o hắn tuyệt đối không nên.
Thừa
Đức thấy tôi hoảng lên, thì nở nụ cười ,nháy mắt một cái, sau đó lắc lắc cái
mông, vừa đi vừa nhịp nhịp mông vài bước,rồi cố ý quay đầu lại nhìn nhìn tên
binh vệ, cười mím chi một cái,sau đó thì cúi đầu chạy nhanh đuổi theo Cách
Ngươi Thái.
Tôi
kinh ngạc há hốc mồm , biến thái quá, hắn muốn gì mà cố ý liếc mắt đưa tình với
tên binh vệ kia? Tôi lấy làm khó hiểu nhìn về phía Thừa Đức,thấy trong mắt hắn
ẩn hiện sát khí,hắn thật muốn giết người.
Quay
đầu lại nhìn đến tên binh vệ kia, cặp mắt hắn ta muốn thiếu điều lòi ra ngoài,
miệng thì há hốc,nước miếng nước mồm chảy ròng ròng ,hồn phách thật bị Thừa Đức
bắt mất rồi,cái đồ ngu,cái đồ mê gái, chỉ sợ không còn mạng để hưởng.
Bên
ngoài thường thường có một đội binh đi tuần tra,tôi cũng chỉ tiễn bọn họ được
một đoạn,không thể đi xa hơn, chỉ có thể nhìn theo bọn Thừa Đức đi càng lúc
càng xa,rồi xoay người trở về lều lớn, liếc nhìn đến tên binh vệ, nhìn thấy hắn
còn say mê dõi theo dángThừa Đức đi khỏi.
Vào lều
rồi mới phát hiện hồi nãy mê mải nói chuyện với Thừa Đức, cả đống hỗn tạp trong
lều còn chưa có dọn dẹp,một chút nữa Nặc Đốn Vương trở lại chẳng phải đã có lý
do để mạt sát tôi. Tôi lập tức bắt đầu dọn dẹp,mọi thứ vừa trở nên gọn gàng hơn
thì nghe bên ngoài có tiếng xôn xao, bọn binh đi thao luyện đã trở về.
Màn
trướng bị xốc lên, Nặc Đốn Vương xăm xăm tiến vào, phía sau còn có vài tên
tướng lãnh cùng uống rượu đêm qua,mình mẩy tên nào cũng mồ hôi mồ kê đầm
đìa,tên tướng có bộ âu quai nón đi vào sau cùng ,thấy tôi,liền có vẻ ngượng
ngượng mất tự nhiên.
Cái
người tên Mông Ca nhìn thấy tên râu quai nón như vậy,liền châm chọc:
"
Râu ,nếu lần sau ngươi đấu thắng tiểu nương xinh đẹp này,không chừng lúc đó
Vương thí nàng ta cho ngươi làm vợ, sau đó thì sinh cho ngươi vài tên tiểu
râu.Haz "
"Ngươi
câm miệng cho ta!" Râu quai nón nổi giận nói, " Con mẹ nó ,tối ngày
cứ nói bậy nói bạ!" Sau đó còn lén liếc trộm tôi một cái.
Mông ca
bị chửi mặt đỏ lên,trợn mắt lên nhìn râu quai nón đầy tức giận, tên râu cũng
không yếu thế, trừng mắt nhìn lại.Hai người có vẻ như chuẩn bị đánh nhau tới
nơi, vài tên binh Tây La Minh thấy vậy bèn bước tới can ngăn.
Chỉ có
Nặc Đốn Vương kia lạnh lùng đưa mắt nhìn, không nói lời nào, có người kề tai
thấp giọng nói với Mông Ca cùng Râu quai nón cái gì đó, hai người đều ngừng
lại, chột dạ nhìn về phía Nặc Đốn Vương.
"Đánh
nhau đi, sao không đánh?" Nặc Đốn Vương lạnh giọng nói.
Tất cả
mọi người đều không lên tiếng, Râu quai nón cùng Mông Ca lại càng cúi thấp đầu
không dám lên tiếng.
"Ta
xem mấy ngày nay nhàn hạ ,các ngươi rỗi rảnh muốn sinh chuyện!" Nặc Đốn
Vương cả giận nói, hung hăng trừng mắt liếc nhìn hai người bọn họ một cái, sau
đó thì lạnh lùng quét mắt liếc tôi một cái,:
"Hai
người mỗi người đi ra ngoài lĩnh hai mươi roi!"
"Vương,
bây giờ là lúc cần dùng người,chờ lúc đánh thắng bọn người Ngõa lặc rồi hãy
tính sau, thỉnh ngài cho phép bọn họ được đoái công chuộc tội đi." Một
người khá lớn tuổi vội mở miệng khuyên nh
Nặc Đốn
Vương rét căm căm nhìn Mông ca cùng Râu quai nón, một lúc mới nói:
"Vậy
nhớ cho rõ, lần sau đánh Ngoã lặc, một đầu người đổi một roi."
Hai
người vừa nghe, vội tạ ơn Nặc Đốn Vương, trên mặt tràn ngập cảm kích.
Tôi
cười thầm trong bụng, thủ đoạn này, tưởng dễ qua mắt được tôi sao,chẳng phải
tát người ta một cái rồi lập tức đem kẹo ra dỗ ngọt người ta sao? Tôi biết hắn
vốn không định phạt roi bọn họ , chỉ là làm bộ làm tịch, tôi nhịn không được
bĩu môi,xui xẻo vừa lúc bị Nặc Đốn Vương bắt gặp.
"Ngươi
còn ở đây làm gì, còn không mau đem điểm tâm đến cho mọi người!" Nặc Đốn
vương nói.
Tôi
quay người đi ,bên ngoài binh lính đã đưa thức ăn đến,đều là thịt,còn có chút
trà sữa gì linh tinh gì đó,khó trách bọn người này ai cũng vạm vỡ cường tráng
như thế ,chính là ngày nào cũng ăn những thứ như vậy , cũng không ăn rau cải
gì, chẵng lẽ cả bọn không ai bị táo bón sao ? Tôi không khỏi có chút bực
bội.
Bưng
lên vài khay đồ ăn đi vào,tốt xấu gì hắn cũng là Vương, chắc không chỉ có mình
tôi là người hầu hạ , nếu sau này mọi chuyện của hắn đều trút đổ lên đầu mình
tôi, chẳng phải tôi sẽ phải mệt chết luôn ? Cũng may là đêm nay bà nãi nãi tôi
sẽ bỏ trốn,sâu này người phải tìm người khác đi thôi.
Hầu hạ
xong cái đám đại gia bên trong,tôi tự mình đi kiếm thứ gì để lót bụng,chính là
nhìn thấy cái đống thịt kia,đã ớn lên tới óc, chả có hứng thú mà ăn,tôi xoay
người tu một hơi cả hai chén trà sữa . Buông chén xuống,sờ sờ bụng,chính là
uống rồi mà có cảm giác chưa uống gì cả, không cam lòng xoay người đi, vừa lúc
đó nhìn thấy một cái hách liên nữ tử bưng một khay đồ ăn định đi ra,đúng là nữ
nhân đêm qua .
"Hêy!"
Tôi vội vàng kêu một tiếng,nàng ta nghe liền dừng lại,nhìn thấy tôi,liền ngượng
ngùng cười cười
"Cô
vẫn ổn?" Tôi đi qua chào hỏi,nói xong thì lập tức thấy hối hận, làm sao ổn
được, nhưng nhìn đến cô ta cũng đã ăn được đồ này nọ ,trong lòng cũng có chút
thoải mát,chỉ cần chính tron
