Old school Swatch Watches
Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210332

Bình chọn: 9.5.00/10/1033 lượt.

ần, cũng không

thể coi là quen biết.”

“Ồ, thật sao?” Hắn ác ý ghé sát vào thêm chút ít, hơi thở nóng hổi phun bên gò

má, chỉ cảm thấy giọng hắn nhẹ nhàng, lại vang lên trong màng tai ong ong: “Vậy

là ai, qua đêm trong phủ ta, ngày hôm sau cũng không có một lời cám ơn.”

Không biết có phải nàng nghĩ nhiều hay không, chỉ cảm thấy hắn gằn giọng ở hai

chữ “Qua đêm”. Bỗng nhiên cảm thấy khô nóng, không kìm lòng được mà sờ đến thắt

lưng, dấu răng sớm đã biến mất, lại như vẫn còn ở đó. Đầu óc bỗng lẫn lộn, như

thấy một ngón trỏ thon dài lướt qua vòng eo, chậm rãi cúi người, mái tóc đen

bóng rơi lả tả trên da thịt, mang theo một chút cảm giác mát, rèm phù dung hắt

màu lên gương mặt của bọn họ, chỉ thấy hắn cúi đầu nặng nề cắn trên da thịt

trần truồng...Thân thể nàng run lên bần bật. Bước chân loạng choạng rút lui

cung kính xoay người thi lễ, che khuất gò má nóng lên trong nháy mắt: “Đa tạ ân

thu giữ của Đại nhân ngày đó...”

Hắn nhíu mày cười: “Đến giờ mới nói cảm ơn chỉ sợ là muộn rồi.”

Nàng tức giận, trừng mắt lên nhìn hắn. Hồng Phi xa xa nhìn thấy có điều bất ổn,

cực kỳ lo lắng, liền hỏi: “Công tử, có cần ty chức đưa ngài trở về không?” Một

câu này như nước lạnh dội xuống, trong nháy mắt làm nàng thanh tỉnh. Nàng mặc

nam trang, giữa ban ngày ban mặt, hắn đương nhiên sẽ không như thế nào đối với

nàng, nàng đương nhiên cũng phải cư xử theo thân phận hiện tại. Cuối cùng cũng

trấn định lại, cười cực kỳ chân thành khách khí: “Thật đúng là tại hạ sơ sẩy,

ngày sau sẽ phải đến cửa tạ tội, về sau mong Đại nhân chiếu cố nhiều hơn.”

Ngữ khí lành lạnh lễ phép khách khí như vậy, thật là có thể đẩy người cách xa

ngoài ngàn dặm. Thượng Quan Mạn cong khóe môi, trong nội tâm bỗng nhiên thoải

mái một cách khó hiểu, chọc hắn tức chết!

Hách Liên Du hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt quả thật lạnh đến đáng sợ, chỉ cảm thấy

không khí giữa hai người như làm người khác ngạt thở. Hắn nhìn nàng thật sâu,

bỗng nhiên lại nở nụ cười: “Đối đãi với Mạn Nhi, ta đương nhiên sẽ càng phải

chăm sóc thật tốt.”

Một câu đương nhiên, từ đôi môi mỏng của hắn thoát ra, luôn có bản lĩnh làm cho

người ta mặt đỏ tới mang tai. Thượng Quan Mạn vô cớ đỏ bừng mặt, lạnh lùng quay

đầu: “Nếu Đại nhân không có chuyện gì nữa, tại hạ xin được cáo lui trước.” Nói

rồi phát tay áo bỏ đi, Hách Liên Du cũng không ngăn cản nàng.

“Ủa, đây không phải người bên cạnh Tử Thanh sao?”

Giọng Ngũ hoàng tử thật lớn, từ xa xa đã nghe thấy. Thượng Quan Mạn dừng lại,

chỉ có điều không dám quay đầu lại, lại nghe tiếng bước chân, nghĩ rằng cũng

không phải mình hắn. Ngũ hoàng tử sớm đã nhìn thấy Hách Liên Du, cười ha ha:

“Tử Thanh quả nhiên ở trong này!”

Hách Liên Du chắp tay đứng đó, chỉ thấy một số hoàng tử, đi đầu là thái tử đang

sải bước đến, hơi cúi đầu: “Thái tử Điện hạ.” Rồi thích thú cười nói: “Chư vị

Điện hạ sao lại cùng nhau đến đây?”

Thái tử tỏ vẻ cực kỳ không kiên nhẫn, cũng không đáp lời. Ngũ hoàng tử nói:

“Thất đệ nhậm chức công bộ thượng thư, huynh đệ chúng ta tổ chức ăn mừng cho đệ

ấy.” Hắn liếc nhìn thấy Thượng Quan Mạn đang xoay lưng về phía mọi người đang

muốn bước đi nhanh, ánh mắt đảo qua Hách Liên Du, nhíu mày nói: “Đây là ai,

người này thật vô lễ.” Liền bước lên một bước, chỉ một ngón tay về phía bóng

lưng bé nhỏ của nàng: “Này, ngươi, tới đây!”

Nàng đột nhiên dừng bước, trong lòng bỗng trở nên khẩn trương. Nếu bị mọi người

nhận ra, sự tình có lẽ không đơn giản như vậy. Bọn họ sẽ hỏi nàng xuất cung như

thế nào, thầm nhủ rằng tuyệt đối không thể nói ra, cho dù lùi một bước trả lời

qua loa, nhưng Đế Cơ một mình xuất cung, cũng không phải là chuyện nhỏ, nếu

liên lụy đến Cố Tiệp Dư... nàng hoảng sợ đến mức toàn thân rịn mồ hôi.

Bỗng nghe thấy thái tử không kiên nhẫn mở miệng: “Ngũ đệ, đệ so đo với một kẻ

không quen biết để làm gì.”

Ngũ hoàng tử la lên: “Hắn làm như không thấy chúng ta, đây là miệt thị hoàng

tộc.” Thất hoàng tử cười nói: “Ngũ Ca, chúng ta thường phục xuất hành, người

không biết không thể trách.” Ngũ hoàng tử lại nói: “Giờ thì biết rồi.” Thấy

Thượng Quan Mạn không nhúc nhích, cơn tức càng tăng mạnh, cười lạnh nói: “Ngươi

quay lại ta xem!” Nói liền bước qua níu bả vai nàng.

Tay áo bào màu vàng gần trong gang tấc, năm ngón tay như móng ưng xòe ra thăm

dò, một khi bị hắn nhận ra... trong lúc này, nàng chỉ còn cách là xoay người về

phía Hách Liên Du đang đứng cách nàng gần nhất.

Hương bạc hà đầy lồng ngực.

Hắn lại gi­ang hai cánh tay đón lấy nàng.

Mọi người kinh ngạc.

Hách Liên Du chỉ cười khẽ ở bên tai nàng: “Mạn Nhi có thể yêu thương ta như

vậy, lòng ta rất an ủi.” Thượng Quan Mạn tức giận thầm nhéo trước ngực hắn một

cái. Mặt hắn không biến sắc ngẩng lên, vòng tay quanh chiếc eo nhỏ nhắn của

nàng cười điên đảo chúng sinh: “Hầu gái trong phủ bướng bỉnh, làm cho chư vị

Điện hạ chê cười.”

Chúng hoàng tử bừng hiểu ra, thì ra là cơ thiếp trong phủ nữ giả nam trang cùng

đi với hắn, Hách Liên Du không vui, cơ thiếp này liền giận dỗi. Ngũ hoàng tử

cười thâm thúy: “Tử Thanh, ngươi cũng phải cẩn thận một