ích như thân phận em gái thôi. Em không biết cái quái gì
vừa xảy ra ? nhà họ Đỗ, hay khế ước cái gì đó, em không quan ! nhưng em
muốn nói với chị rằng. Không hẳn những người quyền quý trên đời này đều
xấu như chị nghĩ đâu. Em biết, mỗi lần nghe đến chữ " Nhà giàu " hay "
Sang trọng " điều đầu tiên chị nghĩ tới là " Kiêu ngạo " và " Khinh
người ". Chị cứ bám theo với những suy nghĩ như thế, có hại cho sức khỏe đấy !_Lam chống nạch nói rồi bước ra ngoài.
Chỉ còn lại Thiên. Những lời em gái và anh trai nói đối với Thiên đều có lý. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, 17 tuổi phải làm dâu nhà quý tộc....có phải có cái gì đó không đúng không nhỉ ? Nhưng áo mưa sao qua khỏi đầu. Con
cái làm sao cãi lại cha mẹ, Thiên nghĩ, mình nên tin lời mẹ 1 lần ! Cô
quẹt sạch nước mũi lẫn nước mắt của mình rồi bước lên phòng. Mọi thứ đều trở lại bình thường. Nhưng cảm giác lo lắng vẫn không khỏi bám theo
Thiên.
Biệt thự nhà họ Đỗ .
_Ba là người chọn " cô dâu " cho con sao ? con biết mắt thẩm mĩ của ba
tốt. Nhưng lỡ ba lựa cho con 1 bà già thì khổ à !_Quân " trẻ con " vẫn " ngây ngô " đùa giỡn
_Thằng nhóc này ! khỏi lo chuyện đó đi, ba là người hiểu tính con nhất ! mẫu phụ nữ của con là gì bà biết cả !_Ông cha cũng " trẻ con " không
kém
_Cô bé này bằng tuổi con ! nhà không giàu bằng chúng ta, nhưng là 1 gia đình văn hóa và trọng lời hứa !_Mẹ Quân cười tiếp lời
_Cô nhóc đó hình như tên " Thăng Thiên " thì phải !_Cha Quân ngập ngừng
_Ơ ? ông này ! con người ta là " Thanh Thiên " ông nói sao để " Thăng
Thiên ", kẻo họ nghĩ con dâu tương lai của chúng ta " trầu trời " sớm à
?_Mẹ Quân thúc thúc tay chồng mình
_Thanh Thiên !? cha mẹ vừa bảo là Thanh Thiên đúng chứ ? Nguyễn Thanh Thiên ?_Quân bỗng dưng hào hứng
_À..ừ...đúng rồi....Nguyễn Thanh Thiên !_Ba cậu ngạc nhiên về hành động của Quân
Quân cười mĩm 1 cái.
_Hèn gì mình thấy cô nhóc đó thật lạ !
_ Con biết cô nhóc đó sao ?_Ba Quân nhìn anh ngạc nhiên hỏi
Quân nhìn ông rồi cười đáp lại
_Tất nhiên rồi ! cậu ấy là " vợ " con mà ! à, mà thôi con về đây. Hôm
nay con mệt quá ! nên muốn ngủ 1 chút !_Quân nói rồi chạy ra khỏi phòng, nhưng bị mẹ anh kéo lại rồi dặn dò
_Ngày mai con nhớ ăn mặt cho đẹp, sáng mai. Bác Lý sẽ đến chở con đến
nhà hàng 5 sao " Wild Ones " nhớ là phải ăn mặt đẹp 1 chút đấy !
_Ừ ! con biết rồi !_Nói rồi anh chạy nhanh ra khỏi phòng.
Quân bước vào xe để về nhà. Anh có vẻ như không có gì là khó chịu khi
biết mình sắp lấy vợ. Mà người đó lại là người cậu mới gặp sáng nay ở
trường. Một người con gái không mấy đặc biệt, 1 người con gái không mấy
nổi bất và cũng rất bình thường. Nhưng có điều lạ, anh cảm thấy vui hơn
khi biết " vợ " mình là Thiên chứ không phải ai khác !
Lúc đó, khi chiếc xe trở Quân đã lăn bánh. Bên trong căn phòng của ông Đỗ và bà Đỗ.
_Ông có chắc là để con nó lấy vợ sớm thế không ? lại còn là con nhà họ Nguyễn nữa !_Mẹ Quân quay sang chồng mình hỏi nhỏ.
Ông Đỗ suy nghĩ gì đó một lại rồi cũng trả lời lại
_Bà có thấy tôi quyết định sai bao giờ chưa hả ? tôi tin về quyết định
của mình. Mà bà cũng biết đó, nhà họ Nguyễn vốn là người rất tốt và tôn
trọng người khác, nên tôi mới giao thằng con quý bảo của bà cho nhà họ.
Tôi đâu có điên để đưa nó vào hang cọp chứ ! Với lại, cô bé Thanh Thiên
này mang lại cho tôi cảm giác an bình và khá ổn !_Ông Đỗ trầm tư nói.
Nhà họ Nguyễn. Phòng của Thiên
Bây giờ đã khuya, mà Thiên cứ trở qua trở lại trên giường mà không thể
ngủ được ! Ngủ được cũng hay lắm đấy ! cô đang lo về chuyện mình sắp vát trên mình bộ váy cưới đó đây ! Ôi trời, cô còn chưa gặp được tình yêu
đầu đời nữa. Lỡ " chồng " cô là tên điên điên, khùng khùng. Lãng nhảch,
không làm được gì. Xấu quắt như khỉ đột, què quặt. Mặt già chát. Thì cô
đây coi như tiêu tuổi thanh xuân của mình rồi còn đâu ! Trời ơi là trời !
_A A A A ! Chán quá đi ! làm sao bây giờ chứ ? trời ơi !_Thiên tự dưng ngồi dậy, gãi đầu, vùng vẫy đá chân loạng xạ ngầu.
Bỗng dưng trong phòng cô, đèn bật sáng. Đứng trước cửa là con bé Lam !
_Ôi Chúa ơi ! làm giật cả mình ! em làm cái gì mà đứng như trời trồng ở
đó thế hả ?_Thiên sém rụng tim vì Lam, cô nhìn Lam rồi mắng
_Sorry ! mẹ nói sáng mai chị mặt đồ gì đó đẹp đẹp rồi cùng gia đình đến
nhà hàng " Wild Ones "_Lam vẫn bình thản mà nói chuyện với Thiên
_Cái gì cơ ? cái nhà hàng " Wild Ones " ý em là cái nhà hàng 5 sao đó hả ?!_Thiên sốc khi nghe đến tên của nhà hàng mà mẹ cô muốn cô đến
_Ừ...chắc vậy !
_Đùa sao trời ! nhà mình nội cái đi đến nhà hàng bình dân ăn lẫu cũng
phải nượng qua nượng lại về tiền bạc. Đây lại là cái nhà hàng 5 sao với
những tỉ phú mới vào đùa. Mẹ chơi sang thật !_Thiên há hốc mồm
_Em không biết ! em chỉ đến truyền lại lời như vậy thôi....Vậy em về phòng đây !_Lam nói rồi tắt đèn, đóng cửa phòng rồi bước ra
Không khí yên lặng của căn phòng lại đến. Cho dù không muốn cô cũng phải cố nhắm mắt nhà ngủ. Nhưng đúng là rất có ích khi nhắm mắt lại. Chỉ
chưa đầy 5 phút, cô đã lạt vào cơn mê ngủ. Mong mọi việc đều tốt cho đến ngày mai...
Sáng tinh mơ hôm sau. Đang mơ mang t