quá hóa ngốc rồi hả?”
Sam Sam
lay lay cánh tay Hàn Tú rồi chỉ vào người nằm đó, lập cập nói: “Hàn Tú, cậu xem
đi, đây là ai?”
Hàn Tú
nheo nheo mắt nhìn gã lưu manh đang bất tỉnh nhân sự kia, chỉ trong giây lát,
đôi mắt cô bỗng mở to, toàn thân trở nên cứng đờ, bất động.
Đó
chính là Đường Trạch Tề!
Mái tóc
dài xòa xuống che khuất một phần khuôn mặt cộng thêm những vệt máu đầm đìa đã
khiến cô suýt chút nữa chẳng nhận ra anh.
Ngay
lập tức, cô kéo Sam Sam, quay đầu chạy.
Sam Sam
níu Hàn Tú lại rồi nói: “Cậu định cứ thế này mà đi ư? Cậu không nhìn thấy anh
ấy bị thương tích toàn thân à? Nhỡ anh ấy chết thì sao?”
Hàn Tú
dừng bước, mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Hắn chết cũng đáng kiếp,
chẳng liên quan gì đến mình cả!”
Nếu
không vì anh ta thì làm sao cô có thể dị ứng với đàn ông đến thế? Liệu cô có bị
rơi vào bước đường cùng như bây giờ, lúc nào cũng làm bạn với rác rưởi? Chưa
bao giờ Hàn Tú căm ghét một ai như vậy, cứ nhắc đến cái tên “Đường Trạch Tề” là
cô lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Nếu có thể làm lại từ đầu, cô
nguyện rằng cả đời mình không bao giờ phải biết đến con người này. Nhưng thật
đáng tiếc, cô và anh ta lại lớn lên cùng nhau, bất cứ ai quen hai người cũng
nói rằng họ là một cặp trời sinh, sau này nhất định sẽ thế này, thế kia. “Thế
này”, “thế kia” cái con khỉ!
Hồi
nhỏ, do suy nghĩ còn đơn giàn nên Hàn Tú đã bị lời nói của người lớn làm cho
lầm dường lạc lối, không những thế, tên khốn khiếp Đường Trạch Tề kia lại có
một khuôn mặt khiến người khác phái tình nguyện chịu lừa, bởi vậy, cô mới bị mê
hoặc, mới đánh mất mối tình đầu vào tay hắn. Khi ấy trái tim và đôi mắt của cô
như bị ai che đi, chẳng nhìn thấy cái gì khác ngoài vẻ đẹp tuyệt vời của anh
ta. May mà sau đó, ông trời nhân đức, đại phát từ bi, dùng một tia sét cực mạnh
đánh thức cô khỏi cơn mơ.
Sam Sam
ngồi xuống, vừa cởi dây trói cho Đường Trạch Tề vừa bảo: “Cậu đừng như vậy nữa!
Thực ra thì Tiểu Tề đốt xử với cậu đâu đến nỗi tệ, chẳng qua là anh ta mãi mà
chẳng tìm được một nơi đáng đế gửi gắm con tim bất trị, lại bị thế giới phù hoa
mê hoặc nên mới trở thành người như bây giờ.”
Nghe
Sam Sam nói thế, Hàn Tú tức giận đáp: “Đây không phải là vấn đề mê hoặc hay
không mê hoặc, anh ta đã đi lăng nhăng bên ngoài không dưới một lần, phản bội
mình hết hôm này đến hôm khác, cho dù tim mình có là sắt đá thì cũng chẳng thể
chịu nổi.”
“Mình
biết, nhưng mình làm thế này là vì lo cậu sẽ hối hận. Dù gì đi nữa, các cậu vẫn
là thanh mai trúc mã. Nếu hồi đó không xảy ra một số chuyện thì bây giờ, hai
người đã là vợ chồng rồi”
“Thanh
mai trúc mã?”. Hàn Tú rít lên một cách lạnh lùng. “Cậu có biết mình sợ nhất
điều gì không? Chính là bốn chữ “thanh mai trúc mã” đấy! Anh ta đã chiếm trọn
thế giới tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng của mình, anh ta chính là vết nhơ trong
cuộc đời mình. Huống hồ lúc nãy, anh ta suýt chút nữa còn giết chết mình, theo
lí mà nói thì mình nên đi báo cảnh sát mới đúng!” Nói rồi Hàn Tú bỏ đi.
Nhưng
Sam Sam đã nhanh chóng kéo cô lại.
“Hàn
Tú, cậu nghe mình nói này, đúng là Tiểu Tề đã từng làm chuyện có lỗi với cậu,
nhưng cậu không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt Phật chứ! Nếu anh ta có chuyện
thì vợ chồng cô giáo Đỗ sẽ thế nào? Tuy rằng lên cấp hai mình mới quen hai
người, nhưng có hôm nào mình và cậu không đến nhà cô giáo Đỗ ăn uống? Cô đối xử
với chúng ta tất như thế, lẽ nào cậu nhẫn tâm nhìn cô phải đau khổ suốt những
năm cuối đời?”. Sam Sam ngừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Cậu nhìn xem, anh ấy
bị thương tích đầy mình, trên vết thương còn có cả mảnh vụn thủy tỉnh, nhất
định là đã gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm nên mới ra nông nỗi này. Còn nữa,
không phải gia đình cô giáo Đỗ đã ra nước ngoài định cư từ mấy năm trước sao?
Từ đó đến nay chẳng có bất cứ tin tức nào, thế thì vì lí do gì mà đột nhiên
Đường Trạch Tề lại về nước, còn xuất hiện một cách kì quặc ở đây như vậy?”
Vừa
nghe thấy ba chữ “cô giáo Đỗ”, Hàn Tú lập tức im lặng.
Với Hàn
Tú, cô giáo Đỗ cũng giống như mẹ vậy, có bất cứ thứ gì ngon đẹp, người đầu tiên
bà nghĩ tới là cô. Đường Trạch Tề lăng nhăng, làm chuyện có lỗi với cô, cô giáo
Đỗ chẳng nói lời nào, lấy roi quật cho anh ta một trận tơi bời khủng khiếp đến
mức Đường Trạch Tề phải nằm bẹp trên giường mấy ngày liền, sau đó thì đuổi sang
Mỹ. Do môi trường thực nghiệm trong nước quá lạc hậu nên ít lâu sau, cô giáo Đỗ
cũng xin đi Mỹ rồi cả gia đình định cư luôn ở đó.
Những
chuyện của bốn năm trước dường như vừa hiển hiện trước mắt Hàn Tú.
Thời
gian bốn năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, sự việc gì nên quên, cô
đã quên cả rồi. Chỉ là đột nhiên gặp lại người cũ, cô chẳng thể nào làm như
chưa từng có việc gì xảy ra cả, không khỏi nhớ lại chuyện dĩ vãng.
Nhìn
Đường Trạch Tề đang nằm bất tỉnh trên đất, Hàn Tú mím chột môi, hồi lâu sau mới
nói: “Ừ thì không báo cảnh sát nữa, nhưng cậu bảo phải làm sao đây?”
“Đưa
anh ta về nhà trước, sau đó liên lạc với cô giáo Đỗ rồi tính tiếp”. Sam Sam đáp
“Đưa
vào nhà? Về nhà c