mở miệng ra chối, rất khó.
“… Ngươi… lão già ngươi, rốt cuộc là từ đâu tới?” Một đạo nhân phản
ứng nhanh nhẹn cao giọng chất vấn. “Nghe khẩu khí của ngươi, giống như
cùng loài với yêu nghiệt!”
Ông lão phì cười, vuốt vuốt chòm râu trắng, đáp: “Rất hay, vậy mời
đạo trưởng hãy xem xem lão hủ là yêu nghiệt gì, tiện thể bắt lão hủ
luôn.”
Phong thái đĩnh đạc đàng hoàng, càng làm nổi bật sự tức tối bất lực
của đối phương, cao thấp đã phân. Do đó, đám đạo nhân bắt đầu cảm thấy
lai lịch của ông lão này không bình thường, thế là Tuyệt Vọng đạo nhân
bỗng dưng nảy sinh nghi ngờ, quay sang Thu Hàn Nguyệt: “Thu thành chủ,
ông lão này có phải là đã nhận sự ủy thác của ‘ai đó’ tới làm nhiễu loạn lòng dân không?” Thành chủ đại nhân đứng bên cạnh làm khán giả lâu như
vậy, giờ nghe Tuyệt Vọng đạo trưởng hỏi, cười như không đáp: “Đạo trưởng nói mập mờ như vậy là có ý gì? Sao không hỏi thẳng xem có phải ông lão
ấy là người do thành chủ ta phái đến không? Đạo trưởng đã nhắc cho bổn
thành chủ biết, nếu có lần sau, bổn thành chủ chắc sẽ suy nghĩ đến biện
pháp này. Còn trước mắt, ông lão này chỉ là một nghĩa sĩ thẳng thắn mà
thôi.”
“Thu thành chủ nói vậy là coi đạo nhân ở Thiên Nhạc sơn bọn ta là
ngốc hết không bằng?” Tuyệt Vọng đạo nhân cười nhạt, nếu không thể ung
dung, thì đành làm mặt lạnh. “Thu thành chủ vì muốn lừa gạt bọn ta,
không ngại việc dùng yêu nghiệt khác thực hiện kế “kim thiền thoát xác”, nay Tuyệt Tâm sư huynh hành tung còn chưa rõ, an nguy không biết thế
nào, ngài cho rằng trong tình hình này, bọn ta còn có thể tin ngài được
mấy phần? Thu thành chủ đã bị mê hoặc, bọn ta không thể thuyết phục Thu
thành chủ hợp sức trừ yêu, đành đắc tội vậy!”
“Không cho phép ngươi dữ với ca ca!” Quét sạch nước mắt, Linh Nhi
đang ngoan ngoãn nằm trong lòng ca ca đột nhiên nhảy dựng lên như một
con nhím, khuôn mặt hồng hào bỗng đỏ bừng. “Ngươi là người xấu, không
những muốn giết Linh Nhi, còn muốn giết bảo bảo của Linh Nhi, còn hung
dữ với ca ca, ngươi là người rất xấu! Đại ca ca nói, người như các
ngươi, khonog thể chịu được khi thấy cảnh người tốt sống vui vẻ!”
“Yêu nghiệt to gan!” Tuyệt Vọng đạo nhân hét lên như sấm, với ý định
trấn yêu. “Tiểu tiểu hồ ly mà cũng dám giơ nanh múa vuốt trước mặt bổn
đạo gia?”
“Ngươi xem ngươi xem, ngươi cũng nói Linh Nhi chỉ là một tiểu tiểu hồ yêu rồi, vậy tại sao ngươi lại coi Linh Nhi như đại đại yêu để truy
giết? Tại sao còn muốn bám riết Linh Nhi không tha? Người cũng biết Linh Nhi không hại người đúng không? Đúng không? Đúng không? Đúng không?”
Nàng dựa vào ca ca, cái mặt nghênh lên, tay chống eo, tức khí phừng
phừng, giọng chất vấn người dù đã lên rất cao, nhưng nghe thì vẫn chẳng
có chút hống hách nào, một tiểu nha đầu xinh đẹp đáng yêu, khiến những
người có mặt tại đây đều tin rằng, chỉ có hồ yêu mới làm được thế, người phàm tìm đâu ra?
Còn Thu Hàn Nguyệt vẫn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc mà tiểu thê
tử mang lại. Hắn thực sự không hiểu, Linh Nhi nhỏ nhẹ ngại ngùng của hắn tại sao đột nhiên lại biến thành thế này, dám đối mặt chỉ trích kẻ thù
không đội trời chung với mình.
“Yêu hại người các ngươi muốn giết, yêu không hại người các ngươi
cũng muốn giết, các ngươi là… đại hôn quan, đại xấu xa! Đến sét trên
trời cũng không đánh Linh Nhi, các ngươi dám đánh Linh Nhi, sét trên
trời sẽ đánh các ngươi!” Linh Nhi chỉ lên trời hét.
Tuyệt Vọng đạo nhân không thể chịu được nữa, từ bao giờ hắn phải chịu cảnh bị tiểu yêu mắng nhiếc? Còn không ra tay loại bỏ thì sau này uy
của hắn ai theo. “Thu thành chủ, trách nhiệm trừ yêu diệt ác nặng nề,
đắc tội rồi!” Nói xong lật tay, lẩm bẩm: “Khí bắt yêu ra, bắt yêu quy
hàng!”
Đùng!
Đột nhiên, trên không trung, một tiếng nổ lớn vang lên, to tới mức khiến người ta hồn bay phách lạc…
Sấm giữa trời quang, sau tiếng nổ rất lớn ấy, là những tiếng nổ liên
tiếp không dứt, ầm ì giống như có hàng vạn chiếc xe đang cùng chạy. Mọi
người nghe âm thanh ấy thì mặt biến sắc, những kẻ nhát gan đã thét thất
thanh.
Đám đạo nhân ban đầu thì vui mừng hớn hở sau lại hồ nghi, vốn tưởng
rằng trời xanh nổi sấm, là dấu hiệu khích lệ họ trừ yêu diệt ma, sau lại thấy trong đám người hỗn loạn, hồ yêu là kẻ phải hốt hoảng sợ hãi nhất
thì bình chân như vại, không những thế, thậm chí còn hào hứng thích thú
ngẩng lên nhìn trời…
“Thiếu niên Vu tộc, đừng tác quái nữa!” Tuyệt Vọng đạo nhân tức giận
hét lên, một tiếng xuyên mây, truyền đến tai Thu Quan Vân lúc này đang
khoanh tay dựa tường tư thế nhàn nhã như xem kịch vui, đúng lúc ấy tiếng sấm cũng dứt, cuối cùng Tuyệt Vọng đạo nhân đã có thể hiên ngang chất
vấn: “Tiếng sấm này là do các hạ sử dụng ‘chướng nhãn pháp’ để tạo thành phải không? Nếu các hạ cho rằng dùng thủ đoạn ấy có thể giúp hồ yêu
chạy thoát, thì đừng vọng tưởng nữa!”
Lúc này, Thu Quan Vân đang ngẩng cổ nhìn trời, vẻ mặt hào hứng lạ
thường, nghe Tuyệt Vọng đạo nhân hỏi vậy, thì đôi longo mày đen nhướng
lên, còn chưa nói, nhưng đôi môi mỏng màu hồng hoa đào đã nở một nụ cười kỳ quái: “Tạp mao lão đạo kia, bổn đại
