thể dọa con dâu chạy mất, nhanh chóng chuyển đề tài : " Nhược Thần
à, sao nhà cháu lại được sinh tận hai con ? Thời đó chỉ cho phép sinh một con
thôi mà ?"
" Dạ, cháu nghe cha
mẹ cháu nói, hai bên nội ngoại nhà cháu ba đời đều là con một, lúc đó có chính
sách, những gia đình như vậy có thể sinh thêm một con." Hứa Nhược Thần
đáp, lúc này vẻ ửng hồng trên khuôn mặt mới từ từ nhạt dần.
" À, ra là vậy. Cha
mẹ cháu cũng thực có phúc, con trai con gái đều tốt như vậy." Cha Cố Duệ
liên tục khen ngợi.
Hứa Nhược Thần lập tức
khiêm tốn đáp lại : " Con trai của hai bác cũng rất tốt ạ."
Cố Duệ cố nín cười nhìn
nàng, nhưng cũng tốt bụng không nói năng gì, lúc này Hứa Nhược Thần mới kịp
hiểu ra, mặt lại càng đỏ, rốt cuộc không dám ngẩng đầu lên nữa.
Cha mẹ Cố Duệ cả cười,
càng nhìn nàng càng ưa, vui vẻ đủ rồi, đợi con trai thầm ám hiệu thêm lần nữa
mới đứng dậy ra về.
Hứa Nhược Thần dọn dẹp
phòng khách cẩn thận xong, mới tự pha cho mình một chén trà, dựa vào ban công,
từ từ bình tĩnh trở lại, cảm giác vui vẻ ngọt ngào dần dần trỗi dậy, quấn quýt
xung quanh nàng.
Đây đúng là mối tình đầu
của nàng, nàng cũng không có cảm giác khó chịu không tiếp nhận, phải nhìn lại
chung quanh hoặc phải giả bộ thanh cao, cứ thuận tới theo đúng trái tim mình
mách bảo, tới bên cạnh người mình yêu mến, nhận được một mối tình cảm ấm áp yên
ổn. Đa số những người trẻ tuổi sống trong thành thị chưa bao giờ phải trải qua
sóng gió, phần lớn đều bước trên những con đường bằng phẳng, vì thế cảm thấy
cuộc đời mình dài tới mức nhàm chán, phần lớn thời gian đều tiêu phí vào những
chuyện vô bổ, xoắn xuýt do dự, cảm thấy thế giới đều xoay quanh mình, muốn gì
là được nấy, cho nên thường cố ý cáu gắt, gây gổ với những người yêu thương
mình, đợi tới lúc mất đi thì hối hận đã muộn, Hứa Nhược Thần hoàn toàn không
giống như vậy. Sau khi nàng tốt nghiệp đại học xong chưa kịp rơi vào vòng xoáy
muôn màu xa hoa trụy lạc của đô thị, đã tới nơi hoang dã nguyên thủy, sống một
thời gian dài trong núi, nghe qua, tận mắt nhìn thấy rồi tự mình trải qua rất nhiều
chuyện như mưa đổ núi sạt, trong khoảnh khắc vùi lấp toàn bộ cả một thôn xóm,
hoặc xe bus từ trên đường ven núi lao thẳng xuống vực sâu hiểm trở, cả mười
người trong đó đều không thoát khỏi, hoặc đất đá từ trên núi đổ nhào xuống,
quét sạch mọi thứ trên đường, hoặc những người du lịch bụi dựng lều đơn giản
tại một con suối nhỏ bên cạnh doanh trại quân đội, nửa đêm đột nhiên có mưa to,
những sông hồ trên thượng du đột nhiên bị vỡ đê, lũ trào xuống bất ngờ, cuốn
trôi tất thảy bọn họ không chút lưu tình.... Chính nàng và những đồng sự của
nàng cũng trải qua vô số hiểm nguy lớn nhỏ, rất nhiều lần tìm đường sống trong
cái chết, rất nhiều lần bị thương, đau đớn, nhiều lần tận mắt nhìn thấy những
sinh mệnh biến mất, đều giúp nàng hiểu rõ ràng, cuộc đời chẳng dài như mình
tưởng, nếu có thể gặp được người lưỡng tình tương duyệt, nhất định phải trân
quý, cùng ở bên người ấy cho đến những giây phút cuối đời.
Cố Duệ lái xe đưa cha mẹ
về tới nhà xong liền vội vàng quay lại, vội vàng chạy vào thang máy lên nhà,
vội vàng đẩy cửa vào.
Căn nhà rất yên tĩnh,
nhưng cũng không quạnh quẽ như lúc anh ở một mình, khắp nơi tràn ngập không khí
an bình ấm áp. Anh đổi dép đi trong nhà, tiện tay cởi áo khoác ném lên sofa,
nhẹ nhàng đẩy cửa phòng nàng ra.
Hứa Nhược Thần đang đứng
ngắm thủy triều trên biển, dáng người thướt tha ẩn hiện trong bóng đèn càng mê
người. Cố Duệ vội vàng bước lại gần, ôm lấy nàng từ phía sau, tựa đầu vào vai
nàng khẽ nói : "Nhược Thần, chúng ta kết hôn đi."
Hứa Nhược Thần hơi ngửa
người ra phía sau, dựa vào người anh, nói nhẹ như gió thoảng : "Vâng"
Cố Duệ mừng rỡ ôm chặt
lấy nàng.
Hai người cũng không ai
nói gì nữa, chỉ lẳng lặng ôm chặt lấy nhau, cùng ngắm cảnh đèn đêm phiêu động
trên mặt biển, đi tới đi lui. Trong gió đêm, có một giọng ca trầm trầm ngọt
ngào của một người con gái thoáng vọng lại, hát bài "Trên biển hoa",
càng làm tăng thêm vẻ ôn nhu, kiều diễm phồn hoa của hiện tại.
Nhờ có người nhu tình như em,
Mới làm anh sa vào giấc mộng
Thả hồn theo những mơ hồ nhộn nhạo sóng
cuộn nhấp nhô
Nơi khóe miệng em.
Nhờ có người thâm tình như em.
Làm anh mãi sa vào trong giấc mộng
Triền miên trong những bọt sóng vô ngần
nơi biển cả mênh mông.
Trên bản thân em...
Ngày mười bốn tháng hai
là lễ tình nhân, Game online lại tiếp tục đón nhận làn sóng kết hôn dữ dội.
Vừa mới qua mười hai giờ,
trên [thế giới'> bắt đầu xuất hiện những thông báo kết hôn, chúc mừng, không khí
vui vẻ tràn ngập khắp nơi. Cho tới sau chính ngọ, không khí lại càng nhiệt náo,
hầu như mỗi khu vực trên mười tuyến đều có thể trở thành những địa điểm cử hành
hôn lễ, những người thích lãng mạn thường tới những khu vực mỹ lệ như Đào Hoa
Cốc, Lạc Già Sơn Đảo, Dao Trì, những người thích mạo hiểm có thể tới những khu
vực mà trên đường đi rất dễ chết như Phi Long Tháp, Lạc Hồn Đài ở Địa Ngục,
Long Cốc ở Long Thành, nh
