. Tiểu Thất nói rồi lấy từ trong túi ra
một ống thuốc gây mê, chích mạnh vào cánh tay của ĐườngTrạch Tề.
Đường Trạch Tề trợn trừng mắt, giãy giụa: "Mày
dám làm vậy với tao sao? Mày dám…". Giọng nói của Đường Trạch Tề càng lúc
càng yếu ớt, rồi chỉ sau vài giây ngắn ngủi, người anh đã mềm nhũn, ngã phịch
xuống đất.
Tiểu Thất vứt ống thuốc đi, hai tay nắm chặt, đứng bất
động ở đó, không ngừng nhủ thầm trong lòng: "Hàn Tú, anh xin lỗi. Anh
không muốn làm hại anh ta, nhưng anh phải tiếp tục sống. Anh không thể để Tiểu
Cửu và những người trong phòng thí nghiệm chết oan uổng như vậy được. Anh xin
lỗi, Hàn Tú, anh xin lỗi…"
Một lúc lâu sau, anh nhặt chiếc di động của Đường
Trạch Tề lên, tìm số điện thoại đã chỉ thị cho Đường Trạch Tề hành động rồi ấn
phím gọi.
Đầu tiên là những tiếng "tút… tút…" kéo dài,
cuối cùng cũng có người nghe máy, giọng nói ồm ồm của đối phương đã được xử lý
qua máy móc: "Tìm tôi có việc sao?"
Tiểu Thất cười lạnh lùng: "Cổ tiên sinh, đã lâu
không gặp."
Người kia không nói gì, một lát sau độy nhiên cười
lớn, giọng không còn bị biến dạng nữa: "074 à?"
"Là tôi đây! Sao thế? Nghe thấy tiếng tôi, hình
như Cổ tiên sinh có phần kinh ngạc?"
"Bất ngờ một chút thôi."
"Ông gây ra nhiều chuyện như thế chẳng qua là
muốn ép tôi quay về. Nếu tôi nói là tôi sẽ giết chết Đường Trạch Tề, sau đó
thay thế hắn thì ông nghĩ sao?"
Cổ tiên sinh lại im lặng một hồi lâu rồi bật cười:
"Nói "nếu" nghĩa là cậu vẫn chưa giết hắn phải không? Thực ra
ngay từ đầu, tôi đã cảm thấy tên họ Đường đó chẳng đáng để tin tưởng rồi. Thế
nào, cậu gọi điện cho tôi để chứng tỏ bản lĩnh hay là muốn đàm phán với tôi?
Tôi nhận thấy có ý muốn đàm phán có nhiều hơn đôi chút thì phải."
Tiểu Thất cười lạnh lùng: "Tôi biết ông đang tìm
kiếm cái gì. Sở dĩ ông vẫn chưa động đến tôi là vì ông muốn tôi thay ông lấy số
tài liệu và sổ sách trong tay giáo sư Trương. Bây giờ, giáo sư Trương bị nhốt
vào bệnh viện não khoa, có người canh gác 24/24 nên ông không thể tiếp cận
được. Tôi nói đúng không?"
Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng cười ngạo
nghễ: "Ha ha, rất tốt, nếu cậu đã hiểu được thế thì chúng ta sẽ vào thẳng
vấn đề luôn. Từ trước đến nay, tôi vẫn cung cấp tiền và môi trường nghiên cứu
thử nghiệm nhân bản vô tính cho giáo sư Trương, thế nhưng ông ta lại là kẻ ăn ở
hai lòng, dám cung cấp tin cho bọn cành sát. Cậu có biết bọn tôi đã bị thiệt
hại nghiêm trọng đến mức nào không? Tôi đã phải đầu tư tất cả vào đó. Cậu có
biết hoàn cảnh của tôi lúc này nguy ngập thế nào không hả? Những người dưới
trướng tôi kẻ chạy loạn, đứa bị bắt, Trương Đồng Ân thì giả vờ điên loạn, trốn dưới
sự bảo vệ của cảnh sát, cậu bảo tôi phải nói chuyện thế nào với các đối tác
chứ? Mấy lão quỷ già ở nước ngoài đã chi rất nhiều tiền, bọn họ không cần biết
tôi gặp phải chuyện gì mà chỉ cần tôi chuyển cho họ những nội tạng để kiếm được
bạc tỉ thôi. Lão khốn Trương Đồng Ân bày đặt nói với tôi những lời nhân nghĩa
đạo đức, mẹ kiếp nhà lão, trên thế giới này, làm gì có ai không yêu tiền? Không
có tiền thì ăn gì, uống gì, ở đâu chứ? Lấy gì mà tính chuyện yêu đương với phụ
nữ nữa? Đúng là khốn kiếp, đạo đức giả!"
Tiểu Thất cười gằn, lạnh lùng nói: "Ông gây phiền
phức cho mình tôi là đủ rồi, sao còn không buông tha cho Tiểu Cửu? Cô ấy chẳng
còn sống được bao lâu nữa, giết cô ấy thì ông được lợi lộc gì? Cả người bác sĩ
và y tá đó nữa, rốt cuộc ông định kéo bao nhiêu người vào vòng xoáy không lối
thoát này thì mới thỏa mãn đây? Tất cả chỉ vì một cuốn sổ và những số liệu thực
nghiệm thôi sao?"
"Tôi có giết Tiểu Cửu đâu, tôi giúp cô ta đấy
chứ! Không phải cậu vừa nói cô ta sắp chết sao? Với một phế nhân đã bị đổi hết
lục phủ ngũ tạng, cậu không thấy để cô ta sớm rời khỏi nhân thế chính là một
cách giải thoát sao? Hai kẻ ngu ngốc kia thì chết cũng đáng đời, tôi đã cho
người gọi điện bảo họ rời khỏi đó, vậy mà vẫn không thoát khỏi, âu cũng là số
mệnh. "Bùm" một tiếng, tất cả đều biến mất. Cho dù cảnh sát có điều
tra thì cũng chẳng còn bất cứ manh mối nào cả. Tôi không làm thế thì đến khi
094 chết, cậu sẽ xử lí cái xác của cô ta thế nào đây?"
"Xử lí thế nào là việc của tôi. Ông đã tính trước
tất cả rồi phải không, bắt cô ấy mang theo lời cảnh báo đến cho tôi rồi sớm
muộn gì cũng hại chết cô ấy? Tôi thực sự không hiểu, rõ ràng ông là một con
người, sao lại có thể tàn nhẫn đến thế? Trái tim ông lẽ nào bị chó ăn hết rồi
sao?"
"Tôi tàn nhẫn? Thế nào gọi là tàn nhẫn? Quy luật
của cuộc đời này chính là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu. Nếu cậu giết chết tên họ
Đường đó, lẽ nào cũng không cảm thấy ghê tởm chính mình sao? Tôi không ngờ,
trong số những sản phảm thực nghiệm ngu ngốc, đần độn mà giáo sư Trương tạo ra
lại có một bảo bối tuyệt vời như cậu. Tôi đúng là có mắt như mù khi không nghĩ
rằng cậu lại có tình cảm phong phú hệt như con người. Ban đầu, tôi tưởng cậu
cũng chỉ là một đứa vô hồn, chẳng có gì khác biệt so với lũ phế vật còn lại,
mãi cho tới khi cậu chạy thoát khỏi phòng thí nghiệm, tôi mới biết mình đã phạm
một