XtGem Forum catalog
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212530

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

đang xem tuồng kịch hay. Đơn Triết Hạo là người bá đạo lại có thể biết trở thành người nhân hậu, thay đổi nhanh đến chóng mặt. Anh hẳn là người không dễ dàng thay đổi như thế.

Càng thêm thú vị khi nhìn chuyện xảy ra trước mắt. Khiến Giản Nhụy Ái mở rộng tầm mắt. Không thể tưởng tượng nổi dụi dụi con mắt. Ngay cả mình cũng chẳng dám tin vào mắt…. Đơn Triết Hạo đang ngồi đánh cờ vây với ba người đàn ông tóc bạc trắng.

Quả thật Giản Nhụy Ái không thể nào tiếp thu được sự thật nếu không tự chứng kiến, cô khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

"Tổng giám đốc Đơn, có người tìm anh, cô ấy nói mình là vợ của anh." Một cô gái hô lớn, cơ hồ để cho mọi người đều quay lại nhìn.

Giản Nhụy Ái lúng túng mặt đỏ, không biết làm sao chỉ có thể nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo mặc chiếc áo sơmi hoa cùng quần bằng vải bố, quần áo bình dân được mặc trên người anh không trở thành thấp kém mà càng tôn thêm vẻ đặc sắc.

Cả người anh đẹp trai như ánh mặt trời, anh ngẩng đầu lên, chống lại vẻ mặt kinh ngạc của Giản Nhụy Ái, tròng mắt Đơn Triết Hạo chợt lóe lên tia kinh ngạc. Lộ ra nụ cười rực rỡ. Nói thật ra thì anh không nghĩ Giản Nhụy Ái lại đến đây tìm mình.

Giản Nhụy Ái nhìn thấy vẻ mặt kia của Đơn Triết Hạo, thì sự hoang mang, lo lắng trong tâm tình khủng hoảng…. tất cả đều biến mất. Cô nhào vào lồng ngực Đơn Triết Hạo. Bao uất ức trôi ra theo nước mắt.

Cô hét lên: "Hạo, anh là người xấu. Mất tích nhiều ngày thế kia. Cũng không có chút tin tức cho em. Em và bà nội rất lo lắng cho anh."

Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đang khóc thút thít trong ngực. Xem ra mình đã dọa cô nhiều rồi.

Cô mới không suy nghĩ gì mà chạy đến đây, đi một thân một mình lỡ xảy ra chuyện gì… Nghĩ đến chuyện đó trái tim của anh liền chấn động

Anh ôm cô vào trong vòm ngực của mình, giọng nói dịu dàng: "Anh có nói với bà nội sẽ ở làng chài nghỉ phép mấy ngày rồi trở về. Bà nội không nói cho em biết sao?" Giản Nhụy Ái nâng hai đôi mắt sương mù đầy mông lung lên. Ánh mắt vô tội chớp chớp. Lẩm bẩm nói: "Bà nội nói anh mất tích. Bảo em đến tìm anh."

Trong phút chốc, hai người cùng có một phản ứng. Khóc thầm vì Giản Nhụy Ái đã biết bà nội đang giở trò rồi. Bà là muốn đem Giản Nhụy Ái đưa đến bên cạnh Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo kéo Giản Nhụy Ái qua. "Có lẽ bà nội muốn em đến đây nghỉ phép với anh. Vậy chúng ta đừng phụ ý tốt của bà nhé."

"Dạ." Giản Nhụy Ái giương mắt nghi vấn lên nhìn anh.

"Cô gái ngốc."

"Anh mới đúng là người đáng ghét, làm hại em lại khóc nữa rồi."

Người chung quanh nhìn hai người ngọt ngào với nhau. Cô thôn nữ kia biết những gì Giản Nhụy Ái nói là thật. "Ngại quá, mới vừa rồi tôi có chút bất kính đối với cô. Ngàn vạn lần đừng để ở trong lòng. Chúng tôi không cố ý."

"Không có gì. Cám ơn các người dẫn tôi đến đây." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng nói.

Giản Nhụy Ái vui mừng chống lại tròng mắt nóng bỏng của Đơn Triết Hạo, nghịch ngợm cười cười bởi vì trong họa được phúc nhìn ra bầu trời phía xa.

Một đóa hoa xinh đẹp nở rộ, xinh đẹp đến không gì sánh bằng. Bước nhanh đến ngôi nhà Đơn Triết Hạo ở trên làng chài. Nơi này thật sự rất đẹp.

Tiếng chuông vang lên, không cần nhìn cũng biết là ai, và quả thật hai chữ Quyền Hàn hiện lên trên màn hình: "Alo. Anh Quyền Hàn, tụi em đang ở tại làng chài” “Đúng, em ở cùng với Hạo.” “Được. Hẹn gặp lại."

Nghiêng đầu nhìn thấy ánh mắt dữ tợn của Đơn Triết Hạo. "A." Giản Nhụy Ái không để ý nên bị dọa sợ hết hồn. "Anh là quỷ à. Vô duyên vô cớ xuất hiện đằng sau lưng người khác. Anh có biết mình dọa người ta chết kiếp không."

"Nữ vú lớn. Anh Quyền Hàn? Em có ác tâm hay sao?. Tại sao em không gọi anh là anh Triết Hạo. Ngày ngày cứ gọi thẳng tên của anh. Không có lễ phép."

"Chứ không phải anh cứ gọi tên hiệu của em thôi sao. Anh cũng không lễ phép. Hừ." Giản Nhụy Ái không hiểu nổi mình ngàn dặm xa xôi, lo lắng muốn chết đến tìm anh chính là để tranh cãi với anh thôi sao.

"Anh chính là phải gọi em, nữ vú lớn. Nếu có gan khiến ngực mình nhỏ lại đi, anh sẽ không gọi em là nữ vú lớn nữa."

"Đơn Triết Hạo. Nam bá đạo. Siêu cấp bá đạo." Giản Nhụy Ái bị Đơn Triết Hạo chọc giận. Hướng về phía anh thét lớn tiếng.

Đơn Triết Hạo không khách khí nắm chặt quả đấm của cô. Gõ vào đầu của cô."Không được kêu anh là nam bá đạo."

Giản Nhụy Ái che nơi bị Đơn Triết Hạo đánh. Đau đến muốn rơi nước mắt. Người đàn ông bá đạo, anh không thể đánh nhẹ một chút sao."Thật là đau quá."

"Ha ha. . . . . ." Đơn Triết Hạo trở nên phách lối. Mặt muốn ăn đấm của anh thật sự chọc giận Giản Nhụy Ái

Nhưng cô gái yếu đuối chỉ có thể cam nguyện bị anh đánh.

Bọn họ ồn ào cãi vã lại giống như một đôi vợ chồng đang ân ái.

Giản Nhụy Ái ngoài miệng lộ ra nụ cười vì cái tiếng ‘nữ vú lớn’. Cái này là bởi hiểu lầm lần đầu tiên của bọn họ nên Đơn Triết Hạo gọi cô như thế. Không nghĩ đến thoáng một cái đã một thời gian rồi.

Chẳng ai có thể ngờ, quan hệ của bọn họ lại tiến triển đến như thế này

Trên khắp khuôn mặt xinh đẹp lại đầy nụ cười hạnh phúc. Chống lại ngũ quan anh tuấn của Đơn Triết Hạo, một người chồng đẹp trai lại có n