XtGem Forum catalog
Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221430

Bình chọn: 7.5.00/10/2143 lượt.

ân oán giữa anh và Đông Hải Sinh.

Anh cúi người, nhấn bả vai của cậu nhóc, trầm giọng: “Con trai, thay cha chăm sóc mẹ tốt, đây chính là việc giúp cha lớn nhất.”

“A.” Cậu bé cong cái môi nhỏ nhắn, rõ ràng là rất thất vọng, nhưng

cậu vẫn ngoan ngoãn mà gật đầu một cái, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cha,

và lấp lánh nước mắt, “Cha, nhất định cha phải trở về bình an, con và mẹ rất cần cha!”

“Nhất định.” Anh gật đầu, cho con một nụ cười yên tâm.

Anh nhét di động vào trong túi nhỏ của con, rồi từ từ đứng thẳng

người, cậu nhóc bỗng nắm chặt một bàn tay to của anh, cậu muốn khóc

nhưng ngừng lại nhìn cha, lại không biết nên nói cái gì ——

“Con trai chuyện xong xuôi, thì ngừơi đầu tiên cha gọi điện thoại sẽ là con.”

“Nhất định, con chờ điện thoại của cha.”

“Ừ, nhất định.”

Anh gật đầu rồi rút tay mình về, sờ sờ đầu của con, sau đó lại ôm lấy con, cuối cùng buông con ra rồi sải bước đi.

“Ô ~” Nước mắt cậu cố nén đã chảy xuống khi khoảnh khắc cha rời đi,

cậu tin tưởng cha, nhất định có thể trở về bình an, nhất định!

Đông Bác Hải mới vừa ngồi lên xe, thì chuông điện thoại vang lên,

anh vừa đeo tai nghe bluetooth điện thoại lên, vừa nắm vô lăng trong

tay.

“A lô?” Là Mặc Phi Tước gọi tới, thời gian trước sau khi anh ấy phát hiện bệnh tình của Mặc lão, thì không để ý tới phản đối của ông cụ, mà

ép buộc ông cụ đi nước ngoài, tiếp nhận trị liệu tốt nhất.

“Nghe An Sâm nói, anh phải hành động?”

“Ừ.”

“Cần tôi trở về không?”

“Không cần, Phi Tước, bệnh tình của bác trai thế nào?”

“Bác sĩ nói, đã là ung thư thời kì cuối rồi, không còn lại bao nhiêu thời gian.”

“. . . . . .” Đông Bác Hải im lặng một chút, vẫn là hỏi ra, “Tìm được cô bé kia chưa?”

“Vẫn chưa.” Trong tiếng thở dài nặng nề của Mặc Phi Tước có bất đắc

dĩ rất đậm, và bất lực, anh ấy cho rằng chỉ cần anh ấy đi tìm, thì nhất

định có thể tìm được cô bé kia, nhưng khi hành động thì anh mới biết,

cái gì gọi là biển người mênh mông!

Thì ra một người cố tình muốn tránh một người, thì có thể ẩn trốn

thật sâu rất sâu, không tìm được cô ấy, anh ấy thật sự lo lắng, và cũng

đau lòng, đáy lòng lại có một giọng nói, đang ra sức la lên, 【 Noãn, em

trở lại đi, anh tha thứ cho em! 】

“Cho cô bé kia một chút thời gian đi, biết bệnh tình của bác trai

nguy kịch, thì nhất định cô bé ấy sẽ hiện thân.” Vốn là cậu ấy gọi điện

thoại tới quan tâm anh, hiện tại ngược lại thành anh an ủi cậu ấy.

“Ừ.” Mặc Phi Tước đáp một tiếng, rồi nghiêm mặt nói: “Bác Hải lần

này anh cần phải thật cẩn thận, Đông Hải Sinh không phải dễ đối phó

đâu.”

“Tôi biết!” Anh nở nụ cười ra vẻ thoải mái.

“Thật sự không cần tôi trở về?” Đột nhiên anh ấy không yên tâm mà hỏi lại một lần nữa.

“Phi Tước, bây giờ nhiệm vụ của cậu chính là chăm sóc bác trai cho tốt, yên tâm đi, chờ tin tức tốt của tôi.”

“Được.”

“. . . . . .” Đông Bác Hải lặng yên một chút, vẫn là đem không yên

tâm ở trong lòng nói ra, “Phi Tước nếu mà tôi thật sự không về được, xin giúp tôi chăm sóc vợ con của tôi.” Đối phương cũng im lặng một chút, rồi chợt cười khì khì và nói: “Có thể, tôi không ngại thuận nước giong thuyền mà nhận lấy!”

“Đại gia nhà cậu.” Anh chỉ là muốn cậu ấy giúp đỡ chăm sóc, cũng không phải là muốn cậu ấy giúp đỡ tiếp nhận.

“Sợ tôi cướp bà xã và con trai của anh à, vậy thì hãy sống mà trở

về, anh biết đó, tôi chưa bao giờ là thiện nam gì đó.” Anh rất cầm thú

đấy!

“Hừ ~” Anh hừ lạnh rồi cau mày cắt đứt điện thoại, anh biết, nếu như anh thật sự không về được, thì nhất định Mặc Phi Tước sẽ giúp anh

chuyện này, cậu ấy múa mép khua môi, cũng chỉ là muốn khích tướng anh,

cẩn thận, cẩn thận, và cẩn thận hơn.

“A lô.” Lần này là An Sâm gọi tới.

“Tổng giám đốc, Đông Hải Sinh ở biệt thự vườn cảnh biển bên này.”

“Theo dõi anh ta, tôi lập tức tới ngay!”

“Ừ.”

Đông Bác Hải để tai nghe bluetooth xuống, quay ngược đầu xe lại, lái hết tốc độ tiến về phía trước biệt thự vườn cảnh biển, một canh giờ sau anh đã lái ô-tô tới, nơi này đã được người của đối phương võ trang đầy

đủ bao vây, hơn trăm người tay cầm súng, chĩa về phía bọn họ.

“Tổng giám đốc!” Anh xuống xe, An Sâm đi tới cung kính kêu một tiếng.

“Tôi muốn gặp Đông Hải Sinh.” Anh quét mắt chung quanh một vòng, tuy là bị vây nhưng cũng không giảm chút khí phách nào, thái độ vẫn phách

lối như cũ.

“Tam thiếu gia mời.” Một gã áo đen đi lên trước và lạnh lùng nói.

Đông Bác Hải không lãng phí một giây ở trên người y, sải bước đi vào, còn An Sâm thì theo ở phía sau!

Đi vào phòng khách, Đông Hải Sinh đang lười biếng mà tựa vào trên

ghế sa lon, một tay nâng ly rượu đỏ, một tay giang ra khoác lên trên ghế sa lon, nghe tiếng bước chân, gã cũng không có vội ngẩng đầu, mà là

đang nhàn nhã vênh váo thưởng thức rượu ngon. Cho đến khi, có người

không kịp đợi mà vội mở miệng trước, thì gã mới chậm rãi nâng đầu lên ——

“Đông Hải Sinh, anh không tuân theo quy định rồi!”

Đông Bác Hải đi tới từ trên cao nhìn xuống, cực kỳ tức giận mà trách mắng.

“A?” Gã hơi nhíu mày, khóe miệng tràn ra một tia cười lạnh không dám gật bừa, “Là chú không tuân thủ quy tắc trò chơi