hú của còi cứu hộ đột nhiên vang lên, liền ngay
sau đó là xe cứu thương đang hú rít lao đến, không biết tiếng xôn xao truyền
đến từ cửa căn phòng nào ở cùng tầng, đám đông đứng xem bị cảnh sát tách ra,
mọi người hiếu kỳ dần dần giãn ra rồi trở về nhà mình.
Trong căn phòng, bàn tay nâng tách trà của người đàn
ông đột nhiên run rẩy, cả cốc trà Long Tỉnh vừa mới pha đổ hết lên chiếc sofa
lông thiên nga màu đỏ, trong phút chốc lan ra khắp xung quanh. Trên khuôn mặt
cố ra vẻ bình tĩnh đó, lúc này đột nhiên xuất hiện sự hoảng loạn.
Ai đang nói dối? Rốt cuộc ai đang nói dối?
Tiểu Băng ngước mắt lên, trong không khí không biết từ
khi nào bắt đầu sộc lên một mùi nồng nặc khó chịu. Nàng đưa tay bịt mũi, ngoảnh
đầu lại nhìn Tuệ Tuệ, bệnh nghề nghiệp tái phát, nàng ra hiệu cho đối phương
với ý “Mình qua đó xem một lát.”
- Ôi! Ông biết không! Vừa rồi có một cô gái mở khí ga
tự sát trong nhà đấy…
Bước nhanh về phía trước, bên tai nàng vọng tới những
tiếng thì thầm của những người hàng xóm lúc đi ngang qua.
Tiểu Băng nhìn chăm chú vào bên trong, người con gái
được nhân viên cứu hộ cứu thoát khỏi hiện trường có mái tóc ngang vai, cô nằm
trên cáng, khuôn mặt xinh đẹp cắt không một giọt máu.
Nàng kinh ngạc lấy tay bịt miệng thật chặt, không để
cho mình hét lên kinh hãi. Dù có thế nào cũng không thể ngờ được, bản thân nàng
lại có thể gặp được một người không bao giờ có thể gặp được vào thời điểm này,
tại nơi đây.
Người con gái đang nằm trên cáng… lại chính là… lại
chính là…
… Hà Lệ!
- Hà Lệ không phải tự sát!
Sau khi lên xe, cuối cùng Tiểu Băng cũng buông bàn tay
đang bịt miệng ra, hít thở một cách gấp gáp, trong hơi thở cái được cái mất ấy,
nàng vẫn không quên đánh mắt ra hiệu cho Tuệ Tuệ.
- Tại sao?
Tuệ Tuệ vừa hỏi vừa biết ý lái xe đi theo chiếc xe cứu
thương, trong tiếng còi hú gấp gáp inh ỏi, hai chiếc xe một trước một sau lái
thẳng về phía bệnh viện.
- Cậu đã thấy ai tự sát mà lại khóa trái mình từ bên
ngoài không?
Tiểu Băng hỏi vặn lại, nàng đến vừa hay nghe thấy
những người hàng xóm nói, khi cảnh sát tới mới phát hiện ra cánh cửa bị khóa
trái, còn tưởng rằng trong nhà không có người.
- Sao cậu biết là mình chưa thấy?
- Cậu nghĩ tranh luận điều này với mình có ý nghĩa lắm
sao?
Tuệ Tuệ lập tức độp lại, Tiểu Băng quay đầu lại nhìn
ra ngoài cửa sổ, giả bộ không quan tâm đến cô. Hai bên lại quay trở lại với
hình thức đối thoại với vô số những câu nghi vấn cộng thêm câu phản vấn rồi lại
cộng thêm câu nghi vấn.
- Mình không tranh luận đề tài vô vị này với cậu, cậu
có gan thì đợi Hà Lệ tỉnh lại rồi tự mình đến hỏi cô ta.
Tuệ Tuệ đưa ra kết luận cuối cùng, giọng nói của cô
rất bình tĩnh, rất có phong cách của một luật sư, nhưng Tiểu Băng lại ném cho
cô một cái lừ mắt.
- Đi thì đi, dù sao thì… mình vẫn còn chuyện muốn hỏi
cô ta.
Tiểu Băng nghĩ ngợi hồi lâu, đôi mắt lại trĩu xuống
thật thấp thật thấp.
Đã đến lúc nên tìm Hà Lệ để nói chuyện rồi, rốt cuộc
thì có rất nhiều điều bí ẩn chỉ có thể tìm ra đáp án từ cô ta.
Về Đồng Cảnh Lượng, Về Đường Chính Hằng… và… về cả Đỗ
Hiểu.
***
Tin tức về nữ minh tinh đang nổi Hà Lệ bị trúng độc
khí ga tại nhà lan đi rất nhanh, Thiên Dật nhanh chóng giúp cô chuyển bệnh
viện, còn phong tỏa mọi tin tức với giới báo chí.
Nhưng Tiểu Băng vẫn nghĩ ra cách để nghe ngóng được
tin tức của Hà Lệ. Nàng có một cách săn lùng thông tin không dễ sử dụng. Đó là
mối quan hệ với một người quản lý lão luyện trong giới giải trí, bạn thân của
mẹ nàng, chỉ khi gặp phải vấn đề khó giải quyết nàng mới đến tìm người đó.
Nghe nói, vì bị trúng độc khí ga nên Hà Lệ vẫn chưa
tỉnh lại.
Tiểu Băng đi nhẹ nhàng trong hành lang bệnh viện, nàng
tập trung nhìn những tấm biển số trên cửa mỗi phòng bệnh. Dễ dàng tìm được
người bạn đang làm việc tại bệnh viện này nàng mới có cơ hội lẻn vào khu nằm
điều trị riêng.
Khắp nơi bốc lên mùi thuốc sát trùng nồng nặc, các bác
sĩ ôm bệnh án trong tay, không chút biểu cảm đi lướt qua người nàng, các y tá
đẩy người bệnh trên xe lăn rẽ, thân nhân thì tay càm những cạp lồng cháo vội vã
bước đi. Mọi người đều tất bật, bận rộn hết lòng chăm sóc bệnh nhân và người
nhà.
Đi được một hồi, thỉnh thoảng nàng liếc về hướng ngược
lại, trong một khoảnh khắc, nàng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua.
Tiểu Băng rùng mình, trong đầu nàng nhanh chóng bật ra tên của người này.
Đỗ Hiểu!
Sao cậu ta lại tới đây? Tiểu Băng sải bước lao tới đó,
nghiên người dựa vào cánh cửa nghe trộm động tĩnh bên trong. Nhưng nàng chỉ
nghe thấy tiếng Đỗ Hiểu đóng cửa, rồi khóa lại.
Không biết tại sao, trong lòng Tiểu Băng đột nhiên có
chút bất an.
Đỗ Hiểu nhìn chằm chằm Hà Lệ đang yên lặng ngủ say
trên giường bệnh, tuy không trang điểm, nhưng sự mộc mạc lúc này của cô vẫn
khiến người khác rung động. Thở dài một hơi, đột nhiên trước mắt hiện lên nụ
cười yêu kiều xinh đẹp của Hà Lệ, cậu khẽ nhếch mép.
Hiệu ứng cách âm của phòng bệnh trong bệnh viện không
được tốt cho lắm, tuy đã đóng cửa nhưng vẫn có thể nghe thấy những tiếng nói
chu
