không có vẻ mặt gì khác ngoài chút dữ tợn.
Một khắc, Giản Nhụy Ái xoay người rời đi. Lòng của cô tê dại, cái loại đau thương đến tê tái tâm hồn, trái tim dường như chẳng còn đập. Cảm giác vô cùng khó chịu. Cô không muốn cảm nhận tiếp, đau đớn kia khiến cô chẳng thể chống đỡ nổi.
"Tiểu Nhụy. . . . . ." Bà nội lo lắng nhìn Giản Nhụy Ái.
Giản Nhụy Ái hướng về phía bà nội khoát khoát tay. Cô muốn chịu đựng một mình, nếu cứ đứng trước mặt Đơn Triết Hạo nữa cô sẽ hỏng mất… có thể cô sẽ đánh mất chính cô.
Coi như đi mỗi một bước đều đang chảy máu. Máu thịt be bét khiến tim đau đớn, nhưng cô chỉ muốn chịu đựng một mình.
Đơn Triết Hạo canh chừng bóng lưng cô, đôi tay không tự chủ nắm chặt, thân thể kịch liệt lay động. Trong mắt truyền tải quá nhiều tin tức.
Bóng lưng Giản Nhụy Ái khẽ run, chiếc bóng cô đơn mỗi lúc một dài. Gió thu quất vào đuôi tóc của cô, khiến nó có chút xốc xếch, quần áo tung bay như thể bóng dáng kia quá mỏng manh, quá yếu ớt. Anh đã phải cố gắng kiềm chế để không chạy đến bên cạnh cô.
"Bà nội, không nên hỏi cháu, cháu muốn những điều tốt nhất cho Tiểu Nhụy."
"Hạo, nhưng cháu làm thế làm sao có thể khiến cho Tiểu Nhụy tốt được. . . . . ."
"Cháu tin tưởng cả hai con điều chịu đựng nổi, chờ mọi chuyện qua rồi, tất cả đều tốt đẹp." Trái tim Đơn Triết Hạo như bị đao cắt. Xoay người không để cho bà nội nhìn nét mặt luống cuống đầy ưu thương của mình.
Một chút nước mắt mặn mặn từ hốc mắt anh chạy xuống. Đơn Triết Hạo thề người để cho anh khổ sở, anh sẽ cho người đó khổ sở gấp đôi.
Giản Nhụy Ái kiên trì đi ra khỏi nhà họ Đơn. Đi ra cửa chính, đi tới cây đại thụ to. Thân thể mềm nhũn ngồi xổm xuống, vòng tay qua ôm chắc thân thể mình, một loại đau đớn vô danh ôm trọn lấy cô. Đau lòng sôi trào giống như động cơ xe đang chạy khuấy cho cô tê tâm liệt phế, nước mắt chạy xuôi, tiếng khóc thê lương.
Thì ra tình cảm của một người đàn ông lại mong manh như thế. Một giây trước hướng về phía người kia nói lời ngon tiếng ngọt. Một giây sau lại ghét bỏ người ta. Đàn ông nhanh thay lòng đổi dạ, đàn ông nhanh thay tâm đổi tánh tựa như một loại động cơ xe.
Cô bỏ tâm ra, hận không được giao trái tim đau đớn của mình cho anh. Đem sự đau đớn giẫm nát cõi lòng anh... Đau.
Giản Nhụy Ái không nghĩ đến Đơn Triết Hạo có thể độc ác như thế, nhanh chóng giao tâm lại cho Lạc Tình Tình. Hoặc giả dụ anh căn bản là không có giao trái tim đã cho mình, chỉ là hứng thú nhất thời rồi lại chán ghét nên anh trở về bên cạnh Lạc Tình Tình.
Suy đoán như vậy khiến Giản Nhụy Ái càng thêm đau lòng.
Giản Nhụy Ái khóc đến khi toàn thân chẳng còn chút sức lực nào nữa, hai tay chống đỡ cây đại thụ để đứng lên, bước chân vô hồn đi về phía trước.
Cô không muốn trở về nhà bởi cô không muốn khiến cho anh Quyền Hàn và Trác Đan Tinh lo lắng. Nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác này, cô mệt mỏi bước thật chậm.
Giản Nhụy Ái nhớ đến ông nội, nhớ tới ba mẹ cô. Đã bao lâu rồi cô không được về nhà.
Cô móc trong túi ra một trăm năm mươi đồng. Quyết định rời khỏi thành phố này, về nhà một chuyến. Coi như tại quê không có người thân nhưng lại có hương vị của ba mẹ cô, nó khiến cô nhớ nhung điên cuồng.
Giản Nhụy Ái ngồi lên xe đò để về nhà, nhà cô bên ngoài thành phố, cách thành phố chừng hai giờ đi. Khi đến gần nơi cần đến, cô mệt mỏi nhìn ra cửa sổ
Xe đò từ từ đi tới, trên xe đò một số hành khách cãi nhau, một số người vừa nói vừa cười. Nó khiến cô nhớ về những chuyện ngày xưa, những giọng nói thân quen khiến cho cô càng thêm đau lòng.
Xe đò đi về phía trước, từ từ rời thành phố lớn, mang theo cô về một vùng quê xa xôi. Nơi đó cất giấu những ngày tháng đẹp nhất trong tuổi thơ cô, chỉ cần trở về cô đều cảm thấy bình yên bởi vì nơi đó chính là nhà của cô.
Lướt qua những ngôi nhà cao tầng, lướt qua những rừng cây. Xe đò lái về phía biển rộng mênh mông và bát ngát, những cánh chim hải âu hợp xướng. Xuyên qua núi lớn, chậm rãi tiến về nhà cô.
Giản Nhụy Ái trở về thành phố thân quen, cô cố gắng điều chỉnh tâm tình mới xuống xe. Cô không phải là người mà khi không nhận được tình yêu sẽ không thiết sống mà tìm đến cái chết. Không có tình yêu cũng như không có bánh bao ăn mà thôi.
Cô nắm chặt tay tạo thành quả đấm, một cỗ đau đớn truyền đến khiến ý thức khôi phục. Cô tự ép buộc mình đừng nghĩ đến chuyện gì khác. Không cần suy nghĩ tiếp về Đơn Triết Hạo. Cô phải học cách quên, phải biết chúc phúc cho anh.
Khi cô trở về quê nhà thì đã là ban đêm. Đường phố sáng ngời ánh đèn, bên tai là những âm thanh quen thuộc. Nhưng lại là khuôn mặt của những người xa lạ, một hoàn cảnh xa lạ. Giản Nhụy Ái ngây ngô đi trên đường cái. Xuyên qua từng dòng người, ánh mắt của cô sưng đỏ, bước chân suy yếu.
Giản Nhụy Ái giống như một người điên, trêu chọc rất nhiều người. Nhưng cô chẳng hề phát giác, bởi vì tâm trí cô đã bị Đơn Triết Hạo chiếm lĩnh.
Sắc trời càng lúc càng muộn, gió nhẹ thổi khiến Giản Nhụy Ái có chút lạnh lẽo, cô mệt mỏi bước đi… Trải qua nhiều năm thay đổi, cô từ một người con của quê hương trở thành kẻ không ai quen biết. Cô sắp quên đường về nhà mất