u khi chế tác.
Chủ đề âm nhạc của “Nước mắt đau thương”, Tiểu Băng
chọn piano làm chủ âm, Kỉ Tư Nam phụ trách phần hòa âm, tiếng hát nhẹ nhàng mà
đầy đặn của anh tuy không có sức chấn động như Cảnh Lượng, nhưng lại đượm một
chút buồn thương man mác trong đó.
Nhét chiếc CD đã hoàn tất vào ổ đọc đĩa của máy tính,
Tiểu Băng vừa nghe nhạc vừa lật giở những bức ảnh mới chụp của Kỉ Tư Nam.
Người đàn ông với bộ trang phục màu trắng, tay nâng
một chiếc ly thủy tinh cán dài, trông rất nho nhã khoan thai. Trên ngón tay đeo
nhẫn của anh là một chiếc nhẫn bạch kim có gắn kim cương, phát ra thứ ánh sáng
lấp lánh và rực rỡ
Sóng sánh trong ly rượu là màu sắc thuần khiết trong
sáng của đại dương.
Tiểu Băng không nén nổi việc tấm tắc không ngớt về bộ
dạng của Kỉ Tư Nam lúc này, dù chỉ là một màu sắc đơn giản, nhưng khi khoác lên
người người đàn ông này đều có thể phát ra ma lực không thể so sánh được.
Anh giống như chàng hoàng tử sống trong câu chuyện cổ
tích, quý phái mà nho nhã.
Tôn Phàm cầm ly nước lên, vừa uống vừa thò đầu qua
nhìn.
- Em thấy thế nào?
Tôn Phàm gật gật đầu, hết sức tán thành
- Khí chất của Nam và
chiếc “Nước mắt đau thương” này cực kì hợp luôn, nhất là ánh mắt đó…
- Đúng thế.
Tiểu Băng gật gù, không biết tại sao ánh mắt đó của Kỉ
Tư Nam lại
khiến người xem có một cảm giác đau thương kì lạ.
- Tấm này đi chị! Em chọn tấm này rồi! Dùng tấm này để
làm hiệu ứng chắc chắn sẽ rất tuyệt!
Đang xem ảnh, Tôn Phàm đột nhiên hét lên một tiếng,
run rẩy đầy kích động chỉ tay vào màn hình máy tính, trong giọng nói của cô
chứa đầy sự vui mừng và hưng phấn.
Nhưng bàn tay đang di chuột của Tiểu Băng dừng khựng
lại.
Kỉ Tư Nam trong
tấm ảnh cao quý lịch thiệp, khí chất phiền muộn trong cử chỉ của anh không thể
xua tan đi được. Nhưng trong ánh mắt anh, Tiểu Băng có cảm giác nàng còn nhìn
thấy một thứ gì đó còn phức tạp và mãnh liệt hơn sự đau thương nhiều.
Là tình yêu sâu đậm hay là sự căm hận không thể che
giấu được?
Trái tim nàng thắt lại, không nén được, nàng áp tay
lên ngực, sau đó hít một hơi thật sâu.
Thời hạn ba ngày chẳng mấy chốc đã tới, vòng hai của
buổi đấu giá được tổ chức vào buổi chiều. Tiểu Băng và Tôn Phàm ăn trưa ở quán
ăn Trung Quốc của khách sạn xong, liền vội vàng cầm tài liệu và máy tính lao
thẳng đến Hoa Cẩm.
Sau khi hình dáng của hai cô gái khuất hẳn ở phía cuối
hành lang, Kỉ Tư Nam mới từ
từ hiện ra từ khúc ngoặt với chiếc áo đen và quần trắng, sau đó nụ cười ấm áp
ôn hòa trên mặt cũng từ từ biến mất.
Một xấp giấy nằm ngay ngắn trong tay, rõ ràng chúng
không hề có sinh mệnh, nhưng lúc này dường như đang tỏa ra một thứ nhiệt độ âm
ấm.
Đó chính là bản mẫu quảng cáo của “Nước mắt đau
thương” mà Tiểu Băng và Tôn Phàm đã bỏ bao tâm huyết mới làm ra.
Nhân viên lao công đẩy chiếc xe làm vệ sinh đi lướt
qua người, Kỉ Tư Nam nhấc cánh tay lên, những con chữ dày đặc và những tấm hình
đầy màu sắc trên mặt giấy không ngừng hiện lên trước mắt.
Kỉ Tư Nam cảm
thấy những trang giấy trong tay mình càng lúc càng nặng, thấm chí nặng đến nỗi
không thể nhấc nổi tay lên. Rõ ràng trong lòng anh muốn báo thù Tiểu Băng như
thế, chỉ cần đưa cho đối thủ của Tiểu Băng bản kế hoạch này, nàng sẽ thất bại
thảm hại.
Kỉ Tư Nam siết
chặt nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc, cánh tay anh bỗng chốc hiện lên vô số
những đường gân xanh.
Anh cứ thầm hỏi bản thân:
- Kỉ TưNamà! Kỉ Tư Nam,
mày rốt cuộc còn đang do dự điều gì chứ?
Trong khi Kỉ Tư Nam còn
đang lưỡng lự chưa thể quyết định, một chiếc taxi đang lao như bay tới Hoa Cẩm.
- Haiz, Tôn Phàm này, em có cảm thấy chúng ta hình như
đã bỏ xót thứ gì không?
Tiểu Băng ngồi phía sau xe, nhắm mắt định thần được
một lát, nhưng nàng cứ có cảm giác bất an, thế là không nhịn được, mở choàng
mắt ra hỏi một câu.
- Không có đâu chị Tiểu Băng, chị coi, bản mẫu quảng
cáo và CD em đều cầm theo rồi!
Tôn Phàm cười tít mắt, giơ tập tài liệu ra trước mắt
Tiểu Băng lắc qua lắc lại.
Tinh thần căng thẳng của Tiểu Băng nhẹ nhõm trở lại,
có lẽ là do nàng suy nghĩ quá nhiều. Tài liệu và CD đều do chính tay nàng chuẩn
bị cẩn thận rồi đặt vào đó, không thể xảy ra chuyện gì mới đúng.
- Chị yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì đâu!
Tôn Phàm ngồi bên cạnh vẫn đang cười, nụ cười hồn
nhiên và xinh đẹp.
- Cứ để tôi xem lại đi, xem xong tôi mới yên tâm được.
Tiểu Băng nói rồi vớ lấy tập tài liệu trong tay cô,
nàng vừa nói vừa lật ra xem.
- Á!
Vừa mới cúi đầu xuống nàng đã nghe thấy tiếng la thất
thanh của Tôn Phàm.
Trong tập tài liệu là một xấp giấy dày cộp, nhưng
trong đó không có một tờ nào là bản mẫu quảng cáo mà nàng và Tôn Phàm đã dồn
hết tâm huyết để làm. Tất cả là những tờ giấy trắng sạch sẽ như tuyết!
Đôi tay Tiểu Băng run rẩy, thậm chí không có cả dũng
khí để lật những trang giấy bên trong, hay là gập tập tài liệu vào. Nàng chỉ đờ
đẫn nhìn chằm chằm cái màu trắng đến nhức mắt trước mặt, trong phút chốc lạc cả
giọng. Trong kí ức mơ màng, nàng quay trở về một thời khắc nào đó trong quá
khứ, dường như có một âm thanh n