The Soda Pop
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212675

Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.

đối mặt với Giản Nhụy Ái.

Anh đã cố khắc chế miệng mình, không muốn phải nói ra những lời đả thương đó.

"Vô sự, anh chẳng có gì có lỗi với em, em vốn chính là kẻ dự bị, đứa bé, không cần anh nuôi dưỡng, em sẽ nuôi dưỡng, anh lựa chọn Lạc Tình Tình, em. . . . . . em chúc phúc cho anh, hôm nay gió thật lớn, thổi mắt cũng làm đau, em sẽ đi trước, anh bảo trọng."

Giản Nhụy Ái nhìn bóng lưng cường tráng, cô chẳng hiểu vì sao Đơn Triết Hạo lại xoay người đi như thế, chẳng lẽ anh lựa chọn Lạc Tình Tình, liền không muốn nhìn thấy cô sao?.

Những hạt chân trâu lớn lặng lẽ chảy dài, cô dùng sức nhìn lên, xoay người rời đi.

"Uy. . . . . ." Đơn Triết Hạo muốn nói điều gì, nhưng lại không biết phải nói gì, anh biết mình đã khiến Giản Nhụy Ái tổn thương, nhìn cô biến mất trong đêm tối, thân thể gầy yếu dường như bị đêm đen nhấn chìm.

Anh khắc chế không cho mình run rẩy, dùng sức hít sâu một hơi, đem nước mắt nuốt vào trong bụng.

Nước mắt Giản Nhụy Ái chảy ra kịch liệt, cô không biết vì sao mình lại khóc, tại sao trái tim phải lại có cảm giác hít thở không thông, giống như sau một khắc, nhịp tim sẽ dừng lại.

Đơn Triết Hạo, ba chữ giống như có ma lực thể thể xua đi, tế bào toàn thân tựa như bị trăn ngàn con kiến đốt đi.

Cô mê man đi về phía trước, tay không có cảm giác vuốt ve đứa bé trong bụng, đây là con của cô và Đơn Triết Hạo, bao nhiêu đêm, Đơn Triết Hạo đỡ bụng cô, bản thân cùng nó cãi vã, nhưng giờ phút này lại chỉ như một bộ phim truyền hình. Đơn Triết Hạo là người đàn ông bá đạo lại tự phụ, khi anh đã quyết định thì mọi chuyện không thay đổi. Anh quyết định trở lại bên cạnh Lạc Tình Tình, anh quyết định không cần cô nữa.

Nghĩ tới chuyện này, tâm Giản Nhụy Ái liền khuấy động, muốn đem tâm mình xoắn nát. Trong đêm đen, quên sự sợ hãi, mê man đi về phía trước.

Cô gái lương thiện như chết lặng vì đau đớn, nước mắt vừa chảy ra bị gió thổi đi, nước mắt mới lại xông đến.

Cái gì cũng không thể, cái gì cũng thay đổi, nhưng chẳng thể nghiêng đất lệch trời. Không có tiếp cận, không có thời gian chuẩn bị, mà cô đã phải tiếp nhận một cách đột ngột.

Đơn Triết Hạo lấy lại tinh thần, không thấy bóng dáng Giản Nhụy Ái, nhỏ giọng nhục mạ. "Đáng chết." cầm theo chìa khóa bên cạnh, lại nhìn thấy túi xách của Giản Nhụy Ái, nhanh chóng chạy đuổi theo.

Anh quên rồi, để cho một cô gái ở một mình trong đêm tối, nơi này lại cách xa quán Nhân Ái.

Anh lái xe, ánh mắt quét nhìn chung quanh, nhưng không thấy bóng dáng cô đâu, phiền não dùng sức gõ vào vô lăng. Chỉ chút thời gian đó đã đi đâu, chẳng lẽ. . . . . . giả thiết như vậy. Ngay cả anh cũng không dám nghĩ thêm.

Giản Nhụy Ái ngước mắt nhìn chằm chằm đêm tối trống rỗng, phát hiện chỉ có mình cô trên con phố không người. Chung quanh đều là những táng cây to, trong lòng không ngừng khủng hoảng.

Sương mù mịt mờ, cô nắm lấy vạt áo mới, muốn móc điện thoại di động gọi về nhà. Mới phát hiện túi xách của mình còn trên bãi cỏ.

Trở về cầm túi xách, sợ phải gặp Đơn Triết Hạo, không trở về, mình cô trên con phố đêm, không an toàn. Vì an toàn mà suy nghĩ, cô đã đi một đoạn khá xa rồi.

Cô muốn trở về, lấy lại điện thoại và túi xách rồi hả đi tiếp. Từ đối diện xuất hiện ba người đàn ông đang say rượu, cơ thể to lớn như con trâu, trên mặt là nụ cười côn đồ.

Giản Nhụy Ái kinh hoàng bước nhanh về phía trước, lại bị ba người kia ngăn cản.

Trong đó có người một người thô lộ nói: "Cô gái xinh đẹp, đêm khuya yên tĩnh, một mình đi tản bộ, hay đi làm ăn. Lên xe cùng chúng tôi đi chơi đi. Chấn đại gia cho cô tiền."

Giản Nhụy Ái sợ hãi lui về phía sau, giải thích: "Mấy vị tiên sinh, các anh hiểu lầm rồi. Tôi không phải là loại phụ nữ buôn bán thân xác. Quá muộn rồi tôi muốn đi về."

Cô muốn chạy trốn lại bị một kẻ kéo lại. "Tiểu thư, không nên gấp gáp như thế. Đại gia tôi có tiền, mới vừa rồi chúng ta làm một chuyến lớn kiếm được rất nhiều tiền. Cô khiến đại gia tôi vui vẻ tôi sẽ yêu thương cô."

Giản Nhụy Ái sợ đến khóc ra, cô cảm giác chân mình mềm nhũn. Tại sao cô luôn đen đủi như vậy.

Mới vừa bị người mình yêu quăng bỏ, liền gặp phải sắc lang. Nơi hẻo lánh này chẳng có lấy một chiếc xe qua lại. Ai sẽ đến cứu mình cô, cô giãy giụa dữ tợn."Tiên sinh, tôi không phải loại gái buôn bán thân thể, cầu xin tha cho tôi."

"Không nên nói giỡn, nơi hẻo lánh này, cô đơn một mình, lại đứng ở lối đi bộ lại nói không kiếm khách người nào tin tưởng?."

"Đúng vậy ạ." Hai người kia phụ họa.

Giản Nhụy Ái chẳng hiểu rõ lý thuyết đó, tại sao họ lại nhìn ra cô là gái bao. Chẳng lẽ bộ dạng của cô hiện tại rất giống cái loại đó sao.

Lúc này không phải lúc nghĩ đến vấn đề đó, chỉ có thể cầu khẩn: "Tiên sinh, xin các ngài tha cho tôi."

"Tiểu thư, không cần khách khí với chúng tôi. Anh em, đem cô gái này kéo lên xe đi, nhìn con quỷ vóc dáng rất khá. Hôm nay các anh em có thể thoải mái đủ rồi."

"Ha ha. . . . . ."

Giản Nhụy Ái nhìn thấy nụ cười ghê tởm kia, sợ muốn bỏ chạy, dùng sức giãy giụa cánh tay mình. "Buông tôi ra."

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng sức phụ nữ yếu đuối làm sao mà đấu lại những người đàn ô