c. Thân thể Giản Nhụy Ái dần khôi phục lại.
Giản Nhụy Ái không thể tin được, mình có thể đến Maldives, cảm thụ được vẻ đẹp của nơi đây.
Cô miễn cưỡng ngồi ở vườn hoa nhà họ Đơn, ngắm bãi cát vàng. Thật là xinh đẹp. Đẹp không thể nào tả xiết, bầu không khí vô cùng trong lành.
Đơn Triết Hạo đã thật sự đưa cô đến Maldives, nơi mà cô từng nghĩ rằng mình chỉ có thể đến trong mơ. Nhìn cảnh sắc xinh đẹp này, cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Maldives hoàn toàn không phải giống như những gì cô đã từng nghĩ
Trước đó, cô cho là Đơn Triết Hạo thuận miệng nên mới hứa như thế thôi. Không nghĩ đến chuyện cô vừa khỏi bệnh anh đã đưa cô đến đây.
Tất cả cảnh vật nơi này thật là đẹp. Nước biển trong xanh đến độ có thể nhìn đáy biển. Phòng ốc đều được làm bằng gỗ, rất cổ kính.
Đi tới đi hồ Hắc Phu, suối phát sáng, tất cả đều được thăm quan qua, kết hợp với những bài giải thích tỉ mỉ. Tất cả mọi người có thể hiểu rõ tường tận về lịch sự của nó, đây quả thật là thiên đường của nhân gian
Cô đứng dậy, duỗi thẳng lưng, hít một hơi thật sâu không khí mát mẻ và trong lành ở nơi đây. Nhắm mắt lại hưởng thụ gió biển vỗ vào gương mặt trắng noãn, một cảm giác nhẹ nhàng và khoang khoái ập đến.
"Thích không?" Đơn Triết Hạo đi tới bên cạnh Giản Nhụy Ái. Ôm lấy cô từ phía sau lưng, đem cằm đặt lên đôi vai xinh đẹp của cô.
"Hạo, em rất thích. Vô cùng thích." Giản Nhụy Ái không thể nào khắc chế được tâm tình không vui trong lòng mình. Liều mạng gật đầu. Trời ạ, nơi này thật đẹp.
Vào giờ phút này, cô chẳng còn biết dùng ngôn từ nào để hình dung cả. Hiện tại tâm tình của cô vô cùng khó tả. Rất nhiều kích động. . . . . .
"Đi, anh dẫn em đến một nơi còn xinh đẹp hơn." Đơn Triết Hạo đưa hơi thở nóng rực quét nhìn nơi hõm cổ của cô. Nóng bỏng và mập mờ.
Cô đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn anh, không có phản ứng gì chỉ đơn giản là đi theo anh.
Họ đi đến một chiếc liều, bên trong có vô số cái ghế. Cô nghi ngờ khi nhìn Đơn Triết Hạo và người da đen trao đổi gì đó. Giản Nhụy Ái không nghe hiểu hai người đang nói gì. Chỉ có thể đưa đôi mắt vô tội nhìn chằm chằm hoàn cảnh xa lạ .
Đơn Triết Hạo kéo cô đi về phía biển rộng, rồi ngồi xuống. Anh khoanh tròn hai chân lại, dáng vẻ lười biếng mang theo chút điển trai
"Hạo, anh muốn làm gì?." Giản Nhụy Ái nghi ngờ nhìn Đơn Triết Hạo. Trong phút chốc, đã nhìn thấy hai con cá heo nhảy múa tung tăng.
Nó khiến cô sợ ngây người, nhưng cá heo rất đáng yêu, làm cõi lòng cô không ngừng réo rắc. Nhìn thấy cá heo biểu diễn rất đẹp và lạ mắt, mặt nước như thể chính là sân khấu ballet.
Thật tuyệt vời, thật giống như một giấc mơ. . . . . . Giản Nhụy Ái đưa đôi mắt ngây người nhìn cảnh vật trước mắt. Cô không cách nào tưởng tượng được cá heo có thể biểu diễn hay đến vậy.
Cô xem đến quên mất tất cả, làm cho người bên cạnh cảm thấy hơi khó chịu, nhưng rồi anh rời đi vào lúc cô không hề chú tâm đến anh, mãi mê xem biểu diễn.
Giản Nhụy Ái mỉm cười nghiêng đầu nhìn về vị trí trống không bên cạnh. Phút giây ấy, tâm tình đang vui sướng của cô như thể bị dội một gáo nước lạnh. Trong nháy mắt đã trở nên hốt hoảng. Cô đứng lên. "Hạo, Hạo. . . . . ."
Gọi mấy tiếng, mà cũng không thấy ai trả lời. Hoảng sợ mà đứng lên, nước mắt đảo quanh hốc mắt. "Hạo, anh đang ở đâu? Không nên làm như thế. Ra đây đi."
Cô xoay người nhìn thấy một người tóc vàng, con mắt màu xanh lam, màu da trắng của em gái nước ngoài. Thấy đôi mắt lo lắng của cô thì mỉm cười, cầm một tờ giấy đến đưa cho cô.
Giản Nhụy Ái nghi ngờ nhận lấy tờ giấy, trong lòng là mười vạn nghi vấn. Cô vội vàng mở tờ giấy ra.
‘Tiểu Nhụy, em đừng sợ. Đi theo tờ giấy này sẽ gặp được anh’ Trong đầu Giản Nhụy Ái vẫn chỉ có nghi ngờ và nghi ngờ. Nhưng hiện tại cô chỉ có một lựa chọn là đi theo hướng dẫn của tờ giấy.
Trong lòng cô nghĩ đến chuyện Đơn Triết Hạo đã khiến mình hoảng sợ. Chờ xem, một chút nữa cô sẽ khiến anh bồi thường phí tổn thất tinh thần cho mình.
Đi theo sơ đồ hướng dẫn trên tờ giấy, nhìn thấy một bàn ăn sang trọng. Ngước mắt nhìn lên lại thấy một san hô cá lộng lẫy. Cô kinh ngạc như thể tất cả chỉ là một giấc mơ. Đây không phải là phòng ăn dưới đáy biển Maldives đó chứ.
‘Bành’ đèn tắt đi, trước mắt chỉ còn là màu đen. Lỗ tai giống như có thể nghe được âm thanh của nước biển.
Ngay sau đó, là một màn cảm động khiến nước mắt cô rơi lả chả. Khuôn mặt anh tuấn của Đơn Triết Hạo xuất hiện trước mặt cô. Trong tay đang cầm bánh ngọt, đi từng bước đến bên cạnh cô.
Giản Nhụy Ái kích động đến không nói nên lời. Chỉ có thể liều mạng chống lại tâm tình của mình, cô liều mạng ngậm chặt cánh môi, không để cho nước mắt chen chúc rơi ra
Cả trái tim đều run rẩy, kích động run rẩy.
"Tiểu Nhụy. Sinh nhật vui vẻ." Đơn Triết Hạo mang theo giọng nói tình tứ; qua ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn cầy, cô nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của anh, đôi môi anh còn khẽ mỉm cười.
Cô không nhịn được mà khóc thật rồi. Ngơ ngác nhìn Đơn Triết Hạo. Lại chẳng biết phải nói điều gì
"Tiểu Nhụy, em ước đi rồi thổi nến." Đơn Triết Hạo dịu dàng nhắc nhở Giản Nhụy Ái. Trong mắt là tia cưng chiều
"Ừ." Giản