ũng sẽ không bỏ qua vụ này. Hơn nữa, người trong làng giải trí ai cũng
biết, Trác Tiểu Băng xưa nay chỉ xem tiền chứ không xem người.
Mà tin này thì lại đáng giá như thế.
Nhưng điều làm cho Phương Văn không ngờ tới nhất là
Tiểu Băng lại im lặng đến đáng sợ.
Sáng nào Tiểu Băng cũng đến nhà hàng uống một cốc
cafe. Sau đó nếu không đến coi tin tức ở lớp học của các thí sinh, thì sẽ đến
xem tình hình luyện tập của họ. Có lúc nàng lại còn tìm thí sinh nào đó để
phỏng vấn riêng.
Càng như thế, Phương Văn càng thấy sợ. Anh lo lắng một
ngày nào đó Tiểu Băng sẽ đột ngột lạnh lùng ra tay không hề báo trước. Như vậy
sẽ khiến anh không tài nào chống đỡ nổi.
Đương nhiên Tiểu Băng lại càng thấu hiểu điều này.
Giống như khi một tuyệt đỉnh cao thủ đối mặt với kẻ thù rất mạnh thì tốt nhất
anh ta chỉ nên án binh bất động, đợi lúc kẻ thù tự hoang mang rối loạn, lúc đó
liền nhanh chóng ra một đòn chí mạng.
Trong không gian tối tăm của làng giải
trí, người thông minh là người phải biết cách che giấu tài năng. Thế nên, Tiểu
Băng, nàng ấy đang chờ đợi một cơ hội tốt.
Mười thí sinh xuất sắc nhất tập trung tại một nơi,
những thanh niên đầy nhiệt huyết này như những con thú nhỏ bị nhốt trong lồng,
vừa không được bắt mồi, vừa không có bầu bạn. Sau khi trải qua những hoang mang
luống cuống ban đầu, liền bắt đầu lặng lẽ mài giũa nanh vuốt cho thật sắc nhọn,
tích tụ sức mạnh, chờ lần mở cửa lồng tiếp theo sẽ dùng hết sức cho trận đấu
sống còn.
Lúc các thí sinh nhận được thông báo cũng là lúc trời
đã nhá nhem tối. Đúng lúc mặt trời lặn, chiếc xe đưa đón thí sinh có mặt trước
cửa khách sạn. Các fan hâm mộ đã đứng chờ sẵn theo từng khu vực ủng hộ cho từng
thí sinh, hô to khẩu hiệu một cách dõng dạc, dưới sự chỉ huy của hội trưởng.
Nhưng các đội hình ngay ngắn trật tự ban đầu đó lập tức trở nên tán loạn ngay
khi cánh cửa xe được mở ra. Nào là áp phích, biển hiệu, hoa tươi, hộp quà… ào
đến dữ dội như một đợt sóng biển, các fan mặc những bộ đồng phục đủ màu sắc
chen lấn xô đẩy lẫn nhau, dùng hết sức đẩy đối phương để nhao lên phía trước.
“Lùi ra nào, lùi ra nào !”
Nhân viên phục vụ bước xuống xe trước, hung hãn dẹp
các fan sang một bên, giang rộng tay mở đường. Dưới sự thúc giục của chị phụ
trách, các thí sinh lần lượt xuống xe, không một chút nấn ná với fan hâm mộ và
đi thẳng vào khách sạn.
Các fan hâm mộ bị nhân viên phục vụ và bảo vệ hợp sức
ngăn lại ở bên ngoài, nhìn các thần tượng của mình đi qua nhanh trước mặt mà
không làm gì được, chỉ có cách đứng tại chỗ dậm chân đầy hậm hực.
Vừa ngẩng đầu lên, các fan bỗng nhìn thấy một khuôn
mặt đẹp trai nhưng rất lạnh lùng đang lững thững qua đường hướng về phía họ.
Thế là họ bỗng hét ầm lên với niềm sung sướng tột độ, vừa hét vừa vẫy tay.
“Aaaa!!!! Đỗ Hiểu kìa!!!!”.
Rồi không cần nghĩ ngợi gì tất cả cùng nhào lên.
Đỗ Hiểu thoát ra khỏi sự bao vây của fan với nụ cười
trên môi, đầu ngẩng cao đầy kiêu ngạo. Nụ cười của cậu là nụ cười đã thành công
thức, cao ngạo ngang tang. Đối với những món quà mà fan đem tới, cậu chỉ nhìn
với ánh mắt thờ ơ.
“Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu!”.
Các fan hò hét la ó tên của cậu, điều này lại càng
khiến Đỗ Hiểu thêm phần đắc ý. Lúc bước qua cửa khách sạn, Đỗ Hiểu quay người
lại vẫy tay với các fan ở bên ngoài một cách đầy lịch thiệp, hành động này của
cậu thêm một lần nữa làm dậy lên những tiếng la hét cuồng. Trên môi cậu thấp
thoáng một nụ cười mơ hồ, còn trong mắt cậu – có thể thấy rõ – một nụ cười đầy
kiêu ngạo.
Có một vài phóng viên đang nghi ngờ về sự nổi tiếng và
thực lực của cậu. Giờ hãy nhìn đi, những điều đó còn cần phải nói nữa không?
“Đỗ… Đỗ Hiểu kìa…!”
Đỗ Hiểu đang bước về hướng thang máy, thì liếc mắt
thấy mấy nhân viên nữ của khách sạn đang hướng về mình chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tán
gì đó và cứ khúc kha khúc khích không ngừng, cậu liền mỉm cười với họ.
Quả nhiên, họ cũng đều là fan của mình cả!
Đang mải nghĩ ngợi thì một người trong đám bọn họ
dường như bị đẩy ra, cô gái xấu hổ đến nỗi đỏ bừng hết cả mặt, cứ đứng nguyên
tại chỗ mân mê vạt áo, mím môi đầy ngượng ngùng, con thú bông trong tay cô đưa
qua đưa lại, với đôi mắt giương to ngây thơ.
“À… Đỗ… Đỗ Hiểu à,… cái này….”
Cô gái thận trọng đưa món quà cho Đỗ Hiểu, ánh mắt
nhìn lên lấp lánh đầy hy vọng. Đỗ Hiểu nheo nheo mắt, lông mày vô tình nhướn
lên. Cô gái đứng đợi ở đó trông thật tội nghiệp, đột nhiên có chút gì đó khiến
cậu động lòng. Cậu đưa tay ra định đón lấy món quà từ tay cô gái.
“Đỗ Hiểu, đây là món quà mấy người bọn em mua chung.
Anh có thể… có thể giúp bọn em chuyển đến cho Tiểu Lượng được không? Xin anh
đấy…”. Cô gái ấn con thú bông vào tay Đỗ Hiểu, rồi ngượng ngùng chạy mất…
“Ầm” một tiếng cực lớn, Đỗ Hiểu cảm giác như có một
tiếng sấm vừa nổ bên tai, sắc mặt cậu lập tức từ quang đãng chuyển sang âm u
rồi chuyển tiếp sang mưa kèm với bão.
Quà không phải tặng cho mình, hóa ra bọn họ không phải
là fan của mình ư? Cái tên Tiểu Lượng kia là ai? Đỗ Hiểu lờ mờ nhớ ra hình như
chính là tên nhóc còn chưa đến tuổi vị thà