h nên nhịn, nhịn, được không?" Giản Nhụy Ái đưa đôi mắt van xin nhìn anh.
Bất đắc dĩ, Đơn Triết Hạo chỉ có thể thở dài một tiếng, đem cô thả lại ghế salon, đôi mắt thâm thúy giống như ngôi sao lóe lên: "Vật nhỏ, em mệt mỏi rồi!"
Anh cưng chiều ngắt chóp mũi của cô.
Giản Nhụy Ái biết mình đã an toàn, rúc vào trong khuỷu tay của anh, hai cánh tay làm nũng, ôm lấy cổ anh: "Cám ơn anh, cám ơn anh, Hạo. . . . . ."
Một khối thịt ngon, mà chỉ nhìn không được ăn, còn gì bi kịch hơn! Nhìn tròng mắt nồng nặc tình yêu của cô, anh hài lòng tặng cô một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.
Cũng xem như đây là phần thưởng dành cho chính anh, tâm hồn càng thêm an ủi.
Giản Nhụy Ái nhớ tới chuyện quan trọng, đưa tay cầm lấy túi xách, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh được chuẩn bị trước, kiêu ngạo nói: "Hạo, anh xem đi. . . . . . Đây là con của chúng ta, bác sĩ nói, nó rất khỏe mạnh, con của chúng ta rất đẹp phải không."
Đơn Triết Hạo đưa tay ra, nhận lấy tấm ảnh, trong đó có một khối thịt màu đen sẫm, anh biết đó là cái gì? Đó là đứa bé của bọn họ, trong lòng khẩn trương, tràn đầy nụ cười vui mừng.
Ánh mắt anh trở nên dịu dàng, cưng chiều đưa mắt nhìn Giản Nhụy Ái, nhìn thấy nụ cười ngây thơ của cô, khiến anh từ kinh hãi trở thành vui mừng, anh hưng phấn đến điên cuồng: "Tiểu Nhụy. . . . . ."
Bàn tay anh ôm lấy cô thật chặt, ôm cô thật chặt vào trong ngực, mừng rỡ như điên, hốc mắt của Đơn Triết Hạo trở nên ươn ướt: "Tại sao không đợi anh về rồi cùng đi đến bệnh viện?"
"Tự em đi cũng như thế thôi, anh có chuyện phải làm mà."
Đơn Triết Hạo nhìn tròng mắt của Giản Nhụy Ái, vẻ đẹp của cô không nằm bên ngoài mà nằm ở chỗ cô rất hiểu lòng người, điều đó khiến Đơn Triết Hạo cảm động sâu sắc.
"Cô gái nhỏ, sao em lương thiện như vậy, khiến anh rất yêu em."
Nụ hôn của anh vừa rơi xuống, lại bị Giản Nhụy Ái chặn lại, tay nhỏ bé ngăn miệng anh.
Cô cười duyên nói: "Hạo, em mệt rồi, muốn ngủ!"
Đơn Triết Hạo mỉm cười nâng gương mặt của cô lên, nhẹ nhàng chạm khẽ vào gương mặt ấy, sau đó ôm lấy cô, đem cô đi đến giường nệm êm ái, tỉ mỉ đắp chăn cho cô.
"Nhanh ngủ một chút đi, anh đi làm việc."
"Ừ." Giản Nhụy Ái vui vẻ nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Đơn Triết Hạo, nhẹ nhàng gật đầu.
Cô nhìn theo bóng lưng của anh, ngoài miệng nâng lên nụ cười hạnh phúc.
Giản Nhụy Ái nằm trên giường, chiếc giường tỏa ra hương hoa nhàn nhạt,
là mùi thơm của Đơn Triết Hạo, mùi hương quen thuộc như thế, để cho lòng cô trở nên an ổn, chìm vào giấc ngủ.
Xem ra phụ nữ có thai rất
thích ngủ, không biết đã ngủ bao lâu, cảm giác trời đã tối, có người
đang khẽ lay thân thể cô, không nhịn được lẩm bẩm nói: "Không cần lay
tôi... tôi buồn ngủ!"
"Tiểu Nhụy, đi ăn cơm." Đơn Triết Hạo nhìn Giản Giản Nhụy Ái nằm trên giường, chiếc giường tỏa ra hương hoa nhàn nhạt, là mùi thơm của Đơn Triết Hạo, mùi hương quen thuộc như thế, để cho lòng cô trở nên an ổn, chìm vào giấc ngủ.
Xem ra phụ nữ có thai rất thích ngủ, không biết đã ngủ bao lâu, cảm giác trời đã tối, có người đang khẽ lay thân thể cô, không nhịn được lẩm bẩm nói: "Không cần lay tôi... tôi buồn ngủ!"
"Tiểu Nhụy, đi ăn cơm." Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái vẫn muốn ngủ, môi đỏ mím lại, dáng vẻ rất dễ thương, thấy hình như cô chẳng có chút động tĩnh gì của người sắp tỉnh lại, tà ác nói: "Nếu không, chúng ta sẽ ăn cơm trên giường!"
Giản Nhụy Ái kinh hoàng ngồi dậy: "Được rồi! Ăn cơm ở đâu, em định đi ăn cơm!"
Đơn Triết Hạo mang cô đến một nơi ăn uống dành cho người giàu có, đi vào những nơi như thế này, khiến cô cảm thấy có gì đó không đúng, thật làm cho cô chẳng biết nói gì, Ma Tước cuối cùng là Ma Tước, Phượng Hoàng cũng là Ma Tước.
"Đừng!" Đơn Triết Hạo không cần suy nghĩ, cự tuyệt yêu cầu của cô, Giản Nhụy Ái đúng là ngốc nghếch, có thể mang cô đến những nơi này sang trọng ăn cơm mà cô lại không vui mừng? Tự mình nghĩ cũng không nghĩ ra, trực tiếp cự tuyệt tránh để hối hận.
Giản Nhụy Ái bĩu môi, cự tuyệt quyết liệt như thế, khiến một cơ hội cãi lại của cô cũng không có, cô nhắm mắt sờ lỗ mũi một cái, ảo não cùng anh lên xe.
Ngồi trong xe, nhìn tiệc đứng với các món ăn tự chọn, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, cô rất muốn đi ăn buffet, lần trước đi ăn là trong sinh nhật Quyền Hàn, rất ngon!
Cô nhìn xe đang lái ra vùng ngoại ô, những ngôi nhà chung quanh mọi lúc một thưa, cảm giác vô cùng hoang vu, cô kinh ngạc xoay người nói: "Hạo, anh đưa em đến đâu thế?"
"Ăn cơm!" Đơn Triết Hạo nghiêm túc lái xe, không nhịn được lên tiếng.
Ăn cơm? Vì sao phải chạy đến nơi hoang vu như thế này ăn cơm? Nơi đó có khách sạn sao? Đến quầy tạp hóa cũng không có.
Giản Nhụy Ái mang theo vẻ không tin, hỏi "Anh xác định nơi hoang vu như thế này có khách sạn cho chúng ta ăn cơm sao?"
"Không có khách sạn, anh sẽ ăn em!" Đơn Triết Hạo nghiêng đầu, ánh mắt tà ác nhìn chằm chằm vào Giản Nhụy Ái, bàn tay to của anh khẽ vuốt đầu của cô.
"Hạo!" Giản Nhụy Ái ngượng ngùng kêu, cô biết Đơn Triết Hạo là đang hù dọa cô, sắc mặt cô càng đỏ ửng, bất mãn la lên một tiếng, nghiêng đầu không thèm để ý đến anh nữa.
"Cô gái