này sao
cũng không nghĩ đến chứ?"
"Hiểu rõ là tốt rồi." Nhạc Nhạc không biết nói gì liếc mắt nhìn Mễ Lam
Nhi một cái, cô gái thông minh như vậy, sao cứ gặp phải tình yêu liền
biến thành đồ ngốc vậy?
Mễ Lam Nhi nói xong liền xoay người ra khỏi thư phòng, chốc lát sau sau
viết thiếp mời đưa cho Trương Đình Đình, nói: "Này phiền cậu giao cho họ Đường kia!"
"Được." Trương Đình Đình hiểu rõ dụng ý của Diệp Thanh Linh, tuy nói cô
không quá tin tưởng mẹ Đường Tử thật sự là Mĩ Liên con gái của bà nội
Dịch, nhưng là việc Diệp Thanh Linh muốn cô làm, cô tuyệt không nghi
vấn.
Nhìn Trương Đình Đình nhận thiếp mời, Diệp Thanh Linh ôn hoà nói: "Công
chứng cũng làm, thiếp mời cũng phát, Mễ Lam Nhi cứ yên tâm để Tiền
Nguyên ngủ với sói sao?" Vừa nghĩ đến Nhất tưởng đến bộ dáng thất thố
của Tâm Di vì Tiền Nguyên, Diệp Thanh Linh đã muốn nhắc nhở Mễ Lam Nhi.
"Có gì phải lo lắng." Mễ Lam Nhi khẩu thị tâm phi nói.
"Phòng cháy phòng trộm phòng tiểu tam, hiểu không?" Nhạc Nhạc như tôi nhìn thấy đồ ngốc nhìn Mễ Lam Nhi.
"Nếu như có thể bị cướp đi dễ dàng như vậy, anh ta không đáng tôi yêu." Mễ Lam Nhi lạnh lùng nói.
"Đúng, Mễ Lam Nhi nói đúng." Trương Đình Đình rất là đồng ý nói.
Diệp Thanh Linh không nói lời nào, chỉ thản nhiên cười, nói với Thượng
Quan Sở: "Trở về phòng được không?" Bây giờ cô càng ngày càng buồn ngủ,
mỗi đêm cơ hồ chín giờ sẽ ngủ.
"Được." Thượng Quan Sở cười gật đầu, đứng dậy ôm cô ra khỏi thư phòng.
Nhạc Nhạc nhìn bọn họ rời đi, lúng ta lúng túng hỏi: "Sinh đứa nhỏ thật mệt vậy sao?"
"Có thể!" Mễ Lam Nhi trả lời, cô lại chưa sinh quá, vấn đề này ai biết?
Trương Đình Đình liếc Nhạc Nhạc một cái, nói: "Sinh đứa nhỏ có thể không mệt như vậy, nhưng đàn ông các người nếu không biết tiết chế, hơn nữa
mang thai, muốn không mệt mỏi cũng không được."
Nhạc Nhạc nghe xong lời nói của Trương Đình Đình, vẻ mặt lạnh như băng, nhanh chóng đứng dậy ra thư phòng.
Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở vừa mở cửa phòng ra, Nhạc Nhạc liền xuất hiện trước mặt bọn họ.
Nhạc Nhạc lạnh mặt nhìn Thượng Quan Sở nói: "Tôi có lời muốn nói với anh."
Diệp Thanh Linh đối bọn họ nói chuyện không có hứng thú, thong thả tiến
vào phòng tắm tắm rửa. Mà Thượng Quan Sở thản nhiên liếc Nhạc Nhạc nói:
"Nói đi!"
Nhạc Nhạc nhìn Diệp Thanh Linh vào phòng tắm rồi mới nói: "Thanh Linh là phụ nữ có thai."
"Này tôi biết." Thượng Quan Sở thản nhiên nói.
"Anh phải biết tiết chế." Nhạc Nhạc sắc mặt ôn hoà, ngữ khí thường thường thản nhiên, làm cho người ta nghe không ra vui buồn.
"Anh có học y sao?" Hơn nữa lại là phụ khoa? Bằng không chuyện lúc đó
của vợ chồng bọn họ như thế nào cũng không tới phiên anh ta quản đi!
Nhạc Nhạc biết ý tứ trong lời nói của Thượng Quan Sở, cũng không tức
giận, giọng điệu vẫn bình thản như vậy nói: "Tốt nhất đừng nháo chết
người, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho anh." Nói xong liền xoay người rời đi.
Thượng Quan Sở cả người lười nhác dựa vào khung cửa, nhìn thân ảnh Nhạc Nhạc rời đi, nói: "Anh vì sao lo cho Thanh Linh vậy?"
"Không phải như anh nghĩ." Nhạc Nhạc vừa đi vừa nói.
Không phải như anh nghĩ, ý tứ Nhạc Nhạc rất rõ ràng, anh ta đối với
Thanh Linh không phải tình yêu, chỉ cần không định gây bất lợi với Thanh Linh, anh có thể không để ý tới không hỏi. Nếu như chủ ý muốn đánh lên
Thanh Linh, Thượng Quan Sở anh tuyệt không để anh ta ở lâu bên cạnh
Thanh Linh thêm phút đồng hồ.
Thượng Quan Sở suy nghĩ đến xuất thần, mãi đến khi Diệp Thanh Linh đi đến trước mặt anh, anh cũng không biết.
"Suy nghĩ cái gì?" Diệp Thanh Linh từ phòng tắm đi ra.
"Nhớ em." Thượng Quan Sở nhìn bộ dáng áo ngủ trước người cô, cười nói.
"Không đứng đắn." Diệp Thanh Linh không để ý tới anh, lập tức đi đến bên giường.
Thượng Quan Sở tùy tay đóng cửa lại, nói: "Nhạc Nhạc là loại người nào?" Anh nói xong đi đến bên người cô, còn rất nghiêm túc nói.
"Bạn bè, bạn học." Diệp Thanh Linh thản nhiên nói, "Sao? Anh nghi ngờ anh ta?"
"..." Thượng Quan Sở nghiêng đầu suy nghĩ, thật lâu sau mới cười nói: "Có thể là tôi nghĩ quá."
"Em nghĩ cũng phải." Diệp Thanh Linh cười nói. Mễ Lam Nhi nằm ở trên giường thế nào cũng không ngủ được, lời nói của Diệp Thanh Linh Hòa Nhạc Nhạc lúc nào cũng quanh quẩn bên tai. Trong đầu
luôn là những lời 'Ngủ trong hang sói, phòng cháy phòng trộm phòng tiểu
tam' này. Lăn qua lộn lại, thật sự không có buồn ngủ, liền đi dạo trong
vườn một chút.
Mễ Lam Nhi đi dạo trong sân chốc lát, Nhạc Nhạc đột nhiên xuất hiện ở
trước mặt cô, vẻ mặt ý cười nói: "Mễ Lam Nhi ngủ không được sao? Nhớ
Tiền Nguyên à!"
Mễ Lam Nhi trắng mắt liếc Nhạc Nhạc một cái, bĩu môi nói: "Mới không phải như anh nói."
"Cô không thừa nhận sao! Nếu không đi xem, người đàn ông của cô sẽ thành của người khác." Nhạc Nhạc cười hì hì nói giỡn nói.
"Anh nói không được 1 câu hay." Nhạc Nhạc luôn thích lấy cô nói giỡn, nhưng anh ta nói luôn có vài phần đạo lý.
"Cô nha, da mặt luôn mỏng, vẫn đi xem đi!" Nhạc Nhạc vừa nói vừa phụ giúp Mễ Lam Nhi đi đến biệt thự Tiền Nguyên.
Mễ Lam Nhi ỡm ờ đi theo Nhạc Nhạc vào trước biệt