Quan Sở vừa đi vừa chậm rãi nói.
Tô Phi kinh ngạc 2 giây, nói: “Chúng ta nên làm gì bây giờ? Thành Vũ đang rất lo lắng.”
“Dịch Hiểu Huyên đâu?” Diệp Thanh Linh bình thản hỏi.
“Hả!” Tô Phi sửng sốt một chút, nói: “Dịch Hiểu Huyên không có ở nhà họ Dịch, có thể đã thông đông với Dịch Thiếu Kiệt bắt cóc bà Kim.”
Thượng Quan Sở không vội không chậm, nói: “về nhà nói tiếp.”
Diệp Thanh Linh lướt nhìn biểu tình của Tô Phi, thản nhiên nói: “Mời Kim Thành Vũ đến nhà họ Diệp.”
“Gì?” Lúc này còn mời Kim Thành Vũ đến nhà họ Diệp, chẳng lẽ không phải nên nghĩ cách cứu người sao? Hắn ngay cả người của bang Sở cũng điều
động hết rồi, vẫn chưa có cách tìm được bà Dịch. Chẳng lẽ thiếu gia Sở
không lo lắng?
Thượng Quan Sở thản nhiên cười nói: "Làm đi!"
“Vâng!” Tô Phi đáp rồi gọi điện cho Kim Thành Vũ.
Tuy Kim Thành Vũ không biết vì sao Thượng Quan Sở muốn anh đến nhà họ
Diệp, nhưng anh tuyệt đối tin tưởng Thượng Quan sở có cách, sẽ không mặc kệ bà nội.
Đến nhà họ Diệp, Kim Thành Vũ đến phòng khách nhà họ Diệp chờ. Vừa nhìn
thấy Thượng Quan Sở vào cửa, không nhanh không chậm tiêu xái đến trước
mặt má Thương, nói: “Ai! Bộ dáng tiểu Thượng Quan thật là mũm mỉm, khó
trách Thượng Quan cậu không vội trở về.”
“Cậu thật sự không lo lắng?” Thượng Quan Sở cười nham hiểm nói.
Kim Thành Vũ thuận tay sở vào mặt cậu bé trong lòng má Trương, nói: “Lo
lắng chứ! Đó là bà nội tôi, ai nói tôi không lo lắng, nhưng lo lắng cũng không phải nên chờ cậu trở về giải quyết sao?” Kim Thành Vũ bộ dáng
không nhanh không chậm, hình như Thượng Quan Sở trở lại, bà nội mình
nhất định sẽ bình yên không có việc gì.
Má Trương chụp lấy tay Kim Thành Vũ, nói: “Đừng phá rối, mặt nó rất mềm? Nhìn đì nhéo đến đỏ rồi nè.”
Kim Thành Vũ thu tay, vẻ mặt ung dung bình thản, nói: “Thượng Quan,
chuyện này tôi mặc kệ, dù sao cậu phải giải quyết chuyện này, hơn nữa
phải mang bà tôi an toàn trở về là được.”
“Được.” Thượng Quan Sở nhẹ nhàng đáp, chuyện này vì anh mà ra, đương nhiên anh sẽ phụ trách.
eloite - 1/2/15 Thủ lĩnh bá đạo 102: chân tướng (hai)
Edit: Ái Nhân
Mấy ngày tiếp theo, Thượng Quan Sở không làm gì cả. Mỗi ngày Dịch Thiếu
Kiệt đều rất sốt ruột gọi điện thoại, nói đối phương lại gọi điện đến,
nếu không lấy được tiền sẽ giết con tin là bà nội.
Vài ngày sau Thượng Quan Sở quyết định, quay về thành phố A. Anh tiếp
tục ở lại thành phố B, sợ Dịch Thiếu Kiệt sẽ kích động làm ra chuyện
không nên làm.
Trước khi đi Diệp Thanh Linh ghé thăm Lãnh Thần nói lời từ biệt.
“Tôi đi cùng mọi người, được không?” Lãnh Thần vẻ mặt mong chờ nhìn Diệp Thanh Linh.
"Không được." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời.
“Vì sao?” Lãnh Thần cảm thấy cực kỳ tủi thân.
“Diệp Thanh Linh xoay người từ từ rời khỏi, nói :”Sau khi lạnh lặn, lúc nào cũng hoan nghênh anh.”
Lãnh Thần vui đến cong mày, cười nói: “Được, anh sẽ dưỡng thương thật tốt.”
Thượng Quan Sở bảo ba người Bách Sự Thông ở lại chăm sóc Lãnh Thần, ba
người vừa nghe sắc mặt nhất thời tái nhợt, nhìn Thượng Quan Sở kêu lên:
“Thiếu gia Sở, vì sao lại là chúng tôi, vì sao không bảo Ngô Vân hoặc Tô Phi ở lại?”
“Sao? Không muốn?” Thượng Quan Sở vẻ mặt tươi cười nhìn 3 người, một bộ mặt ông ba phải.
Ba người liên tục lắc đầu, nói: "Không dám." Họ cực kỳ, cực kỳ không muốn, nhưng cũng không dám nói không.
Lãnh Thần nhìn ba người không muốn chăm sóc anh, cười nói: "Tôi sẽ không làm khó các cậu, yên tâm."
Ba người Bách Sự Thông khinh thường liếc nhìn anh ta: "Anh là khó được sao!"
Lãnh Thần không nghĩ đến 3 người thoạt nhìn đẹp trai đến mức khiến người khác hồ đồ, lại nói ra những lời tự cao như vậy, không khỏi sửng sốt
vài giây, nói: “Thử xem thì biết.” Mấy tên tự cao này, còn thật sự nghĩ
rằng Lãnh Thần anh dễ bắt nạt, vốn anh không cần người của Thượng Quan
Sở đến chăm sóc anh, biết anh gặp chuyện không may, người của anh đều âm thầm bảo vệ anh.
Lúc 3 người đang khinh thường nhìn Lãnh Thần, một giọng nói quen thuộc
vang lên, “Anh hai, em biết anh ở đây mà. Cuối cùng em cũng tìm được
anh.”
Diệp Thanh Linh ngẩng đầu nhìn về phía người đến, thấy Chu Du vẻ mặt
ngây thơ tươi cười đến bên cạnh Chu Ngao, một bộ dáng rất nhiệt tình ôm
cánh tay Chu Ngao. Chu Ngao vẻ mặt không chút thay đổi nhìn Chu Du, nói: “Sao em lại ở đây?”
“Mấy ngày nay trường học được nghỉ, em liền đến đây.” Chu Du cười hì hì nói, cũng không để ý sắc mặt của Chu Ngao có bao nhiêu lạnh. Xoay người sang nhìn thấy Thượng Quan Sở cùng Tiền Nguyên cười nói :”Thiếu gia Sở
cũng ở đây sao, anh Nguyên cũng ở đây nữa? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Thưởng Quan Sở và Tiền Nguyên cười với Chu Du, Chu Ngao nghe xong chuyện của Chu Du, nháy mắt đổi sang khuôn mặt tươi cười nói với Chu Du: “Vài
ngày nữa em rất rảnh đúng không!”
“Không có việc gì cả!” Chu Du thành thật trả lời.
“Vậy em ở lại chăm sóc anh ta đi!” Chu Ngao nói xong nhìn về phía Lãnh Thần còn nằm trên giường bệnh.
“Anh ta là ai?” Lời anh trai nói đương nhiên Chu Du luôn nghe, nhưng cũng muốn biết người mình phải chăm sóc là ai a!
“Bạn bè.” Chu Ngao cười nói, nhưng nụ cười này