dưới bắt đầu tràn
ra một cỗ nhiệt lưu quỷ dị.
Nhiệt lưu tựa như từ từ
sôi trào, không ngừng hội tụ tới bụng, tiếp lại hóa thành một đạo nhiệt dịch, ở
giữa hai chân nàng bắt đầu chảy ra.
Yêu Hỉ kẹp chặt hai
chân, muốn che lại cảm giác xấu hổ chán ghét này, nhưng phượng Húc Nhật như xem
thấu ý đồ của nàng, bàn tay đem hai chân của nàng tách ra, đơn giản
đem thân mình chen giữa hai chân nàng.
Môi lưỡi của hắn như cũ
ở trước ngực nàng chơi đùa, đem trước ngực của nàng liếm láp thành một mảnh ướt
dính, một tay khác nâng lên bắp đùi của nàng, lấy đầu gối nhẹ chỉa vào trong
quần nơi giải đất tư mật kia.
Nàng không nghĩ tới
mình cũng sẽ có bộ dạng mắc cỡ như thế này, cho nên đỏ mặt không dứt.
"Yêu Hỉ, ngươi quả
nhiên như ta muốn giống như vậy hoàn mỹ."
Phượng Húc Nhật đem
khuôn mặt chôn giữa ngực nàng, ngửi mùi thơm đặc trưng trên người nàng , mà
đầu gối của hắn ở quần lót của nàng chạm nhẹ vẽ vòng tròn ,chạm vào chỗ
kia mẫn cảm nhất của nàng.
"Không nên như
vậy. . . . . ." Yêu Hỉ mặc dù dựa vào tường, nhưng là bị hắn đụng chạm như
vậy, thân thể của nàng cơ hồ đã nhão thành bùn, không cách nào đứng vững.
Phượng Húc Nhật thấy
nàng phát ra thanh âm ưm thống khổ, vì vậy nhanh chóng ôm lấy nàng, môi mỏng ngậm
lấy đôi môi của nàng, chậm rãi đi về phía giường mềm mại.
Phượng Húc Nhật hôn
chậm chạp mà đầy hấp dẫn, đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng cuốn lấy của nàng trẻ
trung, thỉnh thoảng liếm láp, dây dưa, một lát lại rời đi nàng trở về
mút lấy đôi bồng đào kia, chủ động khơi lên dục vọng của nàng.
Yêu Hỉ thành thực đáp
lại nụ hôn của hắn, tất cả phản kháng lúc nãy của nàng đều hóa thành tham lam
đòi hỏi, giống như đứa trẻ mút lấy lưỡi của hắn.
Môi của nàng vừa hồng
vừa sưng vì hôn, gương mặt bị hắn trêu chọc mà trở nên đỏ ửng, đôi tuyết phong
trước ngực nàng cũng bị hai tay của hắn đùa bỡn hồng nộn không chịu nổi.
Tuyết phong non mềm tựa
như mới vừa nhu tốt sữa dê diện đoàn, trong lòng bàn tay hắn đung đưa, hắn
thỉnh thoảng miết lấy Hoa Nhị, nhìn chúng vì hắn mà càng trở nên xinh đẹp.
Yêu hỉ có thể cảm nhận
được hắn mỗi một lần đụng vào đều nóng như vậy lại bá đạo như vậy, ngực của
nàng không khỏi dâng lên một hồi dậy sóng.
Như có một luồng nhiệt
lưu chặn ở cổ của nàng khiến nàng không cách nào nói ra một câu đầy đủ, chỉ có
thể hóa thành thỉnh thoảng rên rỉ, cho đến khi hắn rời đi môi của nàng, thì
tiếng rên kiều kị kia mới vang vọng khắp phòng.
Sau khi Yêu Hỉ bị đánh
ngã ở trên giường, làn váy lập tức bị Phượng Húc Nhật kéo lên tới thắt lưng.
Hai chân của nàng cảm
thấy một hồi lạnh như băng, tiếp đó hắn nhanh nhanh chóng rút đi quần lót
của nàng, vùng đất bí mật kia nhanh chóng bại lộ trong không khí.
Hắn tách ra hai chân
của nàng, ngón tay bắt đầu ở chỗ tư mật của nàng qua lại dao động,
đầu ngón tay nghịch qua giải đất tĩnh mịch mềm mại kia.
Cái trán của nàng lấm
tấm mồ hôi, bên đùi lan tràn một hồi cảm giác tê dại, tập trung lại rồi một
đường đi xuống bụng.
Cái miệng nhỏ nhắn béo
mập phát ra những tiếng thở khẽ, thỉnh thoảng dồn dập, thỉnh thoảng lại đè nén,
khiến Phượng Húc Nhật nghe vào càng trở nên khó nhịn.
Trong cơ thể hắn như bị
nàng đốt lên một ngọn lửa, phái nam to lớn phía dưới dần dần ngang nhiên dựng
đứng, như muốn từ trong đũng quần chui ra, tìm kiếm an ủi trong chỗ kín mềm mại
trước mắt.
Phượng Húc Nhật ở trước
ngực nàng mút lấy, để lại ấn ký màu tím nhạt, ngón tay thì lại ở giữa nộn thủy
hoa đang nở rộ mà di động.
Mỗi khi ngón tay trêu
đùa nhẹ chạm vào thủy hoa, liền càng khiến nhiều hoa dịch chảy ra, mật hoa kia
giống như cuồn cuộn không dứt, thấm ướt tay của hắn.
"Yêu Hỉ, ngươi đã
chuẩn bị xong nghênh đón ta." Hắn đem lưỡi trơn trượt trượt hướng bụng của
nàng, giống như con rắn nhỏ ở trên da thịt của nàng liếm hôn.
Yêu Hỉ ngượng ngùng cắn
môi, cảm thấy thần trí tựa hồ đã bắt đầu lung lay không thể điều khiển nổi cơ
thể, dục vọng giống như là đã dần dần bao phủ lấy bản năng xấu hổ của nàng.
Nhưng là, nàng không
cách nào kháng cự hắn một lần lại một lần mang cho nàng sóng chiều.
Đầu lưỡi Phượng Húc
Nhật liếm hôn đi xuống, lướt qua bụng dưới bằng phẳng, tiếp tách ra nàng đôi
chân nhỏ, lấy tay đùa bỡn cánh hoa đã sớm ướt át kia.
Tay hắn mở ra lối nhỏ,
bên trong cất giấu hoa hạch, ướt át giống như đang cầu xin hắn bắt lấy.
Hắn lấy đầu lưỡi khẽ
liếm, phảng phất đó là trân châu cực kỳ trân quý, lưỡi nhất câu, đem
hoa dịch điềm mỹ kia cuốn vào trong miệng mà nuốt lấy.
"Ngươi so với
trong tưởng tượng của ta còn ngọt hơn." Phượng Húc Nhật thanh âm khàn
khàn, đem hoa dịch không ngừng tiết ra kia toàn bộ nuốt vào cổ
họng.
Khi môi hắn động
vào hoa hạch nhạy cảm kia, toàn thân Yêu Hỉ giống như các cơ quan được mở ra,
mà lưỡi của hắn chính là chìa khóa, thăm dò ổ khóa duy nhất kia.
Đầu lưỡi sờ chút một
cái hoa hạch, rồi hắn dọc theo mật dịch thơm ngọt, bồi hồi đi tới hoa nguyệt
bên ngoài.
Toàn thân Yêu Hỉ run
rẩy càng thêm lợi hại, cảm thấy tựa như có vạn con kiến chui vào trong cơ thể
nàng, cảm giác tê dại kia nhột