XtGem Forum catalog
Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211213

Bình chọn: 10.00/10/1121 lượt.

ệc ở cái nơi đầy thanh sắc này, chính là khổ cực.

Lúc này có hai người đàn ông tuấn mỹ giống nhau như đúc đi vào, đưa ra 5 cọc tiền một trăm đồng đặt lên quầy rượu.

"Ngày hôm qua có một cô gái xinh đẹp tóc dài tới đùi, mắt to, đã tới đây hay không? Ai có thể trả lời câu hỏi này, những thứ này sẽ là của người đó." Long Tịch Hiên nhàn nhạt nói.

Một người nam phục vụ đi đến phía trước, nhìn hai người sinh đôi khí vũ bất phàm, tản ra khí thế vương giả, khiếp sợ lên tiếng: "Tôi đã thấy, cô ấy mặc váy màu trắng, cùng một người đàn ông ở trong một cái phòng."

Long Tịch Bác nghe vậy liền tiến lên nắm lấy cổ áo của người kia, lạnh giọng hỏi: "Người đàn ông nào?"

Người phục vụ bị hành động của anh hù dọa, ấp úng không dám nói lời nào.

Long Tịch Hiên nhẹ nhàng ngăn cản Long Tịch Bác, nhàn nhạt hỏi: "Cậu biết người đàn ông kia là ai không?"

Người này hòa nhã hơn nhiều, người phục vụ thở ra một hơi, vẫn còn rất hồi hộp mà nói: "Là người pha rượu giúp bọn họ mở một phòng."

Bị nhắc đến tên, tên pha rượu mồ hôi lạnh toát ra nhìn cặp sinh đôi, vội vàng cung khai: "Người đàn ông kia gọi là Doãn Thiên Tứ, sau đó hắn mang theo cô bé kia đi, những thứ khác tôi cái gì cũng không biết."

Doãn Thiên Tứ? Cặp sinh đôi liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều có dự cảm xấu, không nói hai lời xoay người rời đi…

Doãn Thiên Tứ nhìn bộ dáng ngủ say của Long Tịch Bảo, lại nhìn một chút ấn ký thuộc về hắn trên người cô, trong lòng ngũ vị tạp trần không biết là cảm giác gì, lúc này… hắn nghe đến âm thanh cửa bị đá ra, nâng lên một chút cười lạnh, đến thật là nhanh…

Cặp sinh đôi ‘phanh’ một tiếng đạp ra cửa phòng Doãn Thiên Tứ, sững sờ đứng tại chỗ, trên sàn nhà là váy bị xé hư, áo lót… quần lót… còn có…một cái ‘áo mưa’ đã dùng qua …

Mà cô gái bọn họ một tay thương yêu đến lớn, cô gái nhỏ luôn mồm nói yêu bọn họ, chính lúc này đang nửa lộ vai, bị tên đàn ông khác ôm vào trong ngực, ngủ say sưa… cổ cùng xương quai xanh… tất cả đều là ấn ký thuộc về người đàn ông khác… Thế giới của bọn họ… trong nháy mắt sụp đổ….

——— ta là đường phân cách tuyến bắt đầu ngược ——— Cặp sinh đôi đứng tại chỗ, lửa giận thiêu đỏ cặp mắt, Doãn Thiên Tứ ôm Long Tịch Bảo, làm ra vẻ như bị âm thanh bọn họ đạp cửa đánh thức, hơi mở mắt, chống lại hai cặp ưng mâu đủ để thiêu đốt tất cả. Giả vờ sửng sốt một chút, sau đó nhẹ nhàng lay động Long Tịch Bảo đang ngủ say, miệng còn thân mật gọi: "Bảo Nhi, Bảo Nhi, con heo nhỏ lười biếng, anh của em tới."

Lời này vừa nói ra, cặp sinh đôi giận đến mức tế bào toàn thân cũng sôi sục lên… bản tính khát máu bắt đầu hiện ra.

Long Tịch Bảo cảm giác đầu đau như muốn vỡ tung, cảm giác được có người đang lay mình, meo meo kêu lên vài tiếng , mờ mịt mở hai mắt, mơ hồ nhìn về phía trước, còn chưa tỉnh táo, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, hoàn toàn rơi vào trạng thái u mê.

Một lúc sau mới hơi tỉnh táo một chút, mê man nhìn hai anh em sinh đôi trước mắt, meo meo gọi: "Anh Hiên, anh Bác, các anh sao lại ở đây?"

Kỳ quái, bình thường đều là cô gọi bọn họ rời giường, như thế nào hôm nay bọn họ lại đồng thời xuất hiện ở phòng cô, ngay cả quần áo cũng thay xong rồi?

Long Tịch Bác cũng không nhịn được nữa xông lên phía trước, một phát kéo lấy mái tóc dài của cô lôi lên, Long Tịch Bảo còn chưa phản ứng kịp đã cảm thấy da đầu một trận đau nhói, theo bản năng nhẹ hô lên: "A… đau quá… anh Bác…"

Doãn Thiên Tứ trong lòng co rút một cái, theo bản năng đẩy Long Tịch Bác ra, không để cho anh làm tổn thương Long Tịch Bảo. Long Tịch Bác vốn đang nổi giận lại bị anh ta đẩy ra, liền xông lên phía trước đúng một quyền đánh anh ta ngồi phịch trên giường.

Doãn Thiên Tứ cũng không cam chịu yếu thế, cứ như vậy đánh nhau với Long Tịch Bác. Long Tịch Bảo không biết làm sao nhìn hai người đàn ông bên cạnh đánh nhau thành một đoàn này, đây… chuyện gì xảy ra, anh Thiên sao lại ở chỗ này… còn không mặc quần áo… này… rốt cuộc là thế nào, Long Tịch Bảo hoàn toàn không rõ ràng bất lực hô "Đừng đánh nữa… các người không nên đánh nhau… làm sao vậy? Anh Bác…"

Long Tịch Hiên đi tới, không nói hai lời một phen bóp cổ Long Tịch Bảo, ánh mắt dịu dàng thường ngày đã sớm không còn tồn tại, còn lại chính là hoàn toàn lạnh lẽo, thế nhưng ánh mắt làm người ta rùng mình như vậy lại dùng thanh âm cực kỳ dịu dàng nói chuyện: "Em phản bội chúng tôi."

Long Tịch Bảo giãy giụa muốn đẩy ra bàn tay Long Tịch Hiên đang giữ chặt cổ cô, nhưng vô ích, có chút tuyệt vọng nhắm mắt lại, trời ạ… có thể hay không nói cho tôi biết… đây là vì sao a…

Ngay lúc Long Tịch Hiên mất khống chế sắp bóp chết Long Tịch Bảo, Doãn Thiên Tứ lo lắng hô to: "Anh dừng tay, Bảo Nhi sắp chết rồi."

Long Tịch Bác nghe vậy phân tâm quay đầu nhìn về phía Long Tịch Bảo, trời ạ, Hiên đang làm gì vậy.

Doãn Thiên Tứ thừa lúc Long Tịch Bác sững sờ nhanh chóng vọt tới trước mặt Long Tịch Bảo, tung nắm đấm đánh về phía bụng của Long Tịch Hiên.

Long Tịch Hiên bị đánh mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Long Tịch Bảo té vào trong ngực Doãn Thiên Tứ kịch liệt thở hổn hển, trời ạ… Anh đang làm gì… đó là tính mạng của anh a… a