Old school Easter eggs.
Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329114

Bình chọn: 7.00/10/911 lượt.

muộn, cuối cùng trịnh

trọng một câu: “Thập nhị muội yên tâm, ta nhất định không cô phụ muội.”

Qua mấy ngày, có tin tức tốt truyền đến, đại thần trong triều dâng tấu buộc phế

bỏ thái tử. Hoàng đế xem xong, lại cười lạnh một tiếng ném xuống bàn bên cạnh,

cũng không thấy xuống chiếu gì. Quần thần hoảng sợ mấy ngày, cũng an phận thủ

thường. Thượng Quan Mạn âm thầm suy nghĩ, trong nội tâm Hoàng đế quả thật vẫn

còn thái tử. Thái tử đã tỉnh ngộ, sự tình từ nay về sau liền thông thuận nhiều hơn.

Một ngày đẹp trời, ôm áo mỏng tựa ở trên giường ngủ, đang triền miên trong

mộng, chợt thấy có bóng người tới gần. Hơi thở nóng rực phun vào trên mặt, có

chút tanh tưởi, nàng không khỏi nhíu mày, chợt cảm thấy trên cánh tay nóng lên,

mùi hôi thúi của người nọ dinh dính che đến trên da thịt, cảm giác như bóng đè.

Bỗng cảm giác không đúng, giật mình một cái, nàng cuối cùng liền tỉnh, trợn mắt

chỉ thấy một cái mặt rỗ phóng đại áp vào trước mặt, chỉ vẻn vẹn cách chóp mũi

có một ngón tay. Nàng đột ngột nhíu mày, mới phát giác không phải là mộng, bàn

tay bẩn của người nọ đang nắm lấy cổ tay mình...

Vừa sợ vừa nhục, mạnh mẽ phất tay áo, kéo vạt áo đứng dậy, mặt như phủ băng

trách mắng: “Nô tài ở đâu, dám to gan...” Nàng nhớ tới động tác của người này

vừa rồi, buồn nôn nói không ra lời. Lúc này mới thấy rõ, người này mặc quan bào

màu lục, cổ quấn khăn trắng[1'> , đai lưng đen, đeo ngọc dược (miếng ngọc màu

đen có tác dụng trị bệnh), áo thêu chim uyên bay trên cây cổ thụ màu vàng, lục,

dưới mặc màu đen, thêu vòng đồng thụ[2'> ... Chẳng qua là quan cửu phẩm tép riu,

dám tự tiện vào nội cung. Cảnh giác việc này cũng không đơn giản, người trước

mắt kinh hoảng xong đúng là tĩnh mắt, lặng lẽ cười, một ánh mắt gi­an tà đảo

quanh ở trên người nàng, hai tay chắp lại, hướng nàng khom người vái chào: “Vi

thần tham kiến Điện hạ.”

Thượng Quan Mạn nhíu mày, nếu bàn về lễ quân thần, lại sai rồi, đang ngưng

thần, đã thấy quan tép riu thèm thuồng đi về phía nàng, thở dốc kêu: “Mặt Điện

hạ mặc dù bị hủy, thân thể lại rất đẹp. Điện hạ yên tâm, hôm nay nếu là vi

thần, ta... nhất định đối đãi với nàng thật tốt.” Bước chân hắn không ngừng,

chỉ làm cho Thượng Quan Mạn liên tiếp lui về phía sau. Tình hình trước mắt này,

ngược lại làm như có người cố ý để cho hắn đến đây, người phương nào... Ý nghĩ

trong đầu nàng không ngừng loé, lập tức chê cười, lách mình dừng lại, đột nhiên

ngoái đầu nhìn lại trách mắng: “Đứng lại!”

Ngoại quan phút chốc dừng chân, thấy ánh mắt nàng lạnh lùng, chỉ cười: “Điện hạ

lần đầu, thẹn thùng cũng là bình thường.”

Nàng tự biết hắn chỉ cái gì, chỉ tức giận sắc mặt đỏ

lên, cực lực ổn quyết tâm thần, hỏi: “Ta hỏi ngươi, là ai cho phép ngươi đến

nơi đây.”

Ngoại quan lại cười mập mờ không rõ: “Ai kêu ta đến nơi đây, chẳng lẽ Điện hạ

không rõ sao.” Hắn muốn tiến đến thân cận, bị ánh mắt Thượng Quan Mạn nhìn chằm

chằm, cuối cùng dừng lại. Như có được vinh quang rất lớn, hướng bên cạnh chắp

tay: “Hoàng hậu nương nương đem nàng cho ta, đặc biệt ân chuẩn ta đến thăm nàng

trước đại hôn.” Hắn lập tức liền nheo mắt: “Xét thấy lần này, quả thật đáng

giá.” Ánh mắt chỉ bóng bẩy quét trước ngực nàng, nàng chỉ tức giận toàn thân

phát run, tiếng bước chân rất nhỏ ngoài cửa, nàng há miệng muốn ngăn lại.

Bóng người đã lách đến, trong miệng kỳ quái hỏi: “Điện hạ, người đã tỉnh?” Là

Thù Nhi.

Ngoại quan liếc thấy Thù Nhi, trong mắt lập tức sáng ngời, vui mừng khen:

“Người trong nội cung đúng là khác thường, cả nha hoàn cũng xinh xắn như vậy,

sau này ta thu ngươi về nhà, thế nào?”

Thù Nhi không nghĩ trong phòng Thượng Quan Mạn lại có nam nhân, tất nhiên là

lắp bắp kinh hãi, lại nghe hắn nói, lập tức đỏ mặt tới mang tai, trừng mắt nói:

“Ngươi thật to gan, ai kêu ngươi đến nơi đây, còn chưa cút đi ra ngoài!”

Ngoại quan cười có chút đắc ý: “Ta là Phò mã của Điện hạ, đường đường chính

chính, ngươi dám đuổi ta?”

Thù Nhi trợn mắt hạnh lên, không thể tin nhìn về phía Thượng Quan Mạn, lập tức

trừng ngoại quan: “Phò mã cái đầu ngươi, Điện hạ cũng không biết khi nào có Phò

mã. Ngươi từ nơi nào xông tới, mau cút, nếu không ta gọi là cấm quân, để xem

ngươi có thể nguyên lành đi ra ngoài hay không.”

Ngoại quan cười nói: “Ngươi cứ gọi, ta chờ đây.” Nói xong chắp hai tay, giương

mắt nhìn bầu trời.

Thù Nhi choáng váng, luống cuống nhìn Thượng Quan Mạn.

Khuôn mặt Thượng Quan Mạn nghiêm lại, nói: “Không có quy củ gì hết, còn không

lui xuống!”

Thù Nhi hiểu là bảo nàng tìm viện binh, muốn lui lại không chịu lui, do dự bất

định. Ngoại quan sao có thể thả nàng, nghe nàng muốn lui, duỗi tay đã bắt được

nàng. Thù Nhi sợ tới mức kinh hãi thét lên, khiến La cô trong điện trách mắng:

“Thù Nhi này, ngươi gào cái quỷ gì thế.” Ngoại quan theo tiếng nhìn sang.

Thượng Quan Mạn thầm nghĩ không xong, miệng người này không sạch sẽ, nếu để mẫu

thân trông thấy, không biết còn tức thành bộ dáng gì nữa. Nhưng đã chậm, Cố Tiệp

Dư mặc váy dài trắng từ sau La cô phóng ra, ngoại quan nhìn thấy, lại ngây dại.

Nhìn ánh mắt kia của hắ