m giác không nói nên lời.
Hắn hơi thô lại cao lớn, lòng ngực to lớn dán lên áo T-Shirt, tay
áo nổi lên cuồn cuộn cánh tay bền chắc, ngay cả quần jean cũng thật chặc phục tùng hai chân cao to, thoạt nhìn tuyệt không phải là người có văn
hóa, nhưng có một loại mị lực không cách nào nói rõ.
Uông Ngữ Mạt không nhịn được nghĩ đến một câu quảng cáo sô cô la
——”Kim Toa mị lực, người phàm không thể ngăn chặn” , đúng, chính là
loại cảm giác này!
Hắn giống như sô cô la, mặc dù thiếu bao trang xinh đẹp, nhưng tuyệt
không ảnh hưởng đến mị lực của hắn, cặp mắt một mí kia chính trực nhìn
cô, thấy cô vẫn không nói chuyện, mày rậm nhẹ nhàng nhíu lạu, động tác
đơn giản nhưng mang theo một loại cảm giác thành thục gợi cảm, làm cho
cô không nhịn được đỏ mặt.
Thấy cô đột nhiên đỏ mặt, lông mày của Phương Nhĩ Kiệt càng nhướng
cao hơn, sớm thói quen thấy phản ứng này, cánh môi khinh bạc khẽ
nhếch.”Đừng khóc?” A! Vóc người đẹp trai chính là như vậy, không cần
phải nói nhiều,vẫn có thể làm cho phụ nữ dừng lại nước mắt.
Mới vừa rồi hắn thấy cô bé này đứng một mình, có chú ý tới cô, đương nhiên là bởi vì cô là em gái.
Mặc dù tuổi thoạt nhìn có vẻ nhỏ , bất quá lớn lên giống búp bê, da
tuyết trắng, mặt khéo léo, ánh mắt thật to, lỗ mũi nho nhỏ, cánh môi
trắng mịn, tóc dài đen nhánh chạm vai, khí chất thanh thuần, hơn nữa
trên người mang quần áo nổi tiếng.
Đứng ở trên đường dễ dàng làm người ta nhìn chăm chú.
Ánh mắt của hắn dĩ nhiên cũng không nhịn được nữa bị hấp dẫn, em gái
xinh đẹp, ai không thích ngắm? Hắn còn tưởng em gái nhỏ đang đứng đợi
bạn, ai biết cô đang đứng đột nhiên khóc lên, mặc dù cô lập tức cúi
đầu,nhưng hắn vừa kịp nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của cô.
Loại này không làm cho hắn cảm thấy bối rối mà thấy kỳ quái.
Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến hắn, nhưng mà thấy cô cúi
đầu càng ngày càng thấp, dáng vẻ thật giống như càng ngày càng khó khăn, Phương Nhĩ Kiệt liền không nhịn được tiến lên.
Không có biện pháp, hắn chính là không thể thấy phụ nữ khổ sở, làm
cho phụ nữ khóc lại là một loại khác, thấy một cô bé đang khóc mà làm
như không thấy, lại càng giống như phạm phải tội ác không thể tha thứ
Cho nên, hắn chỉ có ý tốt an ủi trước.
“Khăn giấy, còn cần không?” Hắn lung lay giấy trước mặt, khóe môi
chứa đựng nụ cười du côn.”Mặc dù hơi nhăn nhúm , bất quá tin tưởng anh,
nó tuyệt đối rất sạch sẻ.”
Trên mặt người đàn ông nở nụ cười làm cho mặt Uông Ngữ Mạt càng đỏ,cô xấu hổ địa nhận lấy khăn giấy, “Cám ơn, cám ơn.” Nhận lấy khăn giấy ,
cô nhìn khớp xương trên bàn tay, móng tay rất sạch sẻ, ngón trỏ có thô
dày, bàn tay này đối với ấn tượng người đàn ông cô thấy không giống
nhau.
Tay của sáu anh trai của cô cũng rất thon dài sạch sẽ, giống như đồ
sứ ưu nhã, mà tay người đàn ông này giống như ẩn chứa sức mạnh, giống
như đá cẩm thạch màu đen, chất phác mà cứng rắn.
Tại sao lại ngây người? Thấy tay mình có thể làm cho người ta ngốc
sao, Phương Nhĩ Kiệt không khỏi cảm thấy buồn cười.”Em gái, tỉnh lại!”
Hắn hướng về phía khuôn mặt nhỏ nhắn phất tay một cái.
Uông Ngữ Mạt hoàn hồn, thấy trên mặt người đàn ông cười ranh mãnh,
vừa mất thể diện vừa thẹn cúi đầu xuống.”Đúng, thật xin lỗi.” Lão
Thiên,rất mất thể diện aaa! Cô thế nhưng nhìn hắn ngẩn người hai lần,
còn loạn tưởng chút ít.
Phương Nhĩ Kiệt thưởng thức vết đỏ ửng trên mặt cô, khuôn mặt nhỏ
nhắn tuyết trắng bởi vì hiện hồng nên gương mặt lộ ra vẻ khả ái vô cùng, dáng vẻ xấu hổ thật là khả ái .
Phương Nhĩ Kiệt tấm tắc, đầu năm nay đã rất khó nhìn thấy phụ nữ đỏ
mặt, em gái này thật là một đóa hoa tuyệt thế. Khó được gặp được em gái
đáng yêu như thế, quan tâm một chút tốt lắm.
“Em gái, làm sao em đứng một mình trên đường khóc, cùng bạn trai chia tay rồi sao?” Nhìn dáng dấp cô hẳn là có một mình, một cô bé ở trên
đường khóc, nhất định là thất tình.
Nữ sinh đáng yêu như thế thậm chí có người đàn ông dám buông tay, thật là không biết hàng!
“Không, không phải là.” Uông Ngữ Mạt lắc đầu.
“Không phải sao?” Phương Nhĩ Kiệt khiêu mi.”Vậy em tại sao khóc?”
“Em,em. . . . . .”,Uông Ngữ Mạt cắn môi không nói ra, chẳng qua là
mặt thả thỏng, nắm chặc mặt giấy trên tay và ba trăm hai mươi tám đồng.
Phương Nhĩ Kiệt chú ý tới, chân mày không nhịn được vặn lại.”Em gái,em phải bỏ nhà trốn đi chứ?” Không thể nào. . . . .
Uông Ngữ Mạt không nói chuyện, chẳng qua là đầu cúi thấp hơn.
Đúng là như vậy đấy! Không nghĩ tới cô bé thoạt nhìn giống như rất
ngoan ngoãn, cũng sẽ liên quan đến việc rời nhà trốn đi như vậy, hơn nữa quần áo trên người cô bé cũng có khí chất, nhìn ra được nhà cô hẳn là
không tệ, nhìn lại phản ứng ngượng ngùng của cô, hẳn là được bảo vệ rất
tốt.
Phương Nhĩ Kiệt sờ cằm, ngó chừng đỉnh đầu của Uông Ngữ Mạt rũ xuống, không nhịn được đưa tay vỗ vỗ.”Ngoan,trốn đi khỏi nhà là không tốt,
nhanh về nhà đi, nếu không người nhà sẽ thương tâm .” Hắn dùng giọng
nói dụ dỗ đứa trẻ để nói với cô.
Uông Ngữ Mạt không có lên tiếng, chẳng qua là nhẹ nhàng gật đầu.
Cô cũng biết người nhà có lo lắng, mới vừa rồi vố
