iận đến không cùng anh nói
chuyện, cho tới bây giờ, cũng đã qua bảy giờ, cô vẫn là núp ở bên trong
phòng không muốn ra ngoài.
Shabaka nhẹ giọng cười, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nanh tức giận kia, cô rõ ràng giận đến gần chết nhưng lại không dám nói gì, thà im hơi lặng tiếng miễn cưỡng đồng ý cùng anh ngủ chung
một phòng.
Kết quả đâu! Sáng sớm hôm nay nhìn khuôn mặt nhỏ nanh của cô mệt mỏi, cũng biết cô cả đêm ngủ không ngon.
"Cậu không có ý định nói cho cô ấy biết sao?" Byron cũng không đồng ý
Shabaka giấu giếm thân phận của mình, muốn tiếp tục lừa gạt như vậy đến
khi nào?
"Tôi muốn chờ thời cơ tốt." Shabaka tự có tính toán, cười cười lắc lắc ly rượu.
"Tôi có thể tưởng tượng được sau khi cô ấy biết thân phận của cậu, nhất là
vẻ mặt sợ hãi kia, chẳng qua tôi cũng đồng ý với cách nói của Byron, cậu nên sớm một chút nói cho cô ấy biết." Pierre đồng tình nhìn Shabaka,
nếu như Chi Liễn biết thân phận Shabaka là thủ lĩnh Mafia, chỉ sợ không
phải chỉ khóc một chút là chuyện có thể giải quyết.
"Có lẽ cô ấy
sẽ khóc nói phải rời đi, bằng không chính là đối với cậu càng thêm sợ
hãi." Chi Liễn đơn thuần như tiểu bạch thỏ vậy, với cô mà nói, Shabaka
là sói hoang lớn, đáng sợ lại khó ưa.
"Cho nên, có thể lừa gạt
liền cố gắng lừa gạt, khi còn chưa xác định cô ấy có yêu tôi hay không,
tôi không thể nói cho cô ấy biết."
Shabaka nâng cốc uống một hơi cạn sạch, anh làm sao có thể không muốn nói, chỉ là thời cơ còn chưa tới.
"Vậy hội nghị? Làm sao bây giờ?"
"Hay là ngày đó để cho cô ấy trở về nhà Hoàng Sa Na, sau khi kết thúc sẽ đón cô." Byron đề nghị.
"Để nói sau!" Shabaka buông cái ly trên tay, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Đi đâu?" Pierre tò mò hỏi.
"Tan họp." Cửa thư phòng đồng thời bị đóng lại, Shabaka chỉ bỏ lại một câu.
"Cứ như vậy?" Pierre không thể tin được nhìn Byron hỏi.
Shabaka làm sao lại biến thành cái bộ dáng này, rõ ràng đang thảo luận chuyện
công, lại gấp gáp rời đi, đây không phải là đồng nghĩa muốn hai người
bọn họ tự mình làm?
"Không có biện pháp, người yêu lớn nhất."
Byron không quan tâm nhún nhún vai. Anh hiểu được, hiện tại Shabaka một lòng
đều ở trên người Chi Liễn, hiện tại cho dù có chuyện lớn, trong đầu của
cậu ta nhất định đều là Chi Liễn. Cho nên những ngày này, chỉ sợ hai
người bọn họ phải vất vả chút.
Như đã nói qua, hoàn hảo bọn họ
tìm được Shabaka, nếu như bọn họ không tìm được cậu ta, nói không chừng
Shabaka còn không định liên lạc cùng bọn họ, chỉ muốn ở lại cùng Chi
Liễn, cùng cô hai người đơn độc chung sống, bồi dưỡng tình cảm.
Haizz! Thấy sắc quên bạn. Byron và Pierre hai người nhìn đối phương, trong lòng đồng thời nghĩ như vậy. Trong mắt mang theo hốt hoảng làm chuyện xấu, Chi Liễn cầm bản vẽ và bút trên tay, co thân thể lại, cẩn thận, lén lút xuống lầu, đi tới cửa chính.
Nghĩ đến chuyện hiện tại mình cần làm, lòng của cô từ từ dâng lên một cỗ cảm giác kích thích, vẻ mặt khẩn trương.
Cũng sắp đến rồi. . . . . . Trên trán của cô ứa ra mồ hôi, một lòng bùm bùm cuồng loạn.
Đi tới trước cửa chính, cô đưa đôi tay không ngừng run rẩy, nhẹ nhàng đem
cửa mở ra, vô thanh vô tức đi ra ngoài cửa, rồi nhẹ nhàng đem nó khép
lại.
Đợi một hồi lâu. . . . . .
"Hi hi hi! Không ai phát hiện." Nụ cười trên mặt cô từ từ gia tăng.
Rốt cuộc đi ra rồi, không uổng phí cô sáng sớm liền kéo thân thể mệt mỏi thích ngủ bò dậy.
Sáng sớm năm giờ không khí thật mát mẻ thoải mái, mặc dù trời mới sáng một
chút, nhưng dựa vào những ánh sáng này cũng đã đủ rồi.
Huống chi là ở dưới tình huống không ai quấy rầy, chờ một chút, khẳng định không bao lâu nữa là có thể hoàn thành.
Chi Liễn vui vẻ sải bước, nét mặt vô cùng hưng phấn, đi một đoạn đường
ngắn, cô rõ ràng bắt đầu bước chậm lại, tới một pho tượng giống như
thiên sứ trước mặt, cô như mê muội nhìn qua xem lại nó, trong miệng phát ra tiếng thở dài ca ngợi.
Tới đây thật nhiều ngày, lần đầu tiên
nhìn thấy một pho tượng giống như thiên sứ này thì cô liền nghĩ muốn đem nó vẽ vào trong bức tranh của mình, chẳng qua là với cá tính đáng sợ
làm người ta sờ không được của Shabaka, cô vẫn không dám hướng anh nói.
Cuối cùng cô quyết định, thừa dịp không ai phát hiện liền len lén chạy đến,
sau đó thần không biết quỷ không hay đem nó vẽ xuống.
Chọn một vị trí tuyệt vời chuẩn bị sẵn sàng, trên mặt Chi Liễn có tia sáng chói mắt trước đây chưa từng thấy, cầm bút và bản vẽ lên, bắt đầu chuyên chú vẽ.
Shabaka cứ như vậy đứng ở sau lưng Chi Liễn, nhìn bóng dáng chuyên chú vẽ tranh của cô, hai tay anh bắt chéo để ở trước ngực, nét mặt hứng thú.
Cô gái này. . . . . . Cô cho rằng mình không có phát hiện cô rời giường
sao? Mặc dù hai người ngủ khác giường, nhưng nói thế nào cũng ngủ chung
cùng một gian phòng không phải sao?
Anh đối với thanh âm nhạy bén dị thường, làm sao có thể không phát hiện!? Chỉ là anh hết sức tò mò,
cô dậy sớm như vậy muốn làm cái gì, vì vậy mới bất động thanh sắc muốn
nhìn một chút hành động của cô.
Khi cô mở cửa đi ra ngoài thì anh cho là cô muốn rời khỏi, trong lòng cảm thấy hết sức tức giận, tức giận cô muố