Insane
Cô Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc

Cô Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323995

Bình chọn: 7.5.00/10/399 lượt.

o cái người đàn ông nào đó không

biết quý trọng người bạn tốt của mình.

Từ Như Nhân vò vò tấm chăn lông trên người, có chút không được tự nhiên cười cười, thật sự cô

không muốn nói dối với nhưng người bạn tốt này.

"Không phải." Cô thừa nhận cái mình muốn không chỉ có như thế. "Nhưng tình huống trước mắt chính là như vậy."

"Sao cậu lại tiêu cực như vậy ah!" Trần Ý Hoan oa oa kêu to, cảm thấy tình

cảnh này không nhất thiết là không thể thay đổi. Cô ấy là Từ Như Nhân a! Trong suy nghĩ của cô, bất kệ chuyện lớn hay nhỏ thì một thiên tài như

cô ấy đều có biện pháp để tỉnh táo xử lý tốt tất cả!

Những chuyện khác đã vậy thì trong chuyện cảm tình làm có thể nhút nhát như vậy được chứ?

"Tiểu Nhân, cậu đần quá." Phương Hạnh Nhạc rất không nể tình mà phê bình.

Từ Như Nhân lườm hai cô bạn, không muốn trả lời vì kỳ thật chính bản thân

các cô ấy trên lĩnh vực cảm tình cũng đâu có thông minh hay tích cực gì

đâu kia chứ.

"Mẹ của tớ sau khi qua đời, đã nhờ chú Tào thúc làm

người giám hộ của tớ, chuyện này xem như tớ thiếu nợ anh ấy một cái ân

tình." Từ Như Nhân đột nhiên nhắc tới chuyện này, vẫn là khuôn mặt tươi

cười như trước. "Lúc tớ ở Mỹ, cũng là chú Tào chiếu cố tớ, thời gian bốn năm đó, tớ rất biết ơn ông ấy."

"Cậu đừng có nói với tớ rằng,

cậu vì báo ân cho nên tự nguyện hiến thân cho con trai của ông ấy nha!"

Nếu cô ấy dám xác nhận lời nói này, Trần Ý Hoan sẽ rất cam tâm tình

nguyện cùng Phương Hạnh Nhạc cùng nhau liên thủ mở cái đầu của Từ Như

Nhân ra xem là chỗ nào đã xảy ra vấn đề.

"Đương nhiên không

phải." Từ Như Nhân bật cười, tại sao mà nhưng người vốn vô năng về mặt

tình cảm như các cô ấy sau khi biết được chuyện tình cảm của cô, liền

ngay lập tức đối với người như cô đây mà cũng tỏ ra nghi ngờ được chứ?

"Chú Tào chiếu cố tớ bốn năm, cho nên tớ quyết định cũng vì "Long Tinh"

trả giá bốn năm, đến sinh nhật năm nay của tớ là kết thúc."

Dừng

một chút, Từ Như Nhân giống như đang tự thuyết phục mình mà nói nhỏ.

"Nếu như đến lúc đó, quan hệ của tớ cùng Tào Doãn Anh vẫn chỉ dừng lại

tại vị trí hiện tại, tớ sẽ dứt khoát rời xa anh ấy."

"Cậu cảm thấy thế nào?"

"Không được tốt lắm." Phương Hạnh Nhạc đi tới một gốc ghế sa lon ngồi xuống,

không có để ý tới cô gái bên cạnh đang tận lực hạ thấp giọng nói.

"Sao có thể không được tốt lắm? Tiểu Nhân nói cậu đều đã nghe rồi đó, cậu

không muốn làm chút gì đó sao?" Bằng với điều kiện của Từ Như Nhân, hiện tại tình trạng này thật sự quá ủy khuất cho cô ấy.

"Không muốn." Chuyện tình cảm, người bên ngoài tốt nhất không nên nhúng tay vào.

"Nhạc Nhạc!" Trần Ý Hoan có chút bức xúc, tức giận cô bạn không chịu đồng

thanh phối hợp với mình. "Chẳng lẽ cậu không muốn giúp đỡ Tiểu Nhân sao? Ít nhất cũng phải làm cho cái tên đàn ông kia biết rõ anh ta như vậy

đối với Tiểu Nhân là có bao nhiêu ngu xuẩn chứ?"

Phương Hạnh Nhạc liếc nhìn cô một cái, càng nhìn lại càng mờ ám. Sau khi ăn chút gì, rồi uống thuốc, tinh thần Từ Như Nhân hơi mơ màng, lại bò vào giường đi

ngủ.

"Nếu như chỉ là bạn trên giường, sẽ chạy tới chiếu cố cả đêm sao?" Phương Hạnh Nhạc quăng một cái ánh mắt tỏ ý "cậu là đồ đần",

không thèm để ý tới Trần Ý Hoan nữa.

"Cái gì?" Trần Ý Hoan ngẩn người."Cậu cũng đâu có nói với tớ chứ!"

"Tớ nói là, khi tớ tới, hai người bọn họ ngủ ở cùng một chỗ." Phương Hạnh

Nhạc cảnh cáo mà liếc cô ấy một cái. "Cậu nói nhỏ thôi, muốn đánh thức

người bệnh sao?"

"Tớ làm sao biết. . . . . ." Trần Ý Hoan giảm

thấp giọng nói xuống, trông hết sức uất ức. "Anh ta chăm sóc Tiểu Nhân

cả đêm sao? Hai người bọn họ nhất định là có chút gì đó, không giống như Tiểu Nhân nói à!"

"Nghe lời nhắn nhủ của anh ta, hẳn là đã ở đây cả một đêm." Phương Hạnh Nhạc rất thư thái chuyển trang tiếp tục đọc

quyển tạp chí, nhớ tới đoạn đối thoại buổi sáng với Tào Doãn Anh kia ——

lại hiểu rõ tình trạng của Từ Như Nhân như vậy, ngày hôm qua hẳn là anh

ta đã đặc biệt tới chăm sóc cô ấy đây mà. "Cho nên tớ nói cậu đó không

cần làm cho mọi chuyện rồi tung hết cả lên đâu, bọn họ đang rất tốt."

"Thế nhưng mà nghe Tiểu Nhân nói, có chỗ nào tốt đâu chứ?" Trần Ý Hoan nhịn không được kháng nghị.

"Người trong cuộc vui vẻ là tốt rồi." Phương Hạnh Nhạc từ sau quyển tạp chí

trừng cô một cái. "Cậu không nên càng giúp càng lộn xộn, bằng không thì

đến lúc đó chọc giận Tiểu Nhân, tớ cũng mặc kệ."

Cô gái này, hôn

nhân của mình hạnh phúc mỹ mãn thì lại giống như cũng ước gì tất cả mọi

người cũng giống như cô ấy vậy, ngây thơ đến thiếu điều muốn đánh.

"Tớ nhịn không được ah!" Trần Ý Hoan mới không thèm để ý tới sự cảnh cáo

của Phương Hạnh Nhạc. "Hơn nữa sinh nhật của Tiểu Nhân cũng chỉ mấy

tháng là đến rồi, nghe ý tứ trong lời nói của cậu ấy, hai người bọn họ

căn bản chính là đang cùng nhau chơi một trò chơi kỳ quái, người này thì không biết người kia yêu mình, người kia cũng không biết người này yêu

mình, đó thật là lãng phí thời gian ah!"

"Trần Ý Hoan, đó là

"chuyện riêng" của Tiểu Nhân." Mang cả tên họ ra gọi, Phương Hạnh Nhạc

hi vọng cô gái này có thể nhận rõ sự thật, an phận mộ