pacman, rainbows, and roller s
Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211662

Bình chọn: 9.5.00/10/1166 lượt.

g điềm đạm đáng yêu hết sức dí dỏm.

Anh không phải đang giận cô, mà là đau lòng, trong lòng Long Tịch Hiên nghĩ.

Long Tịch Bác nhìn Long Tịch Bảo, không nói lời nào, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Long Tịch Bảo vội vàng đáng thương meo meo nói tiếp: “Nhưng em làm thế cũng vì các anh mà, nói lời giữ lời, đem chữ tín quý trọng hơn sinh mạng, đối với phái nữ đó là điều cực kì đáng tuyên dương, các anh nói có đúng hay không? Hơn nữa, từ nhỏ các anh đã dạy em, đã hứa làm chuyện gì thì phải làm được chuyện đó bằng bất cứ giá nào, các anh xem, các anh dạy dỗ em tốt thế cơ mà, vì một chữ tín mà đem thân thể mình bán đứng, dũng cảm dùng thân thể mình để sát lưỡi dao, điều này cần có bao nhiêu dũng khí chứ, loại tinh thần này, loại khí phách này, chẳng lẽ các anh không tự hào sao, em..”

“Đủ rồi, em câm miệng đi.” Long Tịch Bác không chịu được hô to.

Long Tịch Bảo tuân lệnh, vội vàng ngậm cái miệng lảm nhảm lại, ủy khuất nhìn Long Tịch Bác, cũng may, cũng may, anh nói ra thì tốt rồi, chứng minh anh còn chưa đến nỗi giận tới cực điểm.

Long Tịch Bác hít một hơi, tự nói với mình phải tỉnh táo, phải tỉnh táo: “Hôm nay em nói người nào vô lương, thất đức lại âm hiểm xảo trá hả?”

Long Tịch Bảo sửng sốt một chút, cảm giác không tìm được phương hướng: “Cái gì?”

“Anh hỏi em người nào vô lương? Người nào thất đức? Người nào âm hiểm xảo trá?” Long Tịch Bác cắn răng nghiến lợi hỏi lại lần nữa.

Long Tịch Bảo suy nghĩ một chút lời của anh, loại bỏ chuyện xảy ra ngày hôm nay:

( là Long Tịch Bác anh đấy, động một chút là đánh đầu người ta, vô lương! Thất đức! )

( Hay nên nói anh Bác học rộng tài cao, kiến thức rộng rãi, phong lưu phóng khoáng, tác phong nhanh nhẹn, anh tuấn tiêu sái, âm hiểm xảo trá )

Thì ra anh đang nói này việc này.. đợi chút... đây không phải là cuộc đối thoại giữa cô và anh Thiên sao? Anh làm sao lại biết?

Long Tịch Bảo nhìn Long Tịch Bác: “Làm sao anh biết em nói những lời này?”

Long Tịch Bác cứng một cái tiếp tục lẽ thẳng khí hùng mà nói đến: “En còn hỏi anh vì sao mà biết, em có hay không có nói?”

Long Tịch Bảo ngẫm nghĩ một chút, kích động nhảy xuống, hô to: “Các anh giám thị em?”

Long Tịch Hiên đứng dậy muốn nắm tay Long Tịch Bảo, chỉ thấy cô vọt tới trước mặt Long Tịch Bác, tức giận hét lên: “Các anh gắn camera ở đâu trên người em, các anh con em là thứ gì hả? Có phải còn giám sát khi em đi vệ sinh hay tắm rửa phải không, em không phải là phạm nhân, tại sao các anh có thể đối xử với em như vậy.”

Long Tịch Bác nhìn dáng vẻ kích động của cô, lạnh lùng nói: “Nếu như em trong sạch, chúng ta giám thị em thì sao nào?”

Long Tịch Bảo dậm chân: “Chuyện này căn bản không phải là vấn đề, không trách được hôm nay các anh hào phóng thả em ra ngoài như vậy, hoá ra là thế, các anh muốn nhìn gì? Các anh nghĩ đến các anh sẽ thấy gì? Hôn? Vuốt ve? Hay là lên giường ân ái?”

“Long Tịch Bảo, anh cảnh cáo em tốt nhất đừng nói lung tung.” Long Tịch Bác dùng giọng rất nhẹ khạc ra những lời này, lại làm cho người ta cảm giác không rét mà run.

“Không cho phép em nói? Thế nào? Anh còn muốn cho em thêm một bạt tai sao? Anh đánh đi, anh tát má trái thì nhất định em sẽ đưa má cho anh tát nốt, không có biện pháp, ai bảo số em khổ thế.” Long Tịch Bảo thương tâm mà nói.

“Đủ rồi, Bảo Bảo, đừng kích động như vậy…” Long Tịch Hiên đưa tay ra, muốn ôm eo cô, lại bị cô lắc mình né tránh.

“Các anh chưa từng tin em, trong mắt các anh, em chỉ là người đứng núi này trông núi nọ, tùy thời cũng có thể cho cắm sừng các anh sao?” Long Tịch Bảo nhẹ nâng khóe miệng, tự giễu cười cười, tiếp tục nói: “Ngay cả đến điều cơ bản nhất các anh cũng không chịu cho em, còn nói cái gì cả đời, đều là nói nhảm.” Nói xong không quay đầu lại, lên lầu.

Cô không thể khóc, không thể khóc trước mặt bọn anh, như vậy thật mất hết thể diện.

Long Tịch Bác có chút sững sờ ngồi trên ghế, anh làm sai sao? Anh chỉ lo cho cô......

“Được rồi, đừng lo lắng, Bảo Bảo chính là như vậy, ngày mai sẽ tốt lại.” Long Tịch Hiên vỗ vỗ bờ vai anh, nhẹ nói, chuyện này bọn họ làm có chút quá đáng, nhưng bọn họ vì bảo vệ cô, cũng là vì quan tâm cô mà thôi.

Long Tịch Bác mệt mỏi đập đập trán, làm sao lại biến thành như vậy.... làm sao anh lại để lộ ra sơ hở.

Hình như mỗi lần có chuyện liên quan đến Long Tịch Bảo, anh lại trở nên đặc biệt ngu đần, lần này nên làm cái gì mới phải, lần đầu tiên cô nói ra lời kịch liệt thế này, chắc là rất tức giận, ngày mai... thật sẽ được không?

Long Tịch Bảo vào gian phòng, bắt đầu tìm kiếm máy theo dõi ở chỗ nào, trên y phục? Không có. Trên giầy? không! Dây chuyền? Không có. Túi xách? Không có. Trên điện thoại di động? Không có. Cô ủ rũ ngồi trước bàn trang điểm, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé bi thương tức giận từ trong gương, sau đó cô đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, đưa tay lấy nơ bướm màu hồng, sờ một hồi, tìm được! Hừ, quá biết ẩn dấu, hai người này thật âm hiểm.

Long Tịch Bảo mở cửa phòng, chuồn êm đến phòng của Cầu Cầu, sau đó đem nơ bướm cài lên bộ lông bóng loáng mềm mại của Cầu Cầu, chỉnh sửa một chút, hài lòng vỗ tay một cá