hắn, vì vậy hắn mới quyết định bày ra cục diện như vậy, chuẩn bị để cho Hà thị
phải trả một cái giá thật lớn.
Phượng Húc Vân cho là,
thời gian của hắn còn rất, rất nhiều, nên luôn từ từ dày vò.
Cho
nên hai huynh đệ bọn họ là giống nhau tính tình, chẳng qua là thủ
đoạn bất đồng thôi.
"Ngươi. . . . . .
Không thương nàng?" Làm sao có thể? Nàng mặt chất vấn."Ngươi không
phải là bởi vì nàng, mới cùng Nhị thiếu gia trở mặt thành thù sao? Còn có cây
nhân sâm độc kia. . . . . ." Mọi việc khiến nàng ngày càng hồ đồ rồi, nàng
rõ ràng chính mắt thấy được Nhị thiếu gia đưa tới một cây nhân sâm có độc, bầy
cá trong hồ sau khi ăn phải, tất cả đều chết sạch mà!
"Ta chưa từng có
yêu nàng."
Phượng Húc Nhật giương
môi cười một tiếng, đem nàng ôm vào trong lòng, môi mỏng khẽ cắn chặt vành tai
của nàng, hướng lỗ tai nhạy cảm kia mà thổi hơi.
"Tại sao một buổi
chiều đẹp như thế này, chúng ta lại phải bàn về những người đó đây?" Bàn
tay của hắn lặng lẽ bao lại bộ ngực của nàng, cách vải vóc hưởng thụ xúc
cảm mềm mại kia.
"Đợi. . . . . .
Vân Vân. . . . . ."
"Đã lâu rồi."
Hắn hôn lên làn da trắng mềm của nàng, ở cổ nàng còn để lại rất nhiều ấn ký màu
tím. "Từ sau khi ngươi rơi xuống nước, vì không muốn làm ngươi kinh sợ, ta
đã chờ đã lâu rồi."
"Ta còn có vấn đề
chưa hỏi a!" Tay nhỏ bé của nàng ngăn trở bàn tay xấu xa của hắn, nhưng là
vẫn bị hắn thừa cơ mà vào.
"Vậy chúng ta vừa
làm, ngươi vừa hỏi." Phượng Húc Nhật vội vàng rút đi y phục trên
người nàng, môi một đường hướng dưới cổ đi xuống dần.
"Chính là. . . . .
. Không được. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . Ngô. . . . . ."
Nàng ngay cả một câu
đầy đủ cũng không thể nói được, tiếp liền biến thành những tiếng rên mềm mại,
cùng tiếng thở dốc trầm thấp vang vọng cả phòng.
***
Kết quả, nàng không hỏi
thêm được gì.
Yêu Hỉ cảm giác mình
giống như một cái đầu cá ngu ngốc, nghi vấn trong lòng mới chỉ giải quyết một
nửa, cũng chưa xong toàn bộ nghi vấn.
Bất quá, buồn bực trong
ngực kia tựa hồ một chút cũng không còn thấy, bởi vì nàng chính tai nghe được
phượng Húc Nhật nói ra một câu kia —— hắn chưa bao giờ yêu Hà Tịnh Tuyết.
Mặc dù nàng còn muốn
hỏi kỹ hơn, dù sao Hà Tịnh Tuyết ý đồ xấu xa là một chuyện, nàng cũng không có
cơ hội báo cho Phượng Húc Nhật.
Hôm nay là sinh nhật
Phượng lão ông, toàn bộ hạ nhân trong phủ từ mấy ngày nay cơ hồ bận tối mặt
mũi.
Mà nàng thân là dâu
trưởng, đương nhiên phải nhất định vì Phượng lão ông mà làm một
cuộc thọ yến náo nhiệt nên cũng vô cùng bận rộn.
Về phần Hà Tịnh Tuyết,
Yêu Hỉ thật không đoán ra nàng ta tính làm gì.
Cũng đã qua gần bảy
ngày, vẫn không thấy Hà Tịnh Tuyết có hành động gì, khiến cho Ỵêu Hỉ vẫn vì
chuyện của nàng treo ở trong lòng.
Công tác chuẩn
bị thọ yến rốt cục cũng đã xong một phần, mới chỉ một phần đó Yêu Hỉ cơ hồ
mệt mỏi co quắp rồi, chỉ kém không mệt đến muốn bò thôi.
Cước bộ mềm mại, nàng
thừa dịp rảnh rỗi ghé qua phòng bếp một chuyến, nhìn một chút đầu bếp chuẩn bị
thức ăn cho thọ yến như thế nào.
Khi nàng rẽ vào cổng
vòm, nàng thoáng nhìn thấy một thân ảnh màu đen lướt qua.
Yêu Hỉ hơi nhíu lông
mày, quả thật nhìn thấy thân ảnh màu đen kia xông vào một cái sân, việc này
khiến nàng tò mò, quyết định đi theo phía sau bóng đen một chút.
Nàng đột nhiên tràn đầy
tinh thần, lập tức theo phương hướng bóng đen kia rời đi đi theo, muốn tìm tòi
đến tột cùng, vì sao trong lúc này lại có người mờ ám đột nhập vào phủ.
Nàng đi theo thân ảnh
màu đen kia, quẹo qua mấy cua quẹo, ở một cua quẹo, nàng đang chuẩn bị ghé đầu
nhìn, chợt nghe có người nói chuyện.
"Ngươi nhớ, đợi
lát nữa đem thuốc này pha vào trong rượu, biết không?" Là một giọng nữ,
trong đêm tối nghe đặc biệt chát chúa.
Yêu Hỉ rất nhanh liền
nhận ra chủ nhân giọng nói đó, chính là Tịnh Tuyết.
Nàng nín thở tập trung,
lắng tai nghe đối thoại của Hà Tịnh Tuyết cùng người kia, hai tay bịt
miệng mũi, cẩn thận để không phát ra tiếng vang.
Hà Tịnh Tuyết định làm
gì sao? Kế hoạch kia muốn tiến hành trong tối nay, phải không? Nàng cơ hồ có
thể nghe được lồng ngực mình nảy lên.
Bởi vì lần trước ngoài
ý muốn mà nghe được âm mưu của Hà Tịnh Tuyết, Yêu Hỉ lần này có vẻ đặc biệt cẩn
thận, thỉnh thoảng lại để ý phía sau xem có kẻ nào không. Sợ mình sẽ giống như
lần trước, để cho người ta có cơ hội đánh nàng bất tỉnh, khiến cho nàng mất
đi thời cơ thông báo.
Lần này, nàng nhất định
phải nắm đúng thời cơ, đem kế hoạch bất chính này công khai, thuận tiện bắt hết
đồng đảng của Hà Tịnh Tuyết .
Nếu không như vậy,
Phượng Húc Nhật trong phủ sẽ không có một ngày an bình.
Vì vậy, yêu hỉ tỉ mỉ
lắng tai nghe, sợ đã bỏ sót tin tức gì.
"Tiểu thư, ta
biết."
Thì ra là thân ảnh màu
đen kia là một nam nhân, hơn nữa, thanh âm kia nàng cũng có chút quen thuộc.
Yêu Hỉ cắn môi, cố gắng từ âm thanh này mà nhận biết là ai, cau mày không
ngừng suy tư.
A! Trong lòng nàng kêu
lên một tiếng, nhớ tới người đó là ai.
Là phụ bếp, Diệp Thạch!
"Nhớ, đừng để cho
ai nhìn thấy." Hà Tịnh Tuyết liên tục giao phó."Nhớ,
