái 24 tuổi Trác Tiểu Băng lộ rõ
vẻ lo lắng trên mặt.
- Làm thế nào bây giờ? Mẹ, nơ cài ngực của con mất
rồi!
Người phụ nữ trung niên cười hiền lành nhìn cô con gái
còn chưa trưởng thành của mình, không biết phải làm sao.
- Được rồi, được rồi, không tìm được thì thôi, dù sao
cũng không phải thứ đáng giá.
- Không được! Đó là món quà bố tặng con nhân ngày sinh
nhật!
Người đàn ông hiền từ ngồi bên cạnh nở một nụ cười
phúc hậu
- Tiểu Băng đã thích như vậy, bố sẽ mua cho con một
cái giống hệt như thế…
- Vậy con cảm ơn bố!
- Muốn cảm ơn bố thì phải chăm chỉ làm việc, chăm chỉ
tập đàn, được không?
Buổi tối tràn ngập tiếng cười, lấp lánh những vì sao,
bầu trời dường cao, trong đến vô tận, có người đang chớp mắt nhìn họ mỉm cười.
Tiểu Băng không bao giờ quên được, chính vào ngày hôm
đó, nàng nhận được tháng lương đầu tiên trong đời, ba con người hạnh phúc hẹn
nhau ăn bít tết ở một nhà hàng phương tây để chúc mừng. Nhìn nụ cười hạnh phúc
viên mãn của bố mẹ, thậm chí nàng cảm thấy bản thân hạnh phúc giống như đang ôm
cả thế giới trong vòng tay vậy. Nàng tưởng rằng từ giờ có thể mang đến cho họ
một cuộc sống ổn định hạnh phúc, nhưng sức mạnh to lớn của tử thần, người đời
không ai có thể kháng cự được.
Trên đường ngồi taxi về nhà, một chiếc ô tô đột ngột
lấn vào làn đường ngược chiều, sau khi xe bị lật đập mạnh vào chiếc xe cả nhà
đang ngồi, liền sau đó có đến bốn chiếc xe cũng liên tiếp lao vào, sáu chiếc xe
đâm nhau, bi kịch không thể nào cứu vãn được.
Lúc nàng tỉnh từ trong bóng tối sau sự giằng co, mẹ
nàng, và còn cả người cha dượng yêu thương nàng như con gái ruột, đều đã buông
tay rời xa thế giới. Ngọn lửa bùng lên từ cái khoảnh khắc những chiếc xe đâm
vào nhau tái hiện trong trí óc nàng, không ngờ thế giới lại lung linh như thế,
lung linh đến mức máu tươi loang lổ khắp nơi.
- Đừng!
Tiểu Băng vùng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mở choàng hai
mắt, hiện ra trong mắt nàng là một căn phòng xa lạ và khuôn mặt không chút cảm
xúc nhưng vẫn vô cùng điển trai của Đường Chính Hằng.
- Uống trà đi.
