XtGem Forum catalog
Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222505

Bình chọn: 7.00/10/2250 lượt.

y nữa

Thân thể mềm mại của Tống Thiệu Vân chấn động, không biết lời này của Triệu Hi Thành có ý gì, có thể là anh dỗ dành trẻ con cũng nên. Dù sao

giờ bên cạnh anh cũng chỉ có mình, ngoài mình ra anh có thể lấy ai? Vừa

nghĩ thế thì cô ta mới an tâm lại một chút.

Thế Duy nghe cha nói xong thì mới thoải mái, cậu bé tựa vào lòng cha, vô tình quét mắt qua Chu Thiến đang nhìn mình với vẻ quan tâm, môi Thế

Duy giật giật, định nói gì đó nhưng lại thôi

Triệu Hi Tuấn đi đến bên cạnh Thế Duy dỗ dành:

- Thế Duy đừng buổn, chú đưa con đi chơi đu quay xoay tròn trong cái chén được không? Thú vị lắm đó.

- Ngồi chén xoay?

Thế Duy dần quên chuyện không vui, mắt đầy sự tò mò nhìn Hi Tuấn

- Ừ, chơi vui lắm, chỉ cần Thế Duy không khóc thì chú sẽ đưa Thế Duy đi chơi

Thế Duy vội nói:

- Thế Duy nín rồi!

Nói xong còn lấy tay quệt nước mắt, nhìn cậu bé nín khóc rồi mỉm cười, ba người đều mỉm cười theo

Tống Thiệu Vân đi theo sau chẳng qua để ý. Cô thấy Hi Thành không nói gì mình thì khẽ thở dài một hơi nhưng giờ Hi Thành lại coi cô ta như

không khí thì lại cảm thấy khó chịu hơn bị trách mắng

Cô ta thở dài, không hiểu vì sao mình phải chịu tủi thân như thế.

Mình tốt xấu gì thì cũng là thiên kim tiểu thư, , tuy rằng không phải do Tống phu nhân sinh ra nhưng từ nhỏ đến lớn cũng đều sống cẩm y ngọc

thực, còn đi du học nước ngoài, muốn gả vào nhà giàu có cũng chẳng khó

gì. Nhưng vì mình và Thiệu Lâm có vài phần giống nhau nên mới bị cha vừa dỗ vừa ép đi phẫu thuật thẩm mỹ. Chịu nhiều đau khổ như vậy nhưng nếu

là vì Hi Thành thì cô ta cũng chấp nhận. Vốn tưởng rằng có thể thuận lợi mà gả vào Triệu gia, gả cho người đàn ông vừa tuấn tú vừa giàu có kia,

đồng thời cũng giúp mẹ được tự hào, hai chữ con riêng phai nhạt đi. Rõ

ràng đã rất thuận lợi nhưng sao giờ lại thành ra thế này?

Thật sự không nuốt trôi cơn tức này, có nên buông tay không? Nhưng

mình đã trả giá nhiều như vậy, mắt thất sẽ thành công, thực sự không cam lòng mà buông tay. Đem người đàn ông tốt như vậy dâng cho người khác?

Đây không phải là điều Tống Thiệu Vân sẽ làm, hơn nữa cũng khó ăn khó

nói với cha. Mọi vinh quang của mình đều là từ cha mà có, đắc tội ông

thì cũng có nghĩa là mọi bất hạnh đều bắt đầu

Hừ, còn Chu Thiến kia nữa, cũng dám không coi cô ra gì, thân phận nhỏ nhoi mà cũng dám chống đối cô, nhất định phải nghĩ cách thu thập cô ta, nếu không, thực sự không thể nuốt trôi cơn tức này được

Tống Thiệu Vân oán hận nghĩ

Ba người Triệu Hi Thành đi đến chỗ chơi chén xoay, trò chơi này không quá nguy hiểm, chỉ cần có người lớn quản lý thì có thể cho trẻ em chơi

Một chén có hai chỗ ngồi. Triệu Hi Tuấn bế Thế Duy ngồi trên một cái

chén. Triệu Hi Thành ngồi trên cái chén khác. Chu Thiến nhìn mà không

biết nên làm sao, phía sau, Tống Thiệu Vân đang định ngồi vào bên Triệu

Hi Thành thì lại nghe Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:

- Cô còn không ngồi vào đi, thất thần cái gì?

Lòng Chu Thiến vui vẻ, đương nhiên là chấp nhận, vội vàng lướt qua

Tống Thiệu Vân mà ngồi xuống bên Triệu Hi Thành trước mặt cô ta, sau đó

thắt dây an toàn cẩn thận

Sắc mặt Tống Thiệu Vân vô cùng khó coi nhưng là Hi Thành nói nên

không thể phát tác, lòng nghĩ chắc hẳn Hi Thành là giận chuyện vừa này

nên cũng không coi ra gì. Cô ta lườm Chu Thiến một cái rồi lui ra ngoài. Muốn cô đường đường là Tống tiểu thư đi ngồi cùng người xa lạ sao? Cô

chẳng thèm!

Sau khi Tống Thiệu Vân lui ra ngoài, người quản lý bắt đầu mở máy,

những chiếc chén đủ màu sắc rực rỡ bắt đầu xoay tròn. Chu Thiến gắt gao

nắm chặt tay vịn, tuy rằng đã thắt dây an toàn nhưng vẫn có chút cảm

giác mất thăng bằng

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành một cái, anh mặt không đổi sắc nhìn về

phía trước, không biết là đang nghĩ gì, bàn tay thon dài nắm lấy tay

vịn, vững như Thái Sơn. Anh như cũng cảm nhận được ánh mắt của Chu

Thiến, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.

Chu Thiến bị anh bắt gặp, lòng hoảng hốt, như thể đang rình mò lại bị người bắt gặp, thật sự rất xấu hổ. Muốn quay đi thì quá lộ liễu nhưng

đối phương lại nhìn cô cười thoải mái rồi thong dong quay đầu đi, làm

như không có chuyện gì, thế nhưng lòng anh lại trở nên kinh hoảng, tim

đập như nổi trống

Chu Thiến quay sang, cố ý không nhìn anh nữa nên không biết Triệu Hi

Thành đột nhiên lại khẽ mỉm cười, tựa như hàn mai nở rộ trong đất trời

băng tuyết, cực kì động lòng người

Những điều này Chu Thiến đều không biết nhưng Tống Thiệu Vân lại thấy rõ. Cô nắm chặt lấy lan can, lòng dâng lên nhiều cảm giác không ổn.

Ban đầu cái chén chỉ xoay chầm chậm nhưng càng về sau xoay càng nhanh, người ngồi trong bắt đầu ngã trái ngã phải

Chu Thiến lo lắng nhìn về phía Thế Duy, thấy Triệu Hi Tuấn bế cậu bé

rất chắc, hơn nữa còn thắt dây an toàn thì mới an tâm. Thế Duy như thể

không hề sợ hãi, cậu nhóc luôn hưng phấn hò reo, hiển nhiên là đã quên

chuyện không vui vừa rồi ra tận chín tầng mây. Nhìn thấy Thế Duy lại

tươi cười, Chu Thiến cũng mỉm cười theo.

Chu Thiến chỉ chú ý đến Thế Duy, không hề để ý đến cái chén đang xoay đến lú