tiến vào, ngươi lại
không để cho chúng tôi mở cửa. Tiểu Viêm lại luôn miệng gọi mẹ. Phỏng chừng là
dì kia đã xem chúng ta là người một nhà rồi”
“Ai
muốn tôi với ông chú già lông trắng này là người một nhà ? Nếu là người nhà với
chú thì nhất định tôi đã làm động vật tám kiếp rồi!” ( Phi Phi: Thêm một em tự
kỷ! Tỷ chắc chắn đã làm động vật tám kiếp rồi… và kiếp thứ chín này vẫn làm
động vật phát tiết cho hắn )
“Cô…!
Hừ!” Hạ Vũ Trạch hừ lạnh một tiếng “Sao cô không tự mình nhìn vào gương xem?
Nhìn thân thể trư không ra trư, vịt không ra vịt, làm sao cô có thể giống tôi
được một chút nào, thế làm sao trở thành người một nhà nha?”
Nhìn
lại chính mình, quả thật cô so với đứa bé gái bình thường thì có cao hơn một
chút, thon thả hơn một chút.
“Nhìn
kìa! Cả lưng và ngực đều cùng một kích cỡ… bằng phẳng”
“Cái
gì? Cho dù tôi cho bằng phẳng như thế nào thì cũng kệ tôi, chú chính là cái
phao dưa chua đi ngâm dấm ấy”
Hắn
cũng không biết rốt cuộc là mình bị bệnh nan y gì nữa, thế nhưng lại đi gây gỗ
cùng với nữ nhân đầu trư này. Kỳ thật cô cũng không có điểm nào gọi là nghèo
kiết hủ lậu, chỉ là thấy cô gọi mình là ông chú già lông trắng nên nghĩ muốn
cùng cô giao đấu vài hiệp thôi.
“Chú là
con khỉ lông rậm!” Người đàn ông này một chút giáo dưỡng cũng không có. Thật
uổng phí cái diện mạo trời phú kia của hắn.
“Cô là
con tiểu trư!”
“Ông
chú già lông trắng!”
“Nghèo
kiết hủ lậu không có gì hay ho!”
“Chú…
chú đi ra ngoài cho tôi! Nhà của tôi không chào đón người như chú!”
Nhìn bộ
dáng hùng hùng hổ hổ của cô, hắn đột nhiên thật sự rất muốn cười. Lần đầu tiên
có người dám cùng hắn cãi tay đôi, hơn nữa hắn cũng rất thích phụng bồi tiểu nữ
nhân này, nhưng… hắn vẫn không kiềm được mình nha “Phốc! Ha ha ha!”
“Cười
cái gì mà cười?”
“Ha ha
ha ha!!! Cô cũng quá mắc cười đi”
“Câm
miệng! Không cho cười! Chú còn cười nữa tôi sẽ đá chú bay ra từ cửa sổ” Dám
cười cô sao? Đừng quên đây chính là nhà cô nha.
“Phải
không? Ha ha ha!!! Ha ha ha…” Vẫn là lần đầu tiên có người nói muốn đem hắn đá
văng ra ngoài. Những người khác nghĩ muốn nịnh bợ hắn còn không kịp nữa. Bất
quá, nữ nhân ngốc nghếch này cũng rất đáng yêu nha. Cái gì? Đáng yêu? Không
đúng! Không phải đáng yêu! Tuyệt đối không phải đáng yêu! Ảo giác! Nhất định là
hắn nhất thời bị điên rồi!
“Mẹ?”
Một bên Hạ Viêm túm lấy góc áo Chu Hiểu Hiểu“Mẹ không cần tức giận. Chú ba ba
là sai lầm rồi. Tiểu Viêm nhi thay chú ba ba giải thích, thật xin lỗi mẹ”
“Này!
Tiểu quỷ! Vì cái gì lại thay ba giải thích chứ?” Rốt cuộc là theo miệng đứa nhỏ
này thì hắn đã sai cái gì đây?
“Nhưng
mà… Chú ba ba! Chú ba ba không nên nói mẹ như vậy. Mẹ cứu Tiểu Viêm nhi nè, đối
xử với Tiểu Viêm nhi rất tốt nha, mẹ thấy cái gì ngon cho dù thèm đến đâu cũng
đều nhường cho con ăn hết nha, mẹ chính là không có tiền… A! Chú ba ba, chúng
ta cho mẹ tiền đi!” Hạ Viêm khờ dại nhìn Hạ Vũ Trạch. Hắn bình thản cười như
không cười ôm lấy đứa nhỏ. Nguyên lai nữ nhân này không hề đơn giản nha. Có thể
nói là càng ngày càngđáng giận, thế nhưng lợi dụng đứa nhỏ này để có thể theo
bên người hắn. Bất quá, không sao cả. Hạ gia bọn họ cái gì chứ tiền thì không
thiếu. Hắn cúi xuống thân ôm lấy Hạ Viêm đặt trên vai.
“Tốt
thôi! Nhưng mà Tiểu Viêm phải nhớ nha, ta là ba ba chứ không phải chú ba ba!” Nhìn
đứa nhỏ gật đầu lia lịa, hắn xoay người coi rẻ nhìn Chu Hiểu Hiểu “Này! Cô cần
bao nhiêu tiền?”
Chu
Hiểu Hiểu ngây ngẩn cả người, đây là cái gì nha? Cô cũng không phải vì tiền mới
cứu đứa nhỏ này. Hắn vì cái gì lại dùng loại ánh mắt này nhìn cô? Cô biết hắn
xem thường cô, cô cũng không tính toán gì cả. Nếu hắn đã nói như vậy, cô nếu
không xảo trá chơi hắn một chút có phải hay không thực lãng phí ánh mắt châm
chọc của hắn nha?
“Ha hả!
Nếu tôi đã muốn cái gì thì chú có bán hết gian sản cũng không mua được đâu”
“Sao?
Tôi không mua được à? Trên đời này còn có thứ tôi không mua được sao?” Cô gái
này thật sự muốn đùa với hắn à?
“Có!”
“Cái
gì?”
“Không
có gì, thứ tôi muốn thì chú sẽ vĩnh viễn cũng không mua được cho nên tôi không
cần”
“Cô
không nói thì làm sao tôi biết có mua được hay không!”
“Dù sao
chú cũng không mua nổi”
“Tôi
muốn cô nói! Cô rốt cuộc là muốn bao nhiêu tiền? Hoặc là cô vẫn muốn một cái
thì đó?” Cô gái này rốt cuộc là muốn đèo bồng cái gì đây? Lấy thế lực cùng tiền
tài trước mắt ở nhà họ Hạ, chẳng lẽ không thể mua được vài thứ có giá trị cho
cô ta hay sao?
“Chẳng
lẽ chú cho rằng mỗi người đều là vì một mục đích nào đó mới đi cứu người hay
sao? Đừng tưởng có tiền là có tất cả!”
“Chẳng
lẽ không đúng sao? Có kẻ nào tiếp cận Tiểu Viêm đều không phải vì tiền? Lại có
kẻ nào không phải vì tiền mà tiếp cận tôi?”
“Chẳng
lẽ cứ có tiền là có tất cả hay sao?”
Đúng
vậy! Chẳng lẽ có tiền là có mọi thứ sao? Lần này Tiểu Viêm rơi vào trong hồ
tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên, tất cả đều do có người ở phía sau
thao túng hết thảy. Vì âm mưu chia cắt gia tài kết sù của Hạ gia, bọn họ không
dùng hết mọi mưu ma nhằm diệt trừ Tiểu Viêm cho